Tin chắc rằng qua một thời gian lắng đọng, Thanh Thanh từ một họa sĩ mới nổi trở thành họa sĩ nổi tiếng sẽ còn rào cản nào nữa.
Người trong giới cũng hiểu, họa sĩ Thanh Mang chỉ cần thời gian để khẳng định thôi.
Tháng Giêng ở Mỹ một buổi triển lãm nghệ thuật cầu, Thanh Thanh chính là tham dự buổi triển lãm , Dung Niệm – quản lý của cô cũng sẽ cùng.
Ngoài , bên cạnh Thanh Thanh còn theo một phụ nữ trung niên dáng trung bình, diện mạo bình thường, là chăm sóc cô.
Vị dì Quế đúng là chăm sóc khác, máy bay cũng quên chuẩn điểm tâm tinh tế và nóng cho Thanh Thanh.
Điểm tâm phương Nam quá đỗi tinh tế mắt, hương quá đỗi thu hút, hấp dẫn vài vị hành khách ở khoang hạng nhất, Thanh Thanh hào phóng mời họ cùng thưởng thức.
Trước khi xuống máy bay, Thanh Thanh kết duyên lành với những bạn mới quen , còn hẹn lúc nào rảnh sẽ cùng ăn cơm.
Mái tóc đen dài thẳng của Thanh Thanh uốn thành những lọn xoăn to thướt tha hiền thục, khoác chiếc áo măng tô màu trắng dáng dài, chiếc thắt lưng dày bản to ba ngón tay thắt vòng eo thon nhỏ, chân đôi giày cao gót màu nude, dáng uyển chuyển sinh động.
Khí chất thanh tao của phụ nữ Á Đông thể hiện rõ nét Thanh Thanh.
Không từ chối bao nhiêu gã đàn ông tiến bắt chuyện, Dung Niệm cạn lời: "Em thể khiêm tốn một chút ?"
Thanh Thanh cũng thấy cạn lời, cô cũng chẳng tại thành thế .
"Thanh Mang, Thanh Thanh, ở đây !"
217
Thanh Thanh đầu , James Reid nhảy cẫng lên một cách cường điệu: " ở đây ."
Dung Niệm thấy , thầm thì với Thanh Thanh: "Cái gã ngốc mà cũng thừa kế gia nghiệp ?
Gã mà thừa kế thì nhà gã chẳng mấy chốc mà lụn bại hết."
James Reid chạy , Dung Niệm im bặt, mỉm khen ngợi James Reid một trận!
James Reid ha ha lớn: "Các bạn đặt chỗ ở ?
Nếu thì sang nhà ở ?"
"Cảm ơn ý của , nhưng cần ."
Dung Niệm nôn nóng chuyện với Thanh Thanh, Thanh Thanh chẳng thèm để ý đến , Dung Niệm kéo James Reid sang một bên trò chuyện một lát gã mới chịu .
"Anh gì với gã thế?"
"Anh bảo gã là em máy bay mệt quá nên tâm trạng , bảo gã hôm khác hãy đến khách sạn tìm em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-503.html.]
"Khách sạn đặt xong ?"
"Đặt xong , chúng thôi."
Dung Niệm và Thanh Thanh đều hạng chịu thương chịu khó gì, tiền đương nhiên ở khách sạn xịn mới .
Họ đặt một phòng suite, ba ở cùng .
Vào đến phòng, dì Quế đặt vali xuống, việc đầu tiên là kiểm tra căn phòng một lượt, khi xác nhận vấn đề gì mới gật đầu với Thanh Thanh.
Thanh Thanh cởi áo khoác treo lên: "Anh Niệm, bao giờ chúng xem triển lãm nghệ thuật?"
"Ngày mai , tối nay đưa em chơi chỗ vui lắm." Dung Niệm nháy mắt tinh nghịch với Thanh Thanh.
Ăn cơm tối xong hai xuống lầu, ở đại sảnh gặp James Reid đang đợi sẵn, hai đương nhiên dắt theo James Reid, chỗ nào vui chơi chắc chắn gã là tiếng nhất.
Thanh Thanh cùng Dung Niệm và James Reid đến cái nơi gọi là vui vẻ , một căn phòng đầy những gã say khướt hoặc sắp say đang gào thét khản cả giọng, trong phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c lá, mùi nước hoa, mùi mồ hôi trộn lẫn đủ thứ mùi, đúng là ô yên chướng khí.
Đứng ở cửa, Thanh Thanh nhất quyết chịu bước lấy một bước.
"Đã đến thì chơi chút ."
"Đi mà mà!"
Dung Niệm quàng vai Thanh Thanh kéo , tìm một chỗ xuống, m.ô.n.g còn nóng chỗ thì một gã say đỏ mặt tía tai chen , Thanh Thanh vội vàng xích trong.
"Này, bạn cái gì thế hả?" James Reid giữ gã say : "Ở đây hoan nghênh , chỗ khác mà chơi."
Tiếp đó, những từ ngữ hỏi thăm bắt đầu bằng chữ F bay loạn xạ, tiếng trống tiếng hát gầm rú sân khấu át hết thảy những lời hỏi thăm đó, Thanh Thanh chỉ cảm thấy đầu óc đau nhức.
"Về thôi về thôi, chúng về ngay thôi!"
Thanh Thanh đảo mắt khinh bỉ, Dung Niệm ở Hồng Kông còn quản, sang đến Mỹ là bắt đầu thả cửa .
Về đến khách sạn, dì Quế cũng mặt ở đó.
Thanh Thanh tắm rửa xong, dì Quế giúp cô sắp xếp vali khẽ khàng dặn dò kế hoạch cho ngày mai.
Địa điểm tiếp đầu ngày mai chính là tại buổi triển lãm nghệ thuật.
Sáng sớm hôm Thanh Thanh dậy sớm, cô ăn sáng xong mà Dung Niệm vẫn tỉnh, Thanh Thanh bèn mặc đồ dắt theo dì Quế ngoài dạo.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.