Triển lãm nghệ thuật tổ chức lớn, Thanh Thanh xem hơn hai tiếng đồng hồ, thu hoạch ít.
Giữa chừng vệ sinh một lát, dạo đến trưa thấy đói bụng cô mới về khách sạn.
Dung Niệm lúc mới tỉnh, mái đầu rối bù như tổ quạ.
Thanh Thanh tặc lưỡi: "Hình tượng vứt ?"
"Trong phòng mỗi em, cần gì hình tượng chứ." Dung Niệm nheo mắt ngáp một cái.
Thanh Thanh mặc quần đùi bên cửa sổ, đúng là chẳng sợ lạnh là gì, mong là ngày mai sẽ cảm.
Dung Niệm sức vóc , thổi gió lạnh một lúc mà cảm , chắc chắn thổi liên tục hai ngày mới .
Dung Niệm nghẹt mũi nghiêm trọng, uống t.h.u.ố.c mãi khỏi, chẳng còn cách nào khác đành đưa bệnh viện.
Hỏi thăm quầy lễ tân thì cách khách sạn ba cây một bệnh viện.
Thanh Thanh đưa Dung Niệm khám bệnh, cửa bệnh viện, cái đầu đang choáng váng của Dung Niệm dường như tỉnh táo một chút.
"Bệnh viện sang xịn thật đấy hả!"
"Chứ còn nữa?
Anh xem cái hình tiền đồ của , tiền khám một trận cảm xoàng chắc cũng đủ cho mấy cái chỗ thích mà vui vẻ mấy đấy."
"Ôi dào, là hạng đó ?"
Bệnh viện tư nhân cao cấp, thu phí đắt đỏ thì dịch vụ chắc chắn chu đáo, nhân viên chuyên nghiệp phục vụ từ đầu đến cuối, lúc tiêm t.h.u.ố.c truyền dịch còn cả điểm tâm đồ uống, cái dịch vụ mà xem.
Đồ uống uống nhiều, Thanh Thanh vệ sinh.
Cô mới xong đang rửa tay thì đột nhiên mấy gã lực lưỡng xông canh cửa, Thanh Thanh trân trân.
"Thưa cô, chúng nhận tin báo ở đây đặt b.o.m, chúng cần tiến hành kiểm tra."
"Được thôi, các cứ kiểm tra ." Thanh Thanh nghiêng nhường chỗ.
"Túi xách của cô chúng cũng cần kiểm tra."
Thanh Thanh sa sầm mặt mày: "Các thế là đang xâm phạm nhân quyền, sẽ kiện các !"
Thanh Thanh đại khái chỉ mỗi câu đó, mấy câu phản đối mạnh mẽ hơn đó cô cũng chẳng .
Tóm , túi xách của cô kiểm tra, bên trong đựng một cuốn sách, một gói khăn giấy, thì son môi, chìa khóa, sô-cô-la cùng mấy thứ linh tinh lang tang khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-504.html.]
Chẳng kiểm tra cái gì cả!
Còn Thanh Thanh, áo khoác đang vắt tay, bên trong mặc một chiếc váy len dệt kim ôm sát cơ thể, tôn lên hảo những đường cong, lướt qua chắc chắn chẳng ai nghi ngờ lớp váy đó giấu b.o.m.
Thanh Thanh bực bội xách túi bỏ , còn mắng cho nhân viên phục vụ tận tình một trận mới thấy hả giận.
Thanh Thanh quá đỗi tức giận, cảm thấy xúc phạm, đợi Dung Niệm truyền dịch xong là bảo đặt vé máy bay, ngày mai cô về.
"Cô nãi nãi ơi, em đợi chút , ít nhất cũng đợi khỏi bệnh chứ."
"Muộn nhất là ngày !"
"Được , ngày là chứ gì."
James Reid Thanh Thanh sắp , ngày hôm đến mời mọc Thanh Thanh, dăm bảy lượt như thế, Thanh Thanh nỡ từ chối gã thêm nữa đành nhận lời, bỏ cả buổi sáng để vẽ một bức chân dung cho ông nội của gã, ông cụ nhà James Reid thích lắm.
James Reid vô cùng cảm kích Thanh Thanh, đề nghị để cô máy bay riêng của nhà gã về Hồng Kông.
Lúc Thanh Thanh mới gia đình James Reid chỉ về vận tải đường thủy mà còn cả vận tải đường hàng nữa.
Thanh Thanh cảm ơn sự chu đáo của gã, bức tranh cô sẽ lấy tiền nữa.
Thanh Thanh lấy tiền, James Reid c.h.ế.t sống cũng đòi đưa, Thanh Thanh buộc lòng nhận một khoản tiền lớn, còn là tiền mặt.
Về đến khách sạn, Dung Niệm ngủ một giấc tối qua hồi phục gần hết , lúc ở trong phòng, chắc là ngoài mua sắm .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Dì Quế cũng ở đó!
Thanh Thanh nhạy bén nhận đồ đạc bày biện trong phòng gì đó đúng, hình như ai đó động .
Thanh Thanh cởi áo khoác xuống nghỉ ngơi, đợi đến lúc cô chợp mắt xong tỉnh dậy dì Quế vẫn về, Thanh Thanh nhét ít tiền túi, mặc áo khoác ngoài ăn uống mua sắm.
Thanh Thanh bao lâu thì trong phòng cô hai lẻn , nếu Thanh Thanh mặt ở đó cô sẽ nhận ngay hai chính là kẻ kiểm tra túi xách của cô hôm qua.
"Đồ ở đây, chẳng lẽ đàn bà đó dối?"
"Không thể nào, hệ thống tình báo của chúng thể sai ."
"Đồ ở bệnh viện, cũng do đàn bà mang , thể là đó nhà vệ sinh."
"Đừng dễ dàng buông tha cho đàn bà , tiếp tục giám sát."