Mang Thai DắtCon Chạy Nạn, Ta Dẫn Cả Thôn Nghịch Thiên Cải Mệnh - Chương 78: Phụ thang đạo hỏa, tại sở bất từ

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:09:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vân Nguyệt t.ử, cứ việc sai bảo!” Trần Hương Tú khom mặt Lâm Vân Nguyệt, ghé tai lắng .

 

Lúc nàng đối với Lâm Vân Nguyệt là phục tùng tuyệt đối. Chỉ cần Lâm gia t.ử bảo nàng gì, nàng sẽ hai lời mà ngay lập tức.

 

Đối mặt với một vị thần tiên cứu sống con trai , giữ gìn tôn nghiêm cho , còn lo cho cả nhà ba miệng ăn cơm ăn áo mặc, đúng , trong mắt con Trần Hương Tú, Lâm Vân Nguyệt chính là sự hiện diện của thần tiên.

 

Không chỉ xinh mà lòng còn lương thiện, bản lĩnh. Khi nàng trò chuyện với con trai Hồ Miểu, nàng đều bảo Hồ Miểu gọi Lâm Vân Nguyệt là thần tiên cô cô.

 

“Miểu nhi, gia đình thần tiên cô cô cùng, chúng cứ theo thần tiên cô cô. Nhà họ , chúng đó. Con trai, con yên tâm, đường chạy nạn chúng sẽ c.h.ế.t đói .”

 

Mỗi Trần Hương Tú ôm con trai thầm dặn dò, Hồ Miểu luôn hiểu chuyện mà gật đầu. Kể từ khi bắt đầu chạy nạn, nương bắt nạt mấy , đều là thần tiên cô cô tay giúp đỡ mới thể hóa nguy thành an.

 

Hơn nữa, theo nhà thần tiên cô cô, cháo nóng để uống, thịt thơm để ăn, canh cá tươi để dùng. Thần tiên cô cô còn phép, thỉnh thoảng từ trong giỏ xách lưng lấy điểm tâm, bánh quy nhỏ, cả trái cây như đào, lê, đại táo chia cho bọn họ ăn, thật là chuyện mơ cũng thấy .

 

Hồ Miểu còn bạn chơi cùng, trở thành bạn với Lâm Thành, Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết. Chu Xuân Vũ nương của một chiếc hòm bách bảo, bên trong chứa đồ ăn ngon lấy mãi hết.

 

Vốn dĩ Hồ Miểu là một đứa trẻ tính cách trầm mặc ít , bạn bè. Từ khi quen Lâm Thành, Chu Xuân Vũ và Chu Đông Tuyết, đứa nhỏ chỉ da thịt hơn mà cả tính cách cũng trở nên hoạt bát hẳn lên.

 

Tất cả những điều , Trần Hương Tú đều thu tầm mắt, vui mừng trong lòng. Nàng hạ quyết tâm nhất định theo Lâm Vân Nguyệt, cho dù trâu ngựa nàng cũng cam lòng.

 

Huống chi, nhà họ Lâm đều là những lương thiện, đối xử với nàng như trong nhà. Không, ngay cả của chính nàng cũng chắc đối xử với nàng và tâm huyết như nhà họ Lâm.

 

Trần Hương Tú nghĩ kỹ , nàng sẽ mang theo con trai theo Lâm Vân Nguyệt. Lâm Vân Nguyệt nàng liền đó, thậm chí ngay cả gã trượng phu mãng phu nàng cũng nhất định cần nữa.

 

Hồ Đại Khuê tuy vóc dáng cao lớn, sức mạnh vô song, nhưng đầu óc, hơn nữa dễ ngoài mê hoặc. Thời gian đầu, đối với con nàng đủ quan tâm, lo lắng Trần Hương Tú và con trai sẽ trở thành gánh nặng đường chạy nạn, thậm chí suýt chút nữa theo lời quỷ kế của Đinh bà t.ử mà đem bán con trai hố lửa. Nghĩ đến đây, Trần Hương Tú tức giận đến mức thể tha thứ cho Hồ Đại Khuê.

 

Mèo Dịch Truyện

Đối với loại hán t.ử thô lỗ, tứ chi phát triển nhưng đầu óc đơn giản, phân biệt thị phi, phân rõ kẻ như Hồ Đại Khuê, dẫn dắt việc mới là điều . Chính là câu : "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng", theo thì học , nếu theo kẻ thì ngược , sẽ chỉ lao băng băng con đường phạm , đa phần là lợi dụng, cuối cùng c.h.ế.t thế nào cũng .

 

Thôi, xa , đó chính là những hoạt động tâm lý chi tiết của Trần Hương Tú. Đừng Trần Hương Tú tính tình nhu nhược, ít khi lên tiếng, nhưng nàng tâm tư tỉ mỉ, trong lòng thấu chuyện, phân biệt rõ kẻ , sẽ dễ dàng mắc lừa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-thai-datcon-chay-nan-ta-dan-ca-thon-nghich-thien-cai-menh/chuong-78-phu-thang-dao-hoa-tai-so-bat-tu.html.]

 

Nàng vốn là con gái của Tú tài, chữ văn, điểm cũng là điều Lâm Vân Nguyệt vô cùng coi trọng.

 

Lâm Vân Nguyệt dự tính của riêng . Trên đường chạy nạn , tẩu t.ử Liễu Đại Chanh đang mang thai, là đối tượng trọng điểm cần bảo vệ, thể lao lực chịu giày vò quá mức. Vốn dĩ Liễu Đại Chanh là trợ thủ đắc lực nhất của nàng, nhưng hiện giờ nàng phận, tuy rằng tình trạng ốm nghén đỡ hơn nhiều, nhưng thể nàng là quan trọng nhất, nàng thể giúp trông nom cháu trai Lâm Thành lắm .

 

Trách nhiệm quan trọng của đại ca Lâm Vân Sơn là bảo vệ an cho cả nhà họ Lâm. Khi lên đường, kéo xe bản chở đồ, chăm sóc Liễu Đại Chanh và con trai. Lúc nghỉ ngơi, đừng Lâm Vân Sơn xổm đống rơm cạnh xe bản giả vờ ngủ, thực chất mắt luôn chằm chằm từng cử động của những xung quanh, bên cạnh luôn đặt một cây gậy gỗ to bằng cổ tay, tay luôn đặt gậy, một khi nguy hiểm tiếp cận, sẽ xông lên chiến đấu.

 

Huynh là trưởng t.ử của Lâm gia, đương nhiên gánh vác trọng trách bảo vệ cả nhà. Mặc dù Lâm Vân Phong can đảm và sức lực hơn, nhưng tuổi trẻ khí thịnh, tính tình nóng nảy, vẫn mấy yên tâm.

 

Đặc biệt là mỗi khi dùng bữa và lúc đêm khuya ngủ say, xung quanh xe bản của nhà họ luôn mấy gã nam nhân, kẻ trong thôn, kẻ thôn bên, cứ lượn lờ quanh nhà họ. Những ánh mắt thèm thuồng đó cứ đảo qua đảo trong bát cơm của họ, thậm chí còn những thanh niên mang ý đồ , Lâm Vân Nguyệt với ánh mắt dâm tà. Dù Lâm Vân Nguyệt cũng là một nữ t.ử trẻ tuổi dung mạo xinh , những gã đàn ông như lũ sói đói chỉ đói bụng, mà một bộ phận nào đó cơ thể cũng đang "đói khát" đến khó chịu, đêm yên.

 

Nếu em Lâm gia, thêm Hồ Đại Khuê vóc dáng thô kệch, trông dữ dằn như hung thần ác sát canh giữ bên cạnh, thì một nữ t.ử trẻ tuổi như Lâm Vân Nguyệt, đường chạy nạn , dù bản lĩnh lớn đến , gian tùy nhiều đến mấy, cũng khó tránh khỏi vận rủi.

 

Dư thị càng , mắt bà lúc nào cũng chằm chằm mấy đứa trẻ nhà . Tiểu Hằng Bảo xe bản, ăn no là ngủ, còn dễ chăm sóc một chút. Chu Xuân Vũ, Chu Đông Tuyết và Lâm Thành, ba đứa trẻ đang tuổi hiếu động, ăn no là quên hết nỗi khổ đường chạy nạn và sự túng quẫn của cuộc sống, cứ chạy tới chạy lui quanh chỗ nghỉ, còn bờ sông xa xa xem thử, liền Dư thị vội vàng ngăn .

 

Chu Xuân Vũ đến tuổi dậy thì, vóc dáng và khuôn mặt đều nảy nở và căng tràn sức sống hơn nhiều, khiến những gã đàn ông tâm địa bất chính thỉnh thoảng chằm chằm nàng, ánh mắt đó giống như con sói đói thấy con mồi, khiến mà phát sợ. Trên đường chạy nạn , quỷ đều phân rõ , ngoại trừ của , ai cũng thể tin tưởng.

 

Cho nên , dây thần kinh của Dư thị luôn căng như dây đàn, bề ngoài thỉnh thoảng với Lâm Vân Nguyệt, thần sắc thoải mái, nhưng đó đều là giả vờ cho bọn trẻ xem, thực chất trong lòng luôn lo lắng, từng dám nới lỏng cảnh giác.

 

Còn Lâm Vân Phong và Hồ Đại Khuê, theo tình tiết nguyên tác, qua huyện Đại Dã, thêm một thành Uẩn Châu nữa là qua khỏi đất phong của Đại hoàng t.ử, bên chính là lãnh địa của Thái t.ử Lý Càn Hữu . Lâm Vân Nguyệt dự định để hai bọn họ tòng quân.

 

, Lâm Vân Nguyệt suy tính , Trần Hương Tú chính là trợ thủ nhất của . Sau nàng và Trần Hương Tú sẽ lén lút gian việc, để Dư thị và Lâm Vân Sơn ở bên ngoài trông bọn trẻ là .

 

Lâm Vân Nguyệt mang ý định của bàn bạc với Dư thị, Dư thị gật đầu đồng ý. Con gái đúng lắm, Trần Hương Tú là thể tin cậy, kín miệng, ít lời.

 

Lâm Vân Nguyệt theo những lời dặn dò Dư thị và Liễu Đại Chanh đây, cũng một lượt với Trần Hương Tú. Trần Hương Tú liên tục gật đầu, ngữ khí kiên định bày tỏ:

 

"Vân Nguyệt t.ử, bảo liền đó, dù nhảy dầu sôi lửa bỏng cũng chẳng từ!"

 

 

Loading...