Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 478

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:54:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Thanh thư cho Hoắc Dung Thời, nhận thư xong liền bảo cô cứ đến Kinh Đô .

 

Đợi đến nghỉ hè, mấy bạn học của định Mông Cổ, thể dắt theo khác.

 

Mục Thanh hào hứng hẳn lên.

 

Đợi đến khi bố tan về, cô thưa với bố chuyện Kinh Đô sang Mông Cổ.

 

“Không !”

 

Mục Kế Đông là đầu tiên phản đối: “Con là con gái một một , theo đám con trai đó cái gì?

 

Mẹ con cũng , một con bố yên tâm cho ?”

 

“Bố, con ngốc, chẳng lừa con .”

 

“Con suốt ngày quẩn quanh bên bố , sự đời hiểm ác .

 

Vạn nhất con bắt cóc bán , đất nước rộng lớn thế , bố tìm con ở ?”

 

Mục Thanh bất lực, chỉ đưa ánh mắt tội nghiệp .

 

Lâm Ngọc khẽ tằng hắng: “Thanh Thanh thì cứ để con bé .

 

Nếu yên tâm, là tìm ai đó cùng con bé?”

 

“Biết tìm ai bây giờ?”

 

Lâm Ngọc sực nhớ một chuyện: “Mấy hôm chẳng bảo một lính của tháng xuất ngũ về quê ?

 

Nếu vội, là nhờ trông nom Thanh Thanh giúp?

 

Nhà sẽ trả thù lao, thấy ?”

 

“Em Tiêu Võ ?

 

Cậu về sẽ nhậm chức ở cục công an huyện, vội .”

 

Mắt Mục Thanh sáng rực lên.

 

Có nghĩa là bố đồng ý?

 

Lâm Ngọc lườm con gái một cái: “Từ nhỏ đến lớn, mấy việc mà chiều theo ý con?”

 

Mục Thanh toe toét , bám lấy nũng nịu: “Bố với con nhất.”

 

Mục Kế Đông nghĩ bụng, trong điều kiện an , để con gái đây đó mở mang tầm mắt cũng .

 

Hơn nữa, ông và vợ nhiều năm cơ hội ở riêng với , đẩy con bé cũng là một cách .

 

Hôm Mục Kế Đông tìm Tiêu Võ bàn bạc, Tiêu Võ nhận lời ngay, bảo rằng phía cục công an vội.

 

Cả đời xa, ngoài quê hương và Nam Quảng thì chẳng nơi nào khác, ngay cả Kinh Đô cũng từng đặt chân tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-478.html.]

Có cơ hội đây đó, Tiêu Võ đương nhiên phấn khởi.

 

Đừng là lãnh đạo trả lương, kể cả tiền cũng theo cho .

 

Tiêu Võ vốn là lính do Mục Kế Đông dắt dắt từ hồi còn Đoàn trưởng.

 

Sau Mục Kế Đông Đông Bắc, theo cùng.

 

Chớp mắt nhiều năm trôi qua, Tiêu Võ giờ cũng ba mươi.

 

Năm cưới vợ ở quê, do cảnh sống xa cách lâu ngày nên đến nay vẫn con.

 

Cậu chỉ là một Đại đội trưởng quèn, bên giỏi chèn ép, thế hệ mới nổi lên đầy rẫy, khi bàn bạc với gia đình, mới quyết định xuất ngũ về ở cục công an địa phương.

 

Thế là, ngay ngày thứ hai khi xuất ngũ, Tiêu Võ gửi hành lý về quê, một lá thư thông báo cùng Mục Thanh lên tàu hỏa Kinh Đô.

 

Cậu hơn Mục Thanh mười mấy tuổi nên cô gọi trực tiếp là chú Tiêu, Tiêu Võ cũng vui vẻ nhận lời.

 

“Đến Kinh Đô chúng ?”

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

“Tùy tình hình ạ, nhà Hoắc Dung Thời nhà ở Kinh Đô, nếu tiện thì ở đó, thì nhà khách.”

 

“Được!”

 

Vừa khỏi ga Kinh Đô, họ thấy Hoắc Dung Thời chờ sẵn.

 

Mục Thanh hỏi: “Sao hôm nay em đến?”

 

Hoắc Dung Thời đỡ lấy vali cho cô: “Anh gọi điện cho bố, thời gian em khởi hành nên đoán chắc tầm hai ngày sẽ tới.”

 

Hoắc Dung Thời vẫn nghỉ hè, hôm nay xin phép mới , còn mượn xe của một chú quen .

 

Lên xe, Mục Thanh giới thiệu: “Đây là chú Tiêu, chú xuất ngũ đang rảnh, bố em yên tâm nên nhờ chú cùng một chuyến.”

 

Hoắc Dung Thời nổ máy xe, mỉm : “Yên tâm, sẽ bán em .”

 

Lúc là buổi chiều, Hoắc Dung Thời đưa hai ăn cơm mới chở về nhà họ Hoắc.

 

Nhà họ Hoắc một căn nhà hai gian trong ngõ Cẩm Thành, diện tích lớn nhưng nhà ít nên ở vẫn thoải mái.

 

Hoắc Dung Thời sắp xếp cho Mục Thanh ở gian đông, Tiêu Võ ở gian tây, đó trường ngay.

 

Anh dặn trong bếp đồ đạc đủ cả, xung quanh thể dạo loanh quanh, đợi ba ngày nữa nghỉ sẽ dẫn cô ăn món ngon.

 

Sau khi trả xe và về đến trường, Trang Bác trêu : “Sao , đón cô thanh mai của ?”

 

“Đừng nghịch!” Hoắc Dung Thời đẩy tay bạn , “Chiều nay học môn gì?”

 

“Môn Chỉ huy quân sự, giỏi môn đó , cũng chẳng .”

 

Hai tán gẫu vài câu, Hoắc Dung Thời mượn vở ghi chép của Trang Bác thẳng đến phòng tự học.

 

Anh bổ sung bài vở cho xong, thậm chí là học một chút, thì mới thời gian đưa con bé chơi.

 

 

Loading...