Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 453

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:51:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dùng Đề nhân sâm hầm canh dưỡng sinh thì đúng là tuyệt phẩm, ăn một là cả đời quên ."

 

Sau khi khuyên nhủ, Vân Lão Thái Thái tiếp tục thu gom d.ư.ợ.c liệu nữa, lòng cũng nhẹ nhõm hơn.

 

"Thôi , sang bên đó là để dưỡng già, còn ba tụi nhỏ ở đó, chắc chẳng đến nỗi bỏ mặc chúng ."

 

Hình Lệ dở dở : "Tụi con gan đó ạ."

 

Vân Lập Tâm sang với Mục Kế Đông: "Chúng định ngày hai mươi sẽ khởi hành.

 

Nếu đường trì hoãn thì thể kịp đến huyện Mang Sơn đón Tết Dương lịch."

 

Mục Kế Đông gật đầu: "Gia đình cháu cũng tầm thời gian đó.

 

Có điều đến nửa đường thì tách , cháu còn ghé Nam Quảng báo danh ."

 

" , Hình Lệ và Hình Chiêu sẽ cùng các ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

"Đã thông báo cho phía ba của Hình Lệ ạ?"

 

"Thông báo , tàu hỏa thể chạy thẳng đến huyện Mang Sơn, lúc đó cứ gọi họ ga đón là ."

 

Thấy bên phía Vân Gia chuyện sắp xếp thỏa, buổi chiều Mục Kế Đông liền trở về Thanh Tùng Lĩnh.

 

Bọn Chu Kiệt ai nấy đều rạo rực.

 

Đến Đông Bắc chừng năm, một về quê, khi lệnh điều động ban xuống, mỗi ngày trôi qua đều vui như Tết.

 

Hồ Bình mấy ngày cũng hẹp hòi, dặn dò nhà bếp cố gắng cải thiện bữa ăn cho em, dù đến cuối tháng là mỗi một ngả .

 

Trước khi Mục Kế Đông lên chức Phó sư trưởng, hai nhà Hoàng Huân và Hoàng Bách vốn thành kiến với Mục Gia, ít lời bóng gió, mỉa mai.

 

khi Mục Kế Đông thực sự ghế Phó sư trưởng, thái độ của hai nhà lập tức xoay chuyển 180 độ.

 

Đặc biệt là Lý Hồng Lệ - vốn khéo léo trong đối nhân xử thế, hôm nay còn đặc biệt sang nhà xin .

 

Sắp nên Lâm Ngọc cũng chẳng buồn so đo tâm kế với Lý Hồng Lệ, khách khí tiễn về, coi như chuyện cũ bỏ qua.

 

Tôn Hạnh thì khinh miệt Lý Hồng Lệ.

 

Người sắp , Đông Bắc, lúc mới vẻ lấy lòng thì ích gì?

 

Buổi chiều, Mục Thanh sang Tần Gia một chuyến để xem họ thu dọn hành lý đến .

 

Tần Lão Thái Thái nắm tay Mục Thanh: "Nhựa thông của cháu nhớ để cho bà nhiều một chút.

 

Sau cháu ở huyện Nam Quảng, bà ở huyện Mang Sơn, cách xa như , xin chút nhựa thông của cháu chắc là thể nữa ."

 

Mục Thanh mỉm : "Chuyện đó gì khó ạ.

 

Từ Nam Quảng đến Mang Sơn tàu hỏa thẳng mà.

 

Trước khi đến Đông Bắc, năm nào nhà cháu cũng về Mang Sơn ăn Tết.

 

Sau , năm nào cháu cũng sẽ thăm bà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-453.html.]

 

Tần Lão Thái Thái hớn hở: "Sau là chuyện của , bây giờ cháu cứ đưa cho bà nhiều một chút ."

 

"Chuyện đó thì vấn đề gì ạ."

 

Tần Phác bất lực lắc đầu: "Bà xem bao nhiêu tuổi , còn ham mấy thứ hương với phấn , cho."

 

"Hừ, họ thích thì cứ , thích là ."

 

Mục Kế Đông đạp tuyết tới: "Ồ, con gái cũng ở đây ."

 

"Ba!"

 

Mục Kế Đông vỗ vai con gái, với hai ông bà Tần Gia: "Vân sư trưởng ngày hai mươi , chúng cũng cùng lúc với họ, đợi đến huyện Mang Sơn thì cùng đón về."

 

"Mục Gia thôn nhà cháu cách huyện Mang Sơn xa, so với viện điều dưỡng thì cũng phong vị riêng, ông bà Hình Gia hiện cũng đang sống ở thôn cháu."

 

"Căn nhà của cháu vốn là nhà Hình Gia đang ở.

 

Mùa thu năm nay Hình Gia mới xây một căn nhà lầu hai tầng, lúc đó sẽ ở cùng với Vân sư trưởng và ."

 

"Họ dọn thì nhà cháu sẽ trống chỗ.

 

Cháu nghĩ nếu hai bác chê thì cứ qua nhà cháu mà ở.

 

Bác cũng đó, nhà cháu định cư lâu dài ở Nam Quảng, một năm chắc cũng chẳng về một ."

 

Tần Phác khà khà: "Được, đến nơi sẽ xem thử, qua nhà ở vài ngày.

 

Nếu thấy hợp thì cũng sẽ xây một căn nhà ở thôn các .

 

Lão già cả đời tích cóp ít gia sản, giờ dùng thì đợi đến lúc c.h.ế.t mua quan tài cũng chẳng hết chỗ đó."

 

Mục Kế Đông : "Bác đúng là tư tưởng thoáng đạt."

 

Tán gẫu thêm một lát, Mục Kế Đông đưa con gái về nhà.

 

Trên đường , Mục Thanh với ba: "Mới mấy ngày mà ông nội Tần từ chức xong lưng còng xuống, trông già mấy tuổi liền."

 

Mục Kế Đông thở dài một tiếng: "Trước đây đều là gượng ép chống đỡ, già , chẳng đều thế ."

 

"Con với hôm nay ở nhà gì?"

 

"Còn nữa, chẳng là thu dọn hành lý .

 

Ngoài mấy thùng lớn đựng chăn nệm, quần áo, còn là đồ đạc bếp.

 

Mấy cái hũ dưa muối con bảo để cứ nhất quyết đòi mang ."

 

"Mẹ con mang thì cứ để bà mang.

 

Lúc chuyển nhà lộn xộn, họ cũng chẳng mang những gì .

 

 

 

 

Loading...