Mang Của Hồi Môn Về TN - Chương 514

Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:54:44
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Xảy chuyện ạ."

 

Lý Bảo Ứng – mà cô chỉ gặp một hồi nhỏ, suốt ba mươi năm qua hề thấy bóng dáng, cô cứ ngỡ ông xanh cỏ từ lâu.

 

Theo lời ông bà nội của Hoắc Dung Thời kể, họ quen Lý Bảo Ứng từ thời trẻ.

 

Tính , tuổi của Lý Bảo Ứng chắc lớn hơn họ, hoặc ít nhất cũng tương đương.

 

Hai cụ năm qua đời cũng gần chín mươi tuổi, chẳng lẽ Lý Bảo Ứng nay tròn trăm tuổi?

 

Lâm Ngọc ký ức về gương mặt của Lý Bảo Ứng cũng mờ nhạt, bà kinh ngạc: "Người đó vẫn còn sống ?"

 

"Chắc chắn là còn, nếu cũng chẳng nhắn con đến Bạch Vân Quan gặp mặt.

 

Con định lát nữa sẽ ngay, báo với cha con, với cha chồng và Hoắc Dung Thời một tiếng giúp con."

 

"Ơ kìa, đợi .

 

Chuyện thế nào đây?"

 

"Cứ thật thôi ạ, bảo là con về quê ở vài ngày."

 

Nam Quảng là một huyện vùng biên nên sân bay, Mục Thanh lái xe hơn một trăm cây sang thành phố lân cận để bắt máy bay.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Vừa đến sân bay, Hoắc Dung Thời gọi điện tới, bảo cô mua thêm một vé nữa, sẽ cùng cô.

 

"Anh đến ?"

 

"Đang đường, chắc nửa tiếng nữa là đến sân bay."

 

"Vậy em mua vé chuyến một tiếng ."

 

Máy bay chỉ đến thành phố Vân Đài.

 

Tại đây, tài xế nhà họ Hình lái xe chờ sẵn để đón hai về quê.

 

Người làng Mục Gia Thôn vốn coi trọng giáo d.ụ.c và phát triển khá .

 

Trong suốt hơn hai mươi năm cải cách mở cửa, hầu hết đều mua nhà thành phố hoặc huyện, hộ khẩu cũng chuyển ít.

 

Hiện nay, cả làng Mục Gia Thôn chỉ còn đầy năm mươi hộ dân, và tất cả đều mang họ Mục, ngoại tộc đều dọn hết.

 

Những năm qua các bậc tiền bối lượt qua đời, dân thường trú trong làng ước tính còn chẳng tới một trăm .

 

Nhà cô giờ chỉ còn vợ chồng bác Mục Kế Quân và Vương Xuân Linh về đây an dưỡng tuổi già khi nghỉ hưu.

 

Ngày thường hai bác trồng ít rau củ quả và lương thực, ăn hết thì gửi lên thành phố cho con cháu.

 

Vợ chồng Mục Hồng Vệ và Diêu Thiến Thiến khi nghiệp đại học đều giáo viên thành phố.

 

Một trai một gái của họ cũng yên bề gia thất, đều định cư ở Vân Đài nên cũng ít khi về.

 

Một con đường xi măng phẳng lì nối từ huyện tận làng.

 

Lúc đang là buổi hoàng hôn, các cụ già trong làng dẫn theo con cháu hóng mát ở đầu làng, thấy xe chạy tới đều rướn cổ theo.

 

"Nhà ai thế nhỉ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-cua-hoi-mon-ve-tn/chuong-514.html.]

Người trong làng ngoài ăn, xe cũng chỉ một hai nhà thôi."

 

"Đó là xe nhà họ Hình đấy."

 

"Nhà họ Hình về nghỉ hè ?"

 

"A, là Mục Thanh kìa."

 

Mục Thanh mỉm gật đầu, chào hỏi một lượt các chú bác thím mợ.

 

"Vợ chồng Mục Thanh về đấy ?

 

Cha cháu về ?

 

Thế còn Thiếu Hằng và Hoắc Tình ?"

 

"Bác trai bác gái cháu mới về nhà đấy, các cháu nhanh lên để bác gái còn kịp nấu cơm."

 

"Mọi cứ thong thả chuyện ạ, chúng cháu xin phép về ." Mục Thanh vẫy tay chào, chiếc xe từ từ lăn bánh về phía chân núi.

 

Tài xế nhà họ Hình việc cho gia đình nhiều năm nên am tường quy tắc, mỗi nhà họ Mục về đều đưa thẳng tới chân núi.

 

Con đường lên núi còn là dốc đất như bốn mươi năm .

 

Vài năm , cha của Mục Thanh thuê lát đá sạch sẽ, hai bên bậc thềm còn trồng thêm nhiều hoa cỏ và cây ăn quả, lối lên núi giờ dễ hơn nhiều.

 

Sáng mai Mục Thanh vẫn cần dùng xe nên tài xế lái xe xuống huyện nghỉ , sáng sớm mai sẽ đón.

 

Hoắc Dung Thời xách theo túi rau quả và thịt mua huyện bước xuống xe: "Phiền sáng mai đây."

 

"Hoắc Sư trưởng khách sáo quá, xin phép ."

 

Hai vợ chồng dẫm lên ánh nắng hoàng hôn leo núi.

 

Mục Thanh lên hai ngôi nhà cũ hai bên trái sườn dốc.

 

Ngôi nhà của gia đình cô đây để cho ông bà cụ nhà họ Tần ở, còn ngôi nhà họ Hình thì để cho ông bà cụ nhà họ Tần và họ Vân.

 

Các cụ đều qua đời từ nhiều năm , nên giờ cả hai ngôi nhà đều để trống.

 

"Nhà cũ quá nhỉ, cảm tưởng như đá một cái là đổ ngay ."

 

Hoắc Dung Thời mở cửa, mỉm : "Thế em đá thử một cái cho xem nào."

 

Mục Thanh cũng phì .

 

Vừa bước cửa thấy cỏ dại trong sân mọc um tùm, thôi để mai dọn dẹp.

 

Ngôi nhà xây từ năm sáu mươi, cũng hơn bốn mươi năm , đúng là cần đại tu .

 

Hai vợ chồng cùng nấu cơm, tiện thể đun thêm một nồi nước nóng để lát nữa tắm rửa.

 

Ăn xong, họ tản bộ xuống núi sang nhà bác cả chơi cho tiêu cơm.

 

Bác Vương Xuân Linh giờ cũng già, tóc bạc nửa đầu nhưng sắc mặt hồng hào, phần đẫy đà, qua là cuộc sống sung túc.

 

 

 

 

Loading...