Lần đến chỉ nhà họ Hình, nhà họ Vân, nhà họ Tần mà còn cả ở làng Mộ Gia nữa.
Các bạn cùng phòng ký túc xá của Thanh Thanh cũng đến dự.
Hoàng Lệ, Diệp Lâm và Lý Minh Đạt thực sự tận mắt chứng kiến gia thế nhà họ Mộ , thâm tâm đều bảo Thanh Thanh quá đỗi khiêm tốn.
Trương Tư đến, Xảo Xảo cũng bám theo.
Trong mắt Xảo Xảo đây, Thanh Thanh đúng là kẻ chiến thắng trong cuộc đời.
Xuất , gia đình , giờ cả phu quân .
Giờ , từ "kẻ chiến thắng cuộc đời" vẫn đủ để hình dung.
Đám cưới ngày mùng Sáu mà từ mùng Ba trong nhà bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên.
Trương Khâm và Trần Ngọc Thụ cũng giúp lo liệu chạy vặt, Thẩm Viên và Hình Lợi thì ở nhà hưởng phúc như Thái Thượng hoàng, ngày ngày ăn ngủ, ngủ ăn, đến cả con cái cũng giao cho bố trông nom.
Tại ư?
Vì hai m.a.n.g t.h.a.i hai .
Vợ của Mộ Hồng Vệ là Diêu Thiến Thiến và vợ của Mộ Hồng Kỳ là Mạnh Hiểu còn nhanh chân hơn chút, sinh xong đứa thứ hai và hết thời gian ở cữ .
Vân Linh bảo mấy đứa m.a.n.g t.h.a.i đúng lúc lắm, còn lén bảo họ đang đề cập đến chuyện kế hoạch hóa gia đình , ai sinh thì tranh thủ mà sinh .
Tin tức Tạ Quế Trân sợ hết hồn, Dung Thời và Thanh Thanh còn kết hôn, lỡ mà vấp chính sách kế hoạch hóa gia đình mà nhà họ là con một?
Đã mấy đời độc đinh ?
Lỡ mà đứa đầu là con gái thì tính ?
Hoắc Cẩm Niên khuyên bà đừng nghĩ ngợi nhiều quá: "Ban hành chính sách mới dễ dàng thế, thành còn ."
Tạ Quế Trân , giờ chỉ mong con trai con dâu kết hôn xong là m.a.n.g t.h.a.i ngay, bà ăn chay một năm cũng cam lòng.
Thanh Thanh bận tâm đến chuyện sinh con đẻ cái, hai đêm khi cưới cô cứ mơ thấy ngày kết hôn ở kiếp .
Nước mắt của mẫu , nụ của phụ khi sắp phất lên, ánh mắt đố kỵ của thứ tỷ, tiếng náo nhiệt của đám tỳ nữ bà t.ử...
Đêm ngày cưới, Lâm Ngọc phòng con gái, xuống cạnh mép giường.
"Sao thế con?
Con và Hoắc Dung Thời đều mong chờ ngày cưới mà, giờ tâm trạng thế ?"
Mất ngủ nên quầng thâm hiện rõ mắt Thanh Thanh.
Thanh Thanh ôm lấy eo , nũng nịu mềm mỏng: "Tối nay ngủ với con ?"
Lâm Ngọc dịu dàng xoa đầu con gái: "Được, ở bên con, cả đời sẽ luôn ở bên con."
Thanh Thanh kìm nước mắt tuôn rơi như mưa, nấc lên thành tiếng.
Kiếp , kiếp mẫu cũng những lời y hệt như , nhưng cả hai con họ đều sống qua nổi ngày hôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-508.html.]
"Sao thế?
Sao thế?
Hai con lóc cái gì ."
Mộ Kế Đông thấy động tĩnh liền chạy , thấy vợ và con gái là ông cuống cả lên.
"Bố..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Mộ Kế Đông thở dài, ôm cả vợ và đứa con gái đang mếu máo lòng.
"Con cái gì chứ, vạn sự bố và ở đây, cái thằng ranh Hoắc Dung Thời mà dám đối xử với con, bố liều mạng già cũng xử nó."
Thanh Thanh buồn cảm động, lau nước mắt bảo: "Cũng đến mức đó ạ."
"Ngoan nào, bố và ở đây, bố mãi mãi là hậu thuẫn của con."
Vừa mới nén nước mắt, Thanh Thanh lệ tuôn như suối, oà lên.
Mộ Kế Đông và Lâm Ngọc đau lòng thấy buồn , nuôi con lớn ngần bao giờ thấy nó như ?
Dỗ dành con gái ngủ xong, Lâm Ngọc về phòng bàn bạc với Mộ Kế Đông: " thấy chúng nên dọn sớm một chút, sợ chúng ở đó, con gái sẽ thấy bất an."
"Dọn, tiễn con gái nhà họ Hoắc xong là chúng dọn ngay."
"Được!
Phải để nhà họ Hoắc rằng, con gái ở thì chúng ở đó."
Sau khi xong, đêm đó Thanh Thanh ngủ ngon, một giấc mộng mị đến tận sáng.
Trời sáng, trong sân nhà họ Mộ, các cửa sổ đều dán đầy chữ Hỷ, lụa đỏ treo rực rỡ khắp sân, ngay cả hai chú ch.ó già nhai nổi xương là Chiêu Tài và Tiến Bảo cũng buộc một cái nơ đỏ nhỏ xinh cổ.
"Chú rể đến , chú rể đến !"
Một đám trẻ choắt chạy từ cổng đại viện quân khu sang cổng nhà họ Mộ, từ nhà họ Mộ chạy ngược cổng đại viện, nô đùa hỉ hả, chỗ nào náo nhiệt là mặt.
"Giờ lành đến!"
Hoắc Dung Thời trong bộ quân phục mới tinh, Thanh Thanh đội khăn trùm đầu, mỉm rạng rỡ trong bộ giá y đỏ thắm bước từ trong phòng!
"Oa!
Oa!
Oa!"
"Tiên nữ hạ phàm!"
"Cô dâu mới quá mất!"
Dưới sự chứng kiến của họ hàng bạn bè, khi lạy biệt cha , Thanh Thanh nắm c.h.ặ.t t.a.y buông, mãi cho đến khoảnh khắc bước chân khỏi cửa lớn.