Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 485

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:54:14
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ha ha ha, , chị đúng là đứa trẻ hiếu thảo."

 

Dung Niệm Gia ăn no căng bụng, hì hì xoa rốn: "Con còn trẻ, tiêu hóa , tối món gì ngon con cũng cân hết."

 

Chuyện của lão Nhị nhà họ Mục thì Dung Văn Bác lúc nãy bên cũng nhà họ Hình kể .

 

Ăn xong ông cũng vội nghỉ ngơi, trò chuyện đôi câu.

 

Ý của Dung Văn Bác là hiện giờ Mục Kế Đông ở vị thế , phía lão Nhị cần bận tâm, cứ giữ lấy cái tình nghĩa ngoài mặt là .

 

"Năm đó cũng ngờ, dạy b.ắ.n cung mà cơ duyên như thế ."

 

Mục Kế Đông vợ và con gái: "Cũng nhờ vợ và con gái ủng hộ, hiến kế cho con, chứ dựa bản con thì chắc chắn đến bước đường ngày hôm nay."

 

Nghe , Dung Văn Bác bằng con mắt khác hẳn: "Cậu đúng là hiểu chuyện."

 

Dung Văn Bác từng dạy dỗ Mục Thanh, nên ông rõ con bé thông minh đến nhường nào, thậm chí ông còn từng hoài nghi con bé tuệ căn bẩm sinh.

 

Gia đình ba , một hiến kế, một xông pha, một hậu cần, một nhà như khấm khá thì mới là lạ.

 

Dung Văn Bác bảo Mục Thanh: "Năm đó với con, nếu sống nổi thì cứ đem mấy món ông bà ngoại để cho con mà bán, cũng đủ cho con sống vinh hoa phú quý cả đời.

 

Giờ thì , cần bán gia sản, bố con ở đây, cả đời chắc chắn lo cơm áo."

 

Mục Kế Đông đầy vẻ tự hào: "Chẳng cần dựa con , riêng tiền hoa hồng mỗi năm của nó dùng hết ."

 

"Hoa hồng?

 

Hoa hồng gì cơ?"

 

"Thanh Thanh trí nhớ chú mà.

 

Sau khi chú , con bé theo vợ chồng Tưởng Hàm học y, đến Nam Quảng theo học các bác sĩ ở bệnh viện quân khu.

 

Bản nó cũng bỏ công sức nghiên cứu phương t.h.u.ố.c giải độc đem bán, nhà máy d.ư.ợ.c mỗi năm đều chia hoa hồng cho nó."

 

"Hai năm nay t.h.u.ố.c bán chạy, tiền hoa hồng của nó cũng tăng lên nhiều."

 

"Chà, con bé , quả lầm con."

 

Dung Niệm Gia nhướng mày: "Em Thanh Thanh học nhiều thứ như , giờ tài hội họa thế nào ?"

 

"Chuyện đó gì mà hỏi, là ngựa là lừa, dắt chạy thử là ngay."

 

Dung Văn Bác hứng chí bừng bừng, chẳng thèm ngủ trưa nữa.

 

Mục Thanh cũng vì thế mà ngủ, đành lôi đồ nghề .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-485.html.]

"Vẽ gì ạ?"

 

"Ta từng xem bức họa giàn nho nhỏ trong sân của con, mười mấy năm , xem giàn nho nhà con giờ xanh om , là vẽ một bức nữa xem?"

 

"Được ạ!"

 

Dung Niệm Gia nịnh nọt đòi mài mực cho Mục Thanh, nhưng cô cần, tự chậm rãi mài mực.

 

Đây là mài mực, cũng là để tĩnh tâm.

 

Căn nhà nhỏ bằng tuổi cô, mười tám năm .

 

Vẻ ngoài ngôi nhà trông phần cũ kỹ, những cây ăn quả trồng trong sân năm nào giờ đều thành cổ thụ.

 

Cây cối xanh tươi cùng hoa cỏ dây leo bên tường khiến ngôi nhà cũ hiện lên đầy vẻ cổ kính, đáng yêu.

 

Ngòi b.út tay đưa theo dòng suy nghĩ, giàn nho trong tranh đơn thuần là giàn nho nữa, những dây nho leo chằng chịt phủ kín nửa bức tường, những phiến lá to tròn là những chùm nho xanh mướt còn non nớt ẩn hiện.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Một góc sân nhỏ ngày hè hiện lên sống động mặt giấy.

 

Mục Thanh vẽ xong, tỉ mỉ ngắm nghía gật đầu hài lòng.

 

Hai năm nay thời gian vẽ tranh ít nhưng tay nghề vẫn hề mai một!

 

Đặt b.út xuống, Mục Thanh ngẩng đầu, phát hiện lưng một nhóm , bọn bà nội Hình ngủ trưa dậy cũng sang đây từ lúc nào.

 

Dung Niệm Gia chen lên , ngắm bức tranh: "Tuyệt tác, đúng là tuyệt tác!

 

Vừa nét điển nhã, cổ kính của quốc họa, sự tinh xảo, tự nhiên của hiện đại.

 

Bức mà đ.á.n.h bóng tên tuổi một chút mang triển lãm thì em chính là đại sư kế tiếp đấy!"

 

Dung Niệm Gia lộ rõ vẻ kinh ngạc như bá nhạc tìm thấy thiên lý mã: "Em Thanh Thanh, em ký hợp đồng , đảm bảo sẽ giúp em nổi danh lẫy lừng, kiếm tiền như nước!"

 

Dung Văn Bác hừ nhẹ một tiếng: "Tranh của Thanh Thanh mà giao cho con thì đúng là phí hoài."

 

"Chú nhỏ đừng chứ, họa sĩ cũng cần ăn cơm mà."

 

Dung Niệm Gia học vẽ từ nhỏ, nhưng bản thiên phú hạn nên chẳng nên trò trống gì, bèn lập một công ty môi giới nghệ thuật, chuyên tổ chức đấu giá và triển lãm tranh.

 

Nhờ mối quan hệ và tiền bạc của nhà họ Dung, hai năm nay bắt đầu tiếng tăm trong giới.

 

Tiếc rằng những họa sĩ lừng danh đều thèm hợp tác với công ty mới như của , nên Dung Niệm Gia đành nỗ lực tìm kiếm những gương mặt mới.

 

Mục Thanh chính là mới phong cách và tiềm năng nhất mà từng gặp từ đến nay, tố chất để trở thành một hiện tượng.

 

 

 

 

Loading...