Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 482

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:54:11
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mục Kế Đông bận công tác nên chúng cũng chỉ ở hai ngày thôi, mai là ."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

"Gấp thế ?"

 

"Vâng, tối nay nhà mời cơm, hai vợ chồng chị tan về thôn một chuyến nhé?"

 

"Mọi mời thì chắc chắn chúng về .

 

Đáng lẽ tối qua chúng cũng định về đấy, nhưng hôm qua Thiên Hình Định Nam lên sở y tế cả ngày nên tồn đọng công việc, hôm nay bù, nếu vì đợi thì về từ sớm ."

 

Đang kỳ nghỉ hè, hai đứa nhỏ đều lên thành phố nhà bác chúng chơi , lo quản chúng bài tập nên mấy ngày nay Tưởng Hàm thong thả lắm.

 

Có bệnh nhân tìm, Tưởng Hàm chào Lâm Ngọc một tiếng tất tả ngay.

 

Lâm Ngọc dắt con gái ngoài, cô bảo: "Chú Định Nam và dì Tưởng Hàm của cháu đều là trong ngành nên hiểu và thông cảm cho công việc của , chẳng mấy khi xích mích, cứ thế sống cả đời cũng thật ."

 

"Thì với ba cũng mấy khi cãi ."

 

"Hừ, ba cháu đôi lúc cũng phát tiết lắm, cãi to là do tính tình đấy nhé."

 

"Ba gì khiến giận thế?

 

Mẹ kể con với?"

 

"Chuyện của lớn, trẻ con hỏi han gì.

 

Đi nhanh lên kẻo chọn hết rau ngon bây giờ."

 

Mục Thanh cạn lời, lúc cần con hiểu chuyện thì bảo con là thiếu nữ lớn , giờ bảo con là trẻ con, cha ai cũng ?

 

Huyện Mang Sơn gần thôn nên việc mua bán cũng thuận tiện.

 

Nào là đậu que, cà tím, ớt đều là đồ mới hái sáng sớm, tươi rói.

 

Thịt thà thì thịt mỡ tranh mua gần hết, nhưng thịt ba chỉ thì vẫn còn nhiều.

 

Lâm Ngọc mua một cái móng giò lớn, hai cái chân giò, thấy sườn ngon cô liền mua luôn một tảng.

 

Ăn hết cũng , cứ cất gian của con gái là .

 

"Thanh Thanh, bên bán gà già đấy, con qua chọn một con, với cả mua thêm một con vịt già nữa.

 

Chiều nay nhà món vịt hầm củ cải chua, mùa hè ăn món là nhất."

 

"Dạ."

 

Mua sắm xong cũng còn sớm, nắng bắt đầu gắt nhưng hai bên đường đều cây xanh che phủ, đạp xe bóng râm gió thổi qua, mồ hôi cổ cũng bay biến hết.

 

"Lâm Ngọc?"

 

Vừa khỏi thị trấn thấy gọi tên , Lâm Ngọc vội vàng bóp phanh: "Ai gọi đấy?"

 

Một chiếc xe dừng cách hai con xa.

 

Lâm Ngọc đầu , đôi mắt tự chủ mà mở to, cô chẳng buồn dựng xe mà để nó đổ chổng kềnh xuống đất, vội vã chạy .

 

"Chú Dung, cháu nhớ chú quá!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-482.html.]

 

Chú Dung ơi, những năm qua chú , sống thế nào ạ..."

 

Lâm Ngọc năng lộn xộn, trào nước mắt.

 

Dung Văn Bác cũng nén nổi những giọt lệ già nua, ông vỗ nhẹ lên vai cô: "Những năm qua sống chứ cháu."

 

Lâm Ngọc , gật đầu lia lịa: "Tốt ạ, đều cả.

 

Kế Đông giờ là phó sư đoàn trưởng , Thanh Thanh nhà cháu hiện đang học ở Đại học Bắc Kinh.

 

Thanh Thanh, mau đây, đây là ông nội Dung, con còn nhớ ?"

 

"Nhớ ạ, con nhớ hết mà.

 

Ông nội Dung đ.á.n.h cờ với con nữa ạ?"

 

Dung Văn Bác hừ nhẹ một tiếng: "Cái con bé , thắng cờ của chứ gì."

 

Một già một trẻ rạng rỡ.

 

Dung Niệm Gia từ xe nhảy xuống, nháy mắt với em gái Dung Tâm, thì thầm: "Thấy , đây chính là Mục Thanh mà chú cứ khen nức nở là tài giỏi một hai đời đấy!"

 

Dung Tâm là con gái, trạc tuổi Mục Thanh nên điều đầu tiên cô chú ý là cách ăn mặc.

 

Một bộ váy hoa nhí màu xanh giản dị, nhưng đường may tinh tế, khí chất của Mục Thanh thanh tao nên mặc trông nhã nhặn, thấy chút vẻ quê mùa nào.

 

"Niệm Gia, Dung Tâm, đây chào dì Lâm của các con ."

 

"Dạ!"

 

Mục Thanh nãy giờ cũng chú ý đến hai trẻ tuổi .

 

Anh thì mặc áo sơ mi quần tây, dáng vẻ tuấn tiêu sái.

 

Cô nàng thì diện bộ váy tây, tai đeo hoa, cổ đeo dây chuyền, tay đeo vòng bằng ngọc trai, qua là con nhà trâm thế phiệt.

 

"Em chào Niệm Gia.

 

Anh lớn hơn em vài tuổi, em gọi nhé.

 

Anh Niệm Gia , đầu gặp mặt em quà gì tặng đấy."

 

"Ha ha ha, cần quà cáp gì , tặng một bức tranh em vẽ là ."

 

Dung Tâm tinh nghịch chớp mắt: "Chị Thanh Thanh ơi, trai em mong mỏi tranh của chị lâu lắm đấy ạ!"

 

Dung Văn Bác vui vẻ : "Thanh Thanh, về cho nó xem tranh của con , để nó thế nào là núi cao còn núi cao hơn."

 

Mục Thanh chợt hiểu , , thì là ông nội Dung gieo mầm "thù hận" từ .

 

"Đừng ngoài đường chuyện nữa, chúng về nhà xuống thong thả trò chuyện."

 

"Đi thôi, thôi, về nhà ."

 

 

 

 

Loading...