MANG ĐẠI SIÊU THỊ ĐÀO VONG (Phó Bản Vô Hạn Đào Vong) - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-02 21:53:07
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đã kinh nghiệm từ , Bạch Khương thể kiểm soát nhịp tim của hơn. Khuôn mặt cô tái nhợt, nhưng trong cơn gió lạnh buốt, cô vẫn cố nặn một nụ : "Đừng sợ, cô ôm em đây ."
Từ trong đống bùn nhão trồi một cái miệng, thương tiếc c.ắ.n phập cổ Bạch Khương.
Cơn đau buốt óc ập đến khiến mắt cô tối sầm .
"Ực ực..."
Cảm nhận sinh lực đang tuôn trào khỏi cơ thể, hàm răng Bạch Khương đ.á.n.h bò cạp vì lạnh. ngược , đống bùn nhão trong vòng tay cô vẻ như đang dần hồi phục khi nuôi dưỡng bằng m.á.u thịt của cô.
Con quái vật đang hút cạn sự sống của cô.
Sợi dây thừng trói c.h.ặ.t hai dường như biến mất, chỉ còn đôi tay cô đang ôm c.h.ặ.t Ngô Mỹ Mỹ. Chỉ cần cô buông tay, ném Ngô Mỹ Mỹ xuống, cô sẽ an .
Chiếc ghế dường như rơi tự do điểm dừng, cô thể thấy mặt đất trong màn sương mù dày đặc. Sinh mệnh đang cạn kiệt khiến sức lực cô cũng vơi dần, nhưng Bạch Khương kiên quyết buông tay. Ngô Mỹ Mỹ càng c.ắ.n mạnh, cô càng ôm c.h.ặ.t, dồn hết chút sức tàn cuối cùng để che chở cho cô bé.
Chẳng bao lâu , một cú chấn động mạnh truyền đến từ chỗ khiến Bạch Khương giật tỉnh giấc.
"Vui quá mất, ước gì chơi thêm nữa!"
"Mỗi trò chỉ chơi một thôi, tớ tàu lượn siêu tốc cơ!"
Bạch Khương đưa tay sờ lên cổ, dấu răng nào.
Cô lờ mờ hiểu cách vượt ải của phó bản .
Con ma sẽ tạo ảo giác, và quyết định của cô trong ảo giác đó sẽ định đoạt mạng sống của cô. Những ảo giác chính là hiện cho những chấp niệm thể buông bỏ của con ma.
Ngô Mỹ Mỹ tự tháo đai an nhảy xuống, mặt Bạch Khương nở nụ rạng rỡ: "Cảm ơn cô Bạch, cô bỏ rơi em."
"... Em đóng dấu cho cô nhé." Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t quá đỗi chân thực khiến Bạch Khương mất vài giây mới lấy sức. Vừa định tháo đai an , cô giật nhận tay đang đặt sẵn chốt khóa.
Nếu trong ảo giác ban nãy cô buông tay bỏ mặc Ngô Mỹ Mỹ, thể ngoài đời thực cô cũng sẽ tự tay tháo tung đai an của chính .
Và hậu quả là, rơi khỏi tháp rơi tự do sẽ chính là cô.
Ngô Mỹ Mỹ dùng ngón tay đóng dấu. Bạch Khương cất tờ giấy , dậm dậm chân để m.á.u lưu thông, điểm danh lượng học sinh hỏi: "Trò tiếp theo các em chơi là gì nào?"
Cậu học sinh thấp bé nhất trong nhóm nam giơ tay: "Cô ơi, em chơi tàu lượn siêu tốc!"
Cả nhóm rồng rắn kéo đến khu vực tàu lượn siêu tốc.
Khu vực cũng cần xếp hàng. Bạch Khương đang đợi thì bỗng thấy một hất văng khỏi đoàn tàu lượn đang lao với tốc độ ch.óng mặt ở vòng cuối cùng!
Người đó văng từ khúc cua gắt, đ.â.m sầm sợi dây thừng giăng cờ đuôi nheo trang trí bên cạnh. Khi chạm đất, cơ thể đó đứt đôi.
dường như chỉ cô thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, những du khách xung quanh vẫn vô tư đùa. Khi tàu lượn từ từ dừng , du khách lục tục bước xuống. Bạch Khương thấy nhóm bảy học sinh đang , một trong đó vẻ như bạn bè bắt nạt, đang ôm đầu van xin: "Tại vô dụng quá thôi, của tớ!"
"Trò tớ thích nhất vẫn chơi đấy!"
Bọn chúng ngang qua Bạch Khương, đột nhiên đồng loạt ngoắt cô. Ánh mắt bọn chúng ánh lên sự thèm khát, bỡn cợt và hiểm ác.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bạch Khương. Cô hiểu, hất văng khỏi tàu lượn chính là chơi phụ trách nhóm học sinh đó.
Bảy đứa học sinh lườm Bạch Khương một cái tiếp tục bước . Đứa bắt nạt ngoái đầu vẫy tay với Hứa Minh Minh: "Gặp nhé!"
"Gặp !"
"Cô Bạch, chúng lên thôi!" Hứa Minh Minh, bé đề nghị chơi tàu lượn siêu tốc, hào hứng kéo tay Bạch Khương.
Hít một thật sâu, Bạch Khương gật đầu: "Đi thôi."
Mỗi toa tàu chở hai , Bạch Khương cùng Hứa Minh Minh. như dự đoán, cũng là ảo giác. Ở khúc cua gắt của vòng cuối cùng, đai an của Hứa Minh Minh bất ngờ đứt, bé chới với sắp sửa hất văng ngoài.
Bạch Khương nắm c.h.ặ.t t.a.y bé ngay từ khi tàu lượn bắt đầu di chuyển.
"Cô sợ quá, Minh Minh cho cô mượn chút can đảm ?"
"... Vâng ạ cô Bạch, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y em nhé."
Đến khúc cua gắt cuối cùng, dù chuẩn tinh thần nhưng Bạch Khương vẫn sững sờ khi phát hiện đai an của chính cũng hỏng. Nếu cô buông tay ôm Hứa Minh Minh, cô sẽ thể bám thành tàu để giữ thăng bằng.
"Á!"
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Bạch Khương vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy Hứa Minh Minh. Dưới quán tính kinh hoàng của khúc cua gắt, cả hai cùng hất văng ngoài.
Văng ngoài !
Hai cô trò lao thẳng về phía hành lang giăng đầy cờ đuôi nheo bên đường. Những sợi dây mỏng manh treo cờ thoạt vẻ vô hại, nhưng Bạch Khương thừa hiểu nếu đ.â.m sầm chúng, cô sẽ chịu chung phận đầu lìa khỏi xác như chơi lúc nãy.
Cô nhắm nghiền mắt , thấy thì tim đau.
Sợi dây t.ử thần xiết c.h.ặ.t lấy yết hầu cô, mang theo luồng sát khí lạnh lẽo, nghẹt thở.
Cảm giác cổ họng cắt đứt, động mạch chủ xé toạc, đầu lìa khỏi cổ trong lúc tỉnh táo là như thế nào?
Hối hận ư? Bực tức ư? Đau đớn ư?
Không gì cả.
Mọi thứ diễn quá nhanh, nhanh đến mức cô kịp cảm nhận bất kỳ nỗi đau nào thì chuyện kết thúc.
Đầu óc Bạch Khương trống rỗng.
Vài giây , ý thức của cô đ.á.n.h thức bởi những âm thanh náo nhiệt xung quanh. Cô há hốc mồm thở dốc, khí trong lành tràn khí quản vẫn còn nguyên vẹn, khiến cô ho sặc sụa trong đau đớn.
"Cô Bạch ơi, cô thế, cô sặc gió ?" Hứa Minh Minh lo lắng cô.
"... Không, khụ khụ khụ! Cô ." Bạch Khương ôm lấy cổ, ngẩng đầu lên, nhận tàu lượn siêu tốc về đến đích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-dai-sieu-thi-dao-vong-pho-ban-vo-han-dao-vong/chuong-64.html.]
Cô vẫn còn sống, đầu cô vẫn còn nguyên vẹn. Cô thắng cược!
Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch
Cô trân trọng hít từng ngụm khí trong lành, bất giác nở nụ .
Phó bản ...
Cô thấu hiểu cách để vượt ải .
Nói đúng hơn, việc bọn trẻ vui chơi thỏa thích ở công viên mới là điều kiện để đóng dấu, mà chính sự lựa chọn của những chơi đóng vai giáo viên phụ trách mang sự thỏa mãn cho những đứa trẻ . Đó mới là chìa khóa để qua ải.
Khó ư? Cũng đơn giản thôi, chỉ cần đáp ứng tâm nguyện của bọn trẻ là .
đơn giản ? Liệu mấy ai đủ bản lĩnh để đặt cược mạng sống của chính trong ảo giác? Lỡ như đặt cược sai và bỏ mạng thật sự thì ?
Lúc nãy Bạch Khương hề do dự, nhưng giờ đây khi hồi tưởng sự lựa chọn của , nỗi sợ hãi mới bắt đầu len lỏi lên trong tâm trí cô.
Chặt đầu!
Nếu cô bám c.h.ặ.t thành tàu mà ôm lấy Hứa Minh Minh, lỡ như khi hất văng , cô thực sự c.h.ặ.t đ.ầ.u thì ?
Đầu lìa khỏi xác, đến cơ hội dùng gói trị liệu cô cũng chẳng .
Khoảnh khắc c.h.ặ.t đ.ầ.u trong ảo giác diễn quá nhanh, lúc đó trong đầu cô trống rỗng.
giờ đây khi thoát khỏi ảo giác, cảm giác sợi dây thừng từ từ cứa đứt yết hầu hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô thậm chí còn nhớ rõ âm thanh cuống họng đứt lìa, tiếng xương cốt gãy vụn...
Mồ hôi lạnh vã trán Bạch Khương, dày cuộn lên từng đợt. Không kìm nén nữa, cô nhoài ngoài thành xe, nôn thốc nôn tháo.
"Ê ê, ngoài bãi cỏ mà nôn chứ..." Nhân viên công viên hét lớn.
Nôn xong một trận, Bạch Khương cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.
Hứa Minh Minh đóng dấu cho cô. Bạch Khương quệt mồ hôi lạnh trán, hỏi tiếp: "Trò tiếp theo các em chơi là gì?"
"Mê cung gương!" Chu Đào Đào hào hứng reo lên.
Khu vực xếp hàng mê cung gương cũng khá dài, ngay bên cạnh là nhà ma, hàng xếp chờ cũng kém. Bạch Khương nhận thấy vài tốp học sinh trường tiểu học Hoàng Tuyền đang túm tụm , nhưng tuyệt nhiên thấy bóng dáng chơi phụ trách .
Như là hai chơi t.ử nạn . Nhóm chơi chỉ bảy , tỷ lệ t.ử vong quả thực hề thấp.
Bạch Khương xốc tinh thần, tự nhủ phép lơ là cảnh giác.
Bên ngoài cổng mê cung gương treo những tấm biển quảng cáo cỡ lớn. Đọc lướt qua, Bạch Khương hiểu rằng mê cung gương đơn giản là sự kết hợp giữa gương và mê cung.
Mê cung tạo nên từ vô tấm gương với đủ loại chất liệu khác , tăng độ khó trong việc xác định phương hướng cho chơi.
Những xếp hàng xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
" thấy trò cũng dễ ợt mà. Nếu ảo ảnh trong gương cho hoa mắt, cứ việc đưa tay sờ, sờ thấy gương thì đó là bức tường, cứ men theo tường mà là tìm lối thôi!"
" chẳng khoái trò chút nào, nhiều gương ch.óng mặt lắm."
"Chơi mà, chơi mà, cùng ..."
Bạch Khương đang mải mê suy nghĩ. Mê cung gương khác với ba trò chơi , nó tiềm ẩn những mối nguy hiểm c.h.ế.t rõ rệt. Vậy Chu Đào Đào sẽ giở trò gì đây?
Đến lượt, Bạch Khương cùng nhóm Chu Đào Đào tiến trong.
Ánh sáng bên trong khá tù mù. Hai bên tường, trần nhà và cả sàn đều ốp kính. Chẳng rõ thiết kế kiểu gì mà liếc mắt một cái thấy trùng trùng điệp điệp những lớp kính. Vừa bước chân , đập mắt Bạch Khương là vô ảo ảnh của chính , khiến cô lập tức cảm thấy hoa mắt ch.óng mặt. Rút kinh nghiệm, cô dám ngang liếc dọc nữa, sợ hoa mắt, buồn nôn.
"Wow! Nhìn ! Có bao nhiêu là tớ!" Chu Đào Đào vô cùng phấn khích, chạy nhảy tung tăng, liên tục tạo dáng gương, mặc kệ các bạn trêu chọc là điệu đà.
Cậu nhóc chẳng màng bận tâm, vẫn tiếp tục tạo dáng. Hình ảnh trong lớp gương đầu tiên to bằng thật, nhưng càng về càng nhỏ dần, đến lớp gương cuối cùng chỉ còn là một chấm đen tí hon.
Một nửa sự chú ý của Bạch Khương tập trung mê cung gương, nửa còn dành cho Chu Đào Đào.
Chu Đào Đào vẻ khoái chí với mê cung , năng lượng tràn trề. Rất nhanh, nhóm của họ bỏ xa những du khách khác. Chẳng mấy chốc, các học sinh cũng tản mác mỗi một ngả. Bạch Khương luôn cố gắng bám sát Chu Đào Đào, nhưng chỉ một phút lơ là, nhóc biến mất tăm.
Đứng khựng , Bạch Khương đảo mắt tìm kiếm Chu Đào Đào giữa muôn vàn hình bóng của chính đang phản chiếu khắp nơi.
"Chu Đào Đào?" Cô cất tiếng gọi.
Mặt gương bỗng gợn sóng như mặt nước. Bạch Khương kinh hãi nhận , trong tấm gương gần nhất, ngũ quan của đang biến dạng. Dù cô hề biểu lộ cảm xúc gì, nhưng cái bóng trong gương đang nở nụ quái dị với cô.
Cô cố giữ bình tĩnh, tiếp tục bước .
Mê cung ngày càng trở nên rắc rối, cô loanh quanh mãi mà chẳng tìm thấy lối . Vô hình ảnh của chính trong gương đang thực hiện đủ động tác và biểu cảm kỳ quặc, ken đặc như những con ma gương. Người nào yếu bóng vía chắc chắn sẽ dọa cho phát điên.
Đi vòng vèo một hồi, Bạch Khương mất phương hướng trong mê cung gương. Ngước mắt lên, cô thấy một hình bóng y hệt đang phá lên ngặt nghẽo.
"Mình ngớ ngẩn thế ." Cô hít một thật sâu nhắm nghiền mắt .
Mất thị giác, cô sẽ những ảo ảnh phức tạp trong gương đ.á.n.h lừa nữa.
Cô dò dẫm bước , hễ chạm gương là né sang hướng khác, nương theo những luồng gió thoảng qua trong khí để từ từ tìm lối thoát.
Cách thực sự hiệu quả, nhưng ngặt nỗi đây là một phó bản Linh Dị.
Thế nên chẳng bao lâu , trong lúc đang sờ soạng tìm đường, Bạch Khương bỗng chạm một ngón tay lạnh ngắt.
Trong tích tắc, Bạch Khương cứng đờ, mồ hôi lạnh túa như tắm.
Quá đỗi kích thích!
Cô vội vàng rụt tay ——
Và rụt một cách vô cùng dễ dàng.
Bạch Khương mở bừng mắt, tấm gương ngay mặt đang phản chiếu khuôn mặt cô, và nó đang mỉm với cô.
Làm gì cánh tay nào? Hoàn .