MANG ĐẠI SIÊU THỊ ĐÀO VONG (Phó Bản Vô Hạn Đào Vong) - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-02-23 22:44:14
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi thành phó bản , cả cơ thể lẫn tinh thần của Bạch Khương đều rã rời, kiệt quệ. Cô lập tức sử dụng một gói trị liệu để chữa lành bộ những vết thương đau đớn do phó bản mang . Sau đó, cô lững thững rời khỏi Rừng Cột Đá, về nhà nghỉ để nghỉ ngơi.

Vệ sinh cá nhân, ăn uống qua loa đ.á.n.h một giấc no say cho đến tận sáng hôm .

Xoa xoa khuôn mặt còn ngái ngủ, cô rời khỏi giường, vận động nhẹ nhàng vài động tác bên cửa sổ ngắm cảnh thưởng thức bữa sáng.

Hiện tại mới hơn 8 giờ sáng theo giờ của trạm trung chuyển, mà đường phố bên tấp nập qua . Cắn một miếng bánh bao xá xíu, Bạch Khương thầm nghĩ: Hình như lượng ở đây tăng lên thì !

Khi bước chân đến sảnh nhiệm vụ, cô một nữa sững sờ.

Cày ải nhiều, Bạch Khương cũng tích lũy chút ít kinh nghiệm. Cột đá nào vòng sáng phát sáng bên tức là đường dẫn phó bản đang ở trạng thái "sẵn sàng", chỉ cần bước là sẽ hệ thống phân bổ ngẫu nhiên một phó bản. Thường ngày, cô thể tùy ý chọn bất kỳ cột đá nào và bước phó bản ngay lập tức. Vậy mà hôm nay, nhiều cột đá hề vòng sáng, điều đồng nghĩa với việc đường dẫn đang "quá tải", chơi tạm thời thể truy cập.

Bạch Khương cảm thấy chuyện thật sự kỳ lạ. Lẽ nào trò chơi đang hạ thấp tiêu chuẩn, ồ ạt lôi kéo c.h.ế.t tham gia trò chơi ?

Vừa miên man suy nghĩ, cô rẽ sang một hướng khác, cuối cùng cũng tìm một cột đá vòng sáng đang phát sáng và bước tới.

Vừa bước chân phó bản, thứ đầu tiên đập mắt Bạch Khương là tấm lưng rộng của một đàn ông.

Phía còn đang xô đẩy cô. Bạch Khương đưa mắt quanh bốn bề và nhận đang mắc kẹt giữa một đám đông chen chúc, dòng đang nhích từng bước chậm chạp về phía .

Tiếng nhạc nền rộn rã, tươi vui vang vọng từ hệ thống loa phát thanh lan tỏa khắp gian, những dải cờ hoa trang trí rực rỡ sắc màu biến con phố bộ thành một lễ hội sầm uất, náo nhiệt.

Cảnh tượng quá đỗi huyên náo khiến Bạch Khương cảm thấy bất an. Cô lập tức len lỏi sang một bên, hy vọng tìm một góc vắng vẻ hơn.

"Ây da, từ từ thôi nào!"

"Đứa nào giẫm lên chân tao đấy!"

"Bóng bay của con! Huhu ơi..."

"Xin ! xin !" Bạch Khương vất vả len qua dòng , ngừng lời xin . Vừa mới chen ba, bốn mét, bỗng từ trong đám đông vang lên một tiếng hét ch.ói tai.

"Có chuyện gì thế, chuyện gì thế?"

"Ôi trời ơi, ghê quá, con mụ điên !"

"Mau giữ cô , giữ cô !"

Giữa đám đông, một phụ nữ đột nhiên chồm tới, c.ắ.n xé điên cuồng cổ một khác. Máu tươi đỏ thẫm phun thành vòi cao cả thước, khiến những chứng kiến c.h.ế.t sững vì kinh hãi.

Những xung quanh vội vàng xông can ngăn. Cổ phụ nữ đó bỗng vặn ngược một góc độ quái dị mà bình thường thể , ả há miệng c.ắ.n phập tay một mới kéo ả .

"Á! Mày điên ! Ai đó giúp một tay với!"

"Nó khỏe quá, ai kiếm mảnh vải trói tay nó !"

"Anh chứ, chảy nhiều m.á.u quá..." Một đường bụng vội vàng đỡ nạn nhân c.ắ.n dậy. Người đàn ông đó ôm c.h.ặ.t vết thương cổ, cúi gằm mặt. Khi tiếng hỏi thăm, từ từ ngẩng lên. Khuôn mặt co giật liên hồi, với một vẻ mặt gớm ghiếc, hung hãn, lao c.ắ.n phập cổ ân nhân giúp đỡ , giật đứt một mảng thịt lớn.

"Á á á!"

Mười mấy giây , bụng c.ắ.n cũng bắt đầu biến đổi và điên cuồng tấn công những xung quanh.

Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng kêu cứu t.h.ả.m thiết vang lên ngớt. Những gần khu vực xảy vụ việc sợ hãi bỏ chạy toán loạn. Những ở xa thì ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy . Kẻ thì hoảng sợ lùi , kẻ thì vì tò mò hoặc xông giúp đỡ càng cố chen lên phía .

Đám đông càng lúc càng hỗn loạn, xô đẩy dữ dội. Bạch Khương thèm ngoái đầu dù chỉ một . Trong khi cố chen lên xem chuyện gì, cô càng dùng sức lách khỏi đám đông để tẩu thoát.

Vài giây , từ phía vang lên những tiếng la hét ch.ói tai, như tiếng rú t.h.ả.m thiết của ai đó đang bóp nghẹt cổ.

"Chạy mau!"

" gọi cảnh sát ! Đây là g.i.ế.c !"

Sự hoảng loạn lan rộng với tốc độ ch.óng mặt, dòng bắt đầu tháo chạy về phía . dường như tình hình đang nhanh, chỉ một lát , thứ trở nên vô cùng hỗn loạn.

Bạch Khương với kinh nghiệm đầy , nhanh nhẹn luồn lách qua các khe hở trong đám đông, phớt lờ những biến cố đang xảy phía - cô tránh xa nơi càng nhanh càng , chỉ sợ đầu thêm một cái, nguy hiểm sẽ tiến gần thêm một bước.

Cuối cùng cũng thoát khỏi dòng đông nghịt, cô thấy một cửa hàng McDonald's và lập tức đẩy cửa bước .

Bên trong McDonald's cũng khá đông khách, loa phát thanh vẫn đang phát những bản nhạc vui nhộn. Trẻ con vô tư thưởng thức những cây kem mát lạnh, những vị khách bưng khay thức ăn cẩn thận né tránh Bạch Khương, ngoái đầu cô gái trẻ đang cosplay với vẻ mặt khó hiểu, thắc mắc tại sắc mặt cô khó coi đến .

Bước McDonald's, Bạch Khương hề nán , cô thẳng đến cầu thang và chạy nhanh lên lầu.

Khi lên đến tầng hai, qua cửa kính sát đất với tầm rộng, cô thấy con phố bộ bên hỗn loạn như một nồi cám heo. Rất nhiều đường đang hoảng hốt bỏ chạy, tìm nơi trú ẩn trong các cửa hàng gần nhất, trong đó cả McDonald's.

Bạch Khương lia mắt quan sát nhanh, lòng chợt chùng xuống. Những kẻ đó... chẳng là zombie ? Cô từng tham gia một phó bản zombie trường học, nhiệm vụ đó quá khó, nhưng thả ngay giữa một khu vực đông qua . Nếu nhanh chân né tránh, thể cô sẽ đối mặt trực diện với t.h.ả.m họa zombie bùng phát!

Cô quyết định tiếp tục di chuyển, cửa hàng McDonald's sắp sửa còn an nữa.

Đẩy cánh cửa dẫn từ tầng hai McDonald's ngoài, Bạch Khương bước tầng hai của một trung tâm thương mại. Nơi cũng đông đúc kém, chẳng phó bản đang tổ chức lễ hội gì. Cô vội vàng ngước các bảng chỉ dẫn trần nhà, chạy thục mạng về hướng cửa thoát hiểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-dai-sieu-thi-dao-vong-pho-ban-vo-han-dao-vong/chuong-47.html.]

Từ lầu vọng lên thêm nhiều tiếng la hét thất thanh, kinh động đến khách hàng trong trung tâm thương mại. Mọi tò mò tiến gần cửa kính xuống, và ngay lập tức cảnh tượng đẫm m.á.u, tàn khốc bên cho khiếp vía. Tầng cũng bắt đầu náo loạn. Bạch Khương linh hoạt lách qua đám đông, cuối cùng cũng đến cửa thoát hiểm. Cô đẩy mạnh cánh cửa, một cầu thang bộ tối tăm hiện . Không do dự, cô bước , đóng cửa và cẩn thận khóa chốt.

Cộc cộc cộc!

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên trong cầu thang, đèn cảm ứng tự động bật sáng. Chưa đầy mười giây, Bạch Khương chạy xuống đến tầng một. Ngay khoảnh khắc cô đặt chân đến tầng một, cánh cửa thoát hiểm của tầng đẩy tung, một đàn ông với khuôn mặt căng thẳng xông . Hách Bằng thấy Bạch Khương thì khựng , ánh mắt đầy vẻ cảnh giác. Khi nhận cô là sống, lập tức đóng cửa và cài then cẩn thận.

"Người chơi ?"

Bạch Khương gật đầu.

"Vậy thì cùng nhé."

Bạch Khương gì, tiếp tục chạy xuống lầu. Kế hoạch của cô là theo lối thoát hiểm xuống bãi đậu xe ngầm của trung tâm thương mại , đó là nơi rút lui lý tưởng nhất.

Rõ ràng là chơi mới gặp cũng chung suy nghĩ.

Xuống đến tầng hầm một, Bạch Khương ngửi thấy mùi đồ nướng thoang thoảng, cô đoán tầng hầm một là khu ẩm thực, bãi đậu xe chắc chắn ở tầng hầm hai. Quả nhiên, tiếp xuống là bãi đậu xe. Có một chiếc xe mới chạy đang tìm chỗ đỗ, Bạch Khương lao tới như một mũi tên, quyết định cướp luôn chiếc xe .

Hách Bằng cũng cùng ý tưởng, hai gần như tay cùng một lúc.

NPC lái xe là một thanh niên trẻ tuổi, một tay giữ vô lăng, một tay gác lên cửa sổ, ngón tay vẫn còn kẹp điếu t.h.u.ố.c lá đang hút dở. Động tác của Bạch Khương nhanh nhẹn hơn một nhịp, cô vượt mặt Hách Bằng, nhanh ch.óng thò tay qua cửa sổ đang mở để khống chế NPC.

Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch

"Ê ê! Cô cái gì đấy!" NPC lớn tiếng la lối, vùng vẫy kháng cự. Bạch Khương nắm c.h.ặ.t t.a.y , lôi tuột cả qua cửa sổ, tay giáng một cú c.h.ặ.t mạnh gáy - cô tiết chế sáu phần lực, nhưng vẫn đủ để khiến thanh niên NPC ngất lịm .

Cô luồn tay trong xe mở cửa, lôi ngoài.

"Ra đòn chuẩn đấy, c.h.ế.t chứ?" Hách Bằng phụ một tay đặt NPC xuống sàn.

"Chắc là ." Bạch Khương hỏi , "Anh định chung chiếc xe với ?" Tình hình đang nguy cấp, lúc để đấu đá nội bộ. Bạch Khương thương lượng một cách hòa bình, tránh lãng phí thời gian tranh giành xe cộ.

Hách Bằng đáp: " cũng nhắm chiếc xe , nhưng chậm chân hơn cô một bước. Thế , sẽ lái xe, hồi còn sống nghề tài xế, tay lái thì khỏi bàn!"

Ở phó bản , Bạch Khương lái xe đến phát ngán, chính những tình huống nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc rèn giũa kỹ năng lái xe của cô lên một tầm cao mới. Lần tình nguyện tài xế, cô đương nhiên là mừng rỡ chấp nhận. Cô băng ghế : "Được, lái ."

Thấy Bạch Khương coi như tài xế riêng, Hách Bằng cũng hề tỏ tức giận. Anh liếc vị trí Bạch Khương đang , cách chỗ ghế lái một đường chéo, rõ ràng là cô đang đề phòng nhiều hơn. Anh nhanh ch.óng ghế lái, việc đầu tiên là đóng c.h.ặ.t tất cả các cửa sổ, nhấn ga phóng vụt khỏi bãi đậu xe ngầm.

Bãi đậu xe ngầm hề tối tăm, các biển báo chỉ dẫn và bảng quảng cáo của trung tâm thương mại sáng rực. Hách Bằng quả ngoa, đúng là một tài xế lão luyện. Dù mới đến đây đầu, vẫn nhanh ch.óng tìm lối thoát, đạp ga phóng với tốc độ kinh hoàng mà hề do dự.

Chiếc xe lướt trong bãi đậu xe như đang biểu diễn kỹ thuật drift (trượt bánh). Khi một chiếc xe khác bất ngờ lao từ bên hông, Hách Bằng vẫn kịp thời bẻ lái né tránh trong gang tấc. Bạch Khương bám c.h.ặ.t dây an mà vẫn cảm thấy ch.óng mặt, buồn nôn.

"Lái xe nhanh thế định đầu t.h.a.i !" Chủ nhân của chiếc xe Hách Bằng cho hú vía dừng xe , thở hồng hộc. Người vợ cạnh an ủi: "Không , , may mà đ.â.m sầm ."

Đứa trẻ ngoan ngoãn nép lòng , ngây thơ hỏi: "Bố ơi, sắp tới công viên giải trí ạ?"

"Cái thằng khốn kiếp đó... Tới , tới nơi con yêu, bố đang tìm chỗ đỗ xe đây."

Vừa nổ máy cho xe chạy, chợt thấy vô vàn tiếng bước chân dồn dập cùng những tiếng la hét hỗn loạn. Những âm thanh đó vang dội khắp bãi đỗ xe ngầm, rợn cả tóc gáy. Người vợ cau mày lo lắng: "Hình như đang đ.á.n.h thì ?"

"Píttttttt!"

Tiếng còi xe bỗng nhiên rú lên đinh tai nhức óc, kéo theo đó là hàng loạt tiếng gầm rú của động cơ. Dường như nhiều chiếc xe đang đồng loạt nổ máy, khí xung quanh đặc quánh sự căng thẳng tột độ.

Cảm thấy chuyện chẳng lành, chồng mở cửa xe định ngoài xem xét tình hình.

Vút! Vút! Vút!

Vài chiếc xe phóng vụt qua với tốc độ ch.óng mặt, chẳng thua kém gì tên khốn kiếp nãy.

"Ai cũng vội đầu t.h.a.i , chuyện quái gì đang xảy thế !" Anh vội vàng né sang một bên, mũi chun khịt khịt, "Sao mùi m.á.u tanh nồng nặc thế nhỉ?"

Từ lối thoát hiểm, nhiều đang hoảng hốt chạy ùa , tản mác khắp nơi tìm xe của . Thấy , chồng hiếu kỳ bước thêm vài bước về phía .

"Chồng ơi, thôi, chúng lên lầu , đừng lo chuyện bao đồng nữa." Tiếng vợ gọi giật .

"Ờ, đến ngay đây." Cả gia đình ba thong thả về phía thang máy như thường lệ.

Thang máy đang dừng ở tầng một, một lát mới xuống đến tầng hầm một, chững ở đó lâu.

"Hôm nay thế nhỉ!" Người chồng bắt đầu mất kiên nhẫn, nhấn nút gọi thang liên tục.

Người vợ nhẹ nhàng xoa đầu con gái nhỏ: "Không , hôm nay là ngày lễ nên đông mà. Chúng lên công viên giải trí tầng năm, chắc chắn đợi thang máy , cứ từ từ chờ thôi ."

Phải mất đến mười phút đồng hồ, thang máy mới rục rịch di chuyển trở . Vài giây , màn hình hiển thị chuyển sang "-2", kèm theo tiếng "ting" quen thuộc, cửa thang máy chầm chậm mở .

Thứ đập mắt họ đầu tiên là những khuôn mặt gớm ghiếc, m.á.u thịt nham nhở. Người vợ kịp thắc mắc hôm nay Halloween mà trò hóa trang chân thật đến rợn thế , thì những sinh vật quái dị đó giương nanh múa vuốt, kẽ răng còn vướng những mẩu thịt đẫm m.á.u, gầm gừ lao khỏi thang máy.

Chúng túm lấy chị, đè nghiến chồng chị xuống đất, vồ lấy đứa con gái bé bỏng của chị...

"Á! Cứu với!"

 

 

Loading...