MANG THAI CÙNG CHỒNG PHẢN DIỆN VỀ VƯỜN - C1

Cập nhật lúc: 2026-03-13 15:38:42
Lượt xem: 13

CHƯƠNG 1: TÔI XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ ÁC ĐỘC ĐANG MANG THAI

Mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc lẫn với mùi mốc của tường vôi cũ xộc thẳng mũi.

khó khăn mở mắt, chằm chằm cái trần nhà loang lổ những vết ố vàng. Trên tường dán một tờ lịch cũ kỹ, dòng chữ đỏ ch.ót đập mắt: Năm 1976.

Đầu đau như ai cầm b.úa tạ nện . Một luồng ký ức xa lạ, hỗn độn như một cuộn phim cháy phim tràn đại não. – một biên tập viên chuyên trị dòng tiểu thuyết "cẩu huyết" ở thế kỷ 21, thức đêm để duyệt bản thảo một bộ truyện niên đại – xuyên đúng cái hố đang đào.

xuyên thành Tô Ninh Uyển. Trùng tên, trùng họ, nhưng phận thì đúng là "trúng giải độc đắc" theo nghĩa tiêu cực nhất.

Trong nguyên tác, Tô Ninh Uyển là một tiểu thư thành phố kiêu kỳ, vì mê đắm vẻ ngoài của Phó Cảnh Thần mà dùng thủ đoạn để gả nhà họ Phó. đúng lúc cô đắc ý nhất, Phó gia gặp đại nạn. Cha chồng vu oan, Phó Cảnh Thần – vốn là một sĩ quan tiền đồ rộng mở – bỗng chốc lột sạch quân hàm, điều về vùng nông thôn hẻo lánh ở tỉnh Thanh Hải để "cải tạo lao động".

Tô Ninh Uyển nguyên bản là hạng gì? – Chậc, Chính là kẻ "chỉ thể cùng hưởng lạc, thể cùng chịu khổ". Cô điên cuồng đòi phá cái t.h.a.i sáu tháng trong bụng, đòi ly hôn ngay trong ngày Phó gia áp giải , cuối cùng vì phá t.h.a.i lén lút mà băng huyết, c.h.ế.t bàn mổ xập xệ.

Nghĩ đến đây, lạnh cả sống lưng.

đưa tay xuống, chạm nhẹ vòng bụng nhô cao rõ rệt. Một cảm giác ấm áp, chút gì đó thiêng liêng truyền từ lòng bàn tay tận tim. Đứa trẻ ... nó là thật. Nó đang thở, đang sống trong cơ thể .

"Két—"

Tiếng cửa gỗ mục nát rên rỉ một tiếng ch.ói tai. Một đàn ông bước .

Anh mặc một chiếc áo đại y xanh quân đội bạc màu, vai rộng, chân dài, gương mặt góc cạnh như tạc từ đá lạnh. Ánh mắt chút ấm áp nào, chỉ sự mệt mỏi chán chường và một tia căm ghét che giấu sâu.

Phó Cảnh Thần. Chồng .

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

"Dậy ?" Anh đặt bát t.h.u.ố.c đen ngòm lên cái bàn gỗ khập khiễng, giọng trầm đục, khô khốc như tiếng lá rụng. "Uống . Đây là t.h.u.ố.c an t.h.a.i nhờ bốc ở hiệu t.h.u.ố.c Bắc trấn."

bát t.h.u.ố.c, .

Theo đúng "kịch bản", bây giờ cầm bát t.h.u.ố.c hất thẳng , đó gào thét: "Phó Cảnh Thần, định để theo về cái xó xỉnh nghèo nàn đó để sinh con ? ! Đứa trẻ cần, ly hôn!"

điên.

rõ hai năm Phó gia sẽ minh oan, Phó Cảnh Thần sẽ trở kinh thành, nắm giữ quyền lực khuynh loát, trở thành cái "đùi vàng" mà ai cũng ôm. Hơn nữa, cái hình cao lớn, vững chãi như núi , ở cái thời buổi loạn lạc , theo chẳng an hơn là một lăn lộn ngoài ?

im lặng bưng bát t.h.u.ố.c lên. Mùi vị đắng ngắt đến tận cổ họng nôn, nhưng vẫn nhắm mắt uống cạn sạch.

Phó Cảnh Thần sững .

Đôi lông mày rậm của nhướng lên, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc. Có lẽ chuẩn tâm lý để hứng chịu một trận lôi đình, hoặc một màn lóc om sòm của . Sự im lặng hợp tác của chắc chắn ngoài dự tính của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-thai-cung-chong-phan-dien-ve-vuon/c1.html.]

"Tô Ninh Uyển." Anh gọi tên , giọng lạnh lùng hơn. "Cô cần diễn kịch. Lệnh điều động xuống, sáng mai chúng khởi hành về huyện Bình An. Nếu cô thực sự ..."

Anh dừng một chút, bàn tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi lên mu bàn tay.

"Nếu cô thực sự ly hôn để ở thành phố, sẽ ký. Đứa trẻ... cô xử lý thế nào cũng ."

Tim thắt . Không yêu – chúng vốn là lạ – mà là vì sự tuyệt vọng trong lời của đàn ông . Anh đang từ bỏ. Anh nghĩ rằng ngay cả vợ đầu ấp tay gối cũng sẽ dẫm thêm một chân cái nhà họ Phó đang sụp đổ .

đặt bát xuống bàn, hít một thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng cho tự nhiên nhất:

"Ai ly hôn?"

Phó Cảnh Thần trân trân, như thể tiếng ngoài hành tinh.

"Đi thì thôi." thản nhiên vén chăn, bước xuống giường. Đôi chân phù nề vì m.a.n.g t.h.a.i khiến loạng choạng, định đưa tay đỡ theo bản năng nhưng rụt về nửa chừng.

giả vờ thấy, tiếp tục : "Gà bay theo gà, ch.ó bay theo ch.ó. Phó Cảnh Thần, là vợ , ở đó. Chuyện nông nổi, từ giờ sẽ cùng gánh vác."

Anh lạnh, một nụ đầy châm biếm: "Cô gánh vác? Tô đại tiểu thư, cô huyện Bình An là nơi nào ? Đó là vùng núi khô cằn, mùa đông tuyết ngập đến đầu gối, bữa cơm chỉ khoai lang đỏ và bánh bao bột ngô. Cô chịu chắc?"

"Chịu ." thẳng mắt , ánh mắt kiên định mà lẽ nguyên chủ bao giờ . "Chỉ cần gia đình ở bên , khoai lang đỏ cũng ngon."

Thực tế thì trong lòng đang gào thét: Khoai lang đỏ cũng , miễn là cho con ăn sơn hào hải vị ở kinh thành là !

Phó Cảnh Thần gì nữa. Anh thật lâu, như xuyên thấu qua lớp da thịt để xem bên trong là linh hồn nào. Một lúc lâu , thu dọn bát t.h.u.ố.c, bước ngoài.

"Đồ đạc đóng gói xong . Chỉ mang theo những thứ cần thiết thôi. Sáng mai 5 giờ xe tải của đơn vị sẽ đến đón."

Cánh cửa khép . thở phào một cái, phịch xuống giường.

Trận chiến đầu tiên xem như tạm . giữ cái mạng cho và đứa bé, cũng bước đầu xoay chuyển cái của "nam phụ phản diện" .

xuống, tay xoa nhẹ lên bụng, thầm thì: "Con yêu, yên tâm nhé. Mẹ là bà ác độc trong sách . Chúng nông thôn tránh bão hai năm, đợi cha con phất lên, chúng sẽ về đại gia!"

lúc đó, hề rằng, đàn ông bước khỏi cửa , tâm tư còn phức tạp hơn cả những gì cuốn sách mô tả.

Phó Cảnh Thần ngoài hành lang tối tăm, đôi mắt trong đêm tối sáng quắc một cách lạ thường. Anh khẽ lẩm bẩm một câu mà nếu thấy, chắc chắn sẽ rụng rời chân tay:

"Lại một nữa ? Tô Ninh Uyển, cô định giở trò gì đây?"

Đêm đó, cả hai chúng đều ngủ. bận mơ về một cuộc sống điền viên yên bình, còn ... dường như đang thấu qua màn sương mù của định mệnh.

Loading...