Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 498

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:54:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lũ trẻ kêu lên đầy cường điệu: "Chị Thanh Thanh ơi, chúng em thử xe."

 

Thanh Thanh bước xuống xe, bảo: "Ngồi ."

 

"Chị Thanh Thanh quá."

 

Mấy đứa trẻ bảy tám tuổi nhanh nhảu trèo lên xe, Hoắc Dung Thời đưa tay rút chìa khóa .

 

Diệp Thừa Bình thấy động tĩnh liền bước : "Thanh Thanh về đấy ."

 

215

 

"Vâng, phiền chú sửa cái bậc cửa hông ở sân một chút, lát nữa lái xe trong nhà để ạ."

 

Mắt Diệp Thừa Bình sáng rực lên: "Đây là xe của nhà ?"

 

Thanh Thanh gật đầu: "Cháu chú Diệp lái xe, phiền chú đưa đón cháu ."

 

"Ha ha ha, phiền phiền chút nào."

 

Đàn ông mà, ai là mê lái xe , thấy chuyện , Diệp Thừa Bình dù đội nắng cũng mau ch.óng sửa xong bậc cửa sân .

 

Trong nhà sẵn gạch cát, chú đạp xe mua về, khi trời sập tối xây xong cái dốc nhỏ ở cửa hông sân , đợi xi măng khô là thể dùng .

 

Thời tiết hôm nay nóng, ước chừng hai ba tiếng là nền xi măng sẽ khô thôi.

 

Lúc đúng giờ tan tầm, lũ trẻ trong ngõ chạy về mách với bố , cơm nước xong xuôi, đều kéo xem náo nhiệt.

 

Tuy đều là hàng xóm láng giềng trong cùng một ngõ, nhà nào nhà nấy sống cũng chẳng đến nỗi nào, nhưng so với nhà họ Mộ thì vẫn kém một bậc.

 

Nhìn xem bạn bè thanh niên qua nhà là hạng gì?

 

Trong nhà còn thuê hẳn ba giúp việc, giờ đến cả xe riêng cũng dùng tới , hàng mới toanh, còn là đồ của Đức.

 

Nhà thời , cái xe đạp là chuyện vô cùng rạng rỡ mặt mày , nhà họ Mộ chỉ xe đạp mà giờ còn đ.á.n.h cả ô tô về.

 

Thứ đồ tiền cũng chẳng mua , nhà họ Mộ đúng là hạng tầm thường mà!

 

Hàng xóm láng giềng đều chấn động vì việc Thanh Thanh xe, khi khai giảng, đám bạn học của Thanh Thanh cũng kinh ngạc đến há hốc mồm.

 

Đặc biệt là Xảo Xảo, cô vất vả lắm mới qua kỳ thi phụ, kỳ nghỉ hè đến Bộ Ngoại giao việc, tuy chỉ là phụ giúp nhưng cũng đủ để cô nở mày nở mặt với họ hàng bạn bè, kỳ nghỉ hè trôi qua bao nhiêu là thống khoái.

 

Thế mà , trường, còn kịp tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của bạn học thì Thanh Thanh xuất hiện thu hút sự chú ý.

 

Diệp Lâm phấn khích thôi: "Chiếc xe quá, là xe công ?"

 

"Không , là xe riêng của nhà ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-498.html.]

 

Lý Minh Đạt kinh ngạc hỏi: "Nhà xe ?

 

Đừng đùa tớ, bây giờ cả nước xe cộ đều là đồ công hết, tưởng tớ chắc?"

 

Diệp Lâm lắc đầu: "Cậu thế là đúng , phía Nam một vốn ngoại bang đổ xây nhà máy, xe của họ là vận chuyển từ nước ngoài về, xe riêng để dùng đấy."

 

Thanh Thanh : "Cậu cũng nhiều thật đấy."

 

Diệp Lâm khẽ hừ một tiếng, ánh mắt như dán c.h.ặ.t chiếc xe, chiếc xe đúng là Tây thật, nhà mà một chiếc thế , lái ngoài thì oai mấy.

 

Diệp Thừa Bình hớn hở chào Thanh Thanh một tiếng tự hào lái xe về nhà.

 

Thanh Thanh kéo tay Diệp Lâm: "Đừng theo đuôi xe nữa, lúc tớ các mới bắt đầu thi phụ, kết quả cuối cùng thế nào?"

 

"Hỏi thừa, đương nhiên là cực kỳ , bọn tớ mà qua kỳ thi phụ thì chẳng là phụ lòng phụ đạo bấy lâu ."

 

Hoàng Lệ và Lý Minh Đạt đều rạng rỡ, họ đều vượt qua.

 

Mấy về ký túc xá, Xảo Xảo lẳng lặng bám theo phía .

 

Về đến ký túc xá, Thanh Thanh thấy trong phòng một bé gái bốn năm tuổi.

 

Lý Minh Đạt vội vàng bảo: "Tiểu Vân, mau đây chào lớn con, đây là dì Thanh Thanh."

 

"Đây là con gái ?"

 

Lý Minh Đạt mỉm xoa xoa b.í.m tóc của con gái: "Ừm, tớ và nhà tớ đều ở Kinh Đô, để con bé ở quê bọn tớ yên tâm nên đưa lên đây luôn."

 

"Hai con ở cùng luôn ?"

 

"Cứ tạm bợ thôi, thuê nhà tốn kém lắm, tiết kiệm đồng nào đồng nấy."

 

Giường đơn ở ký túc xá, một thì , chứ một lớn dắt theo đứa trẻ bốn năm tuổi thì ban đêm đến xoay cũng chẳng xong.

 

"Chiều nay tớ sẽ dọn đồ của tớ , nhường giường cho hai con ngủ."

 

Lý Minh Đạt vội vàng khước từ: "Không cần phiền phức thế , vốn dĩ đó là chỗ của , bọn tớ nỡ chiếm dụng."

 

"Không , bình thường tớ cũng chẳng ở ký túc mấy , giờ nhà xe đưa đón, mưa gió tớ cũng về , chỗ ở ký túc xá tớ càng dùng đến."

 

Diệp Lâm đỡ : "Ôi dào, khách sáo với đại phú hào Thanh Thanh gì, nhường thì cứ nhận lấy."

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Lý Minh Đạt cảm kích : "Vậy tớ đành dày mặt nhận lời , Thanh Thanh, cảm ơn nhiều nhé!"

 

 

 

 

Loading...