MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 17: Tỷ Tỷ, mau xem, đệ bắt được bao nhiêu cá này!
Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:51:04
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tỷ Tỷ, Tỷ mau , bắt cá !”
Tạ Tiểu Bắc về đến nơi hớn hở đưa bọc lá cây đựng đám cá nhỏ đến mặt Tạ Miêu Miêu, dáng vẻ như đang chờ khen thưởng.
“Chà, nhiều cá nhỏ thế , ở ?”
Tạ Miêu Miêu đống cá tạp cũng thấy bất ngờ.
“Là và Thạch Đầu cùng bắt đấy, Tỷ thấy giỏi ?”
Tạ Miêu Miêu mỉm , xoa đầu nhà :
“Tất nhiên là giỏi , nhưng các bắt nhiều cá con thế ? Chẳng bảo hái rau dại , thành bắt cá ?”
Tạ Tiểu Bắc chút ngượng ngùng đáp:
“Đệ vốn hái rau dại bao giờ, sợ hái nhầm nên mới tạm thời quyết định bắt cá. mà Tỷ , cá sông nhiều lắm, tụi đến bờ sông thấy một vũng nước nhỏ, trong đó cơ man là cá.
Sau đó Thạch Đầu đào mấy con giun quăng , vốn định nhử cá lớn, ai dè là cá tạp kéo đến, dày đặc cả vũng. Đệ và Thạch Đầu chỉ cần vốc tay một cái là bắt mấy con liền!
Hơn nữa còn thấy trong đám cỏ ven sông nhiều cua và tôm hùm đất nữa đấy.”
Tạ Miêu Miêu gật đầu khen ngợi:
“Thạch Đầu tuy nhỏ tuổi mà thông minh thật, còn tìm vũng nước dùng giun nhử cá.”
Nói xong, nàng liếc Tạ Tiểu Bắc đầy nghi hoặc:
“Ơ kìa, chẳng sợ nhất là mấy loài mềm nhũn như giun, rắn với đỉa ? Hồi cứ chơi mà thấy là thét lên, thế, xuyên một chuyến mà gan hẳn lên ?”
Tạ Tiểu Bắc lão Tỷ trúng tim đen, nhất thời cảm thấy ngượng chột . Hắn nào gan gì , thực chất mấy cái thứ đó đều do Thạch Đầu cả, chỉ bên cạnh phụ bắt cá thôi, còn né xa chỗ giun nữa.
những lời thể ? Tất nhiên là !
Nếu lão Tỷ sẽ cho thối mũi mất, chuyện tuyệt đối giữ kín, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng khai.
Thế là vì chút tự tôn cuối cùng, Tạ Tiểu Bắc chỉ đành cứng họng đáp:
“Hì hì, lão Tỷ xem thường ai ? Đệ sớm còn sợ mấy cái thứ nhỏ nhặt đó nữa .
Với Thạch Đầu , nam t.ử hán đại trượng phu, thể sợ mấy con sâu nhỏ mềm xèo chứ, thấy Hắn cực kỳ lý.”
Tạ Miêu Miêu liền mỉm lắc đầu, thầm nghĩ nếu thực sự sợ giun thì sớm về đây khoe khoang , cần gì đợi nàng hỏi đến. là nam t.ử hán, tuy còn nhỏ nhưng cũng giữ chút thể diện, thôi thì vạch trần .
Chỉ là, sự thật thể đến muộn, nhưng tuyệt đối bao giờ vắng mặt!
Vừa , khi Tỷ hai đang trò chuyện thì Thạch Đầu chạy tới, tay xách một xâu cá dùng cỏ lác xâu , hớn hở :
“Miêu Miêu Tỷ, Tiểu Bắc ca, mau xem , bắt thêm mấy con cá lớn đây. nãi nãi bảo nhà đủ ăn , bảo mang mấy con sang cho hai !”
Tạ Miêu Miêu qua, quả nhiên là mấy con cá khá to, cỡ bằng ngón tay cái, nàng liền lên tiếng khen ngợi:
“Thạch Đầu thật giỏi! Mấy con cá đem hầm canh uống chắc chắn sẽ ngọt, lát nữa về nhớ gửi lời đa tạ nãi nãi giúp Tỷ nhé.”
“A...!”
Tạ Tiểu Bắc cũng hớn hở ghé sát xem, đột nhiên như thấy thứ gì đó kinh khủng, hét lên một tiếng nhảy dựng lên.
Gà Mái Leo Núi
Hóa , xâu cá của Thạch Đầu vẫn còn dính một con giun đất!
Hơn nữa nó vẫn còn đang ngọ nguậy!
Sắc mặt Tạ Tiểu Bắc lập tức cắt còn giọt m.á.u, liên tục lùi về .
Thạch Đầu thấy cảnh đó liền ha hả:
“Tiểu Bắc ca, bảo là sợ giun nữa ?”
Tạ Tiểu Bắc lắp bắp đáp:
“Ai... ai bảo sợ chứ, ... chẳng qua là chuẩn tâm lý nên mới giật thôi. Với là sợ giun nhỏ, còn con của ... nó... nó to quá mức , trông thực sự đáng sợ!”
“Ha ha ha…”
Tạ Miêu Miêu và Tần Thạch Đầu đều điệu bộ của Tạ Tiểu Bắc cho nghiêng ngả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-17-ty-ty-mau-xem-de-bat-duoc-bao-nhieu-ca-nay.html.]
Tạ Miêu Miêu nén , kìm nén sự ghê tởm mà nhặt con giun đất lên, cố ý đưa đến mặt Tạ Tiểu Bắc mà huơ huơ:
“Vậy con nhỏ , thử cầm lấy nó một chút ?”
Tạ Tiểu Bắc hành động đột ngột của Tỷ Tỷ dọa cho hồn bay phách lạc, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy một cái cây, lắc đầu như trống bộc:
“Không, đừng mà, Tỷ Tỷ, Tỷ là Tỷ ruột của mà, cầu xin Tỷ tha cho !”
Hắn thực sự sợ!
Đôi khi còn tự hỏi lúc Nương sinh hai nhầm lẫn giới tính .
Từ nhỏ đến lớn, lão Tỷ chỉ gan hơn , mà một đứa con gái như nàng ngay cả rắn cũng dám bắt, thật sự bái phục .
Tần Thạch Đầu :
“Tiểu Bắc đừng sợ, giun đất c.ắ.n , mà nhờ nó mới bắt cá đấy.”
Nói , tiểu t.ử vươn tay chộp lấy con giun, đặt lên lòng bàn tay nghịch ngợm.
Tạ Tiểu Bắc Tần Thạch Đầu điềm nhiên như , trong lòng nể ngưỡng mộ, thầm hạ quyết tâm nhất định vượt qua nỗi sợ đối với loài giun đất.
chắc chắn là lúc !
Hiện giờ còn nhỏ, gan nhỏ cũng là chuyện thường, đợi lớn thêm chút nữa, chắc chắn sẽ sợ nữa!
, lớn lên sẽ sợ nữa!
Tạ Tiểu Bắc ôm lấy cái cây tự an ủi bản , chỉ là dường như quên mất, kiếp sống đến mười tám tuổi chẳng vẫn sợ những thứ .
“Được , trêu nữa, mau qua đây giúp một tay cá , tỷ nấu canh cá cho các . Thạch Đầu cũng đừng về nữa, hôm nay ở đây ăn luôn!”
Tạ Tiểu Bắc giống như nắm thóp, lập tức ngoan ngoãn vô cùng, nếu hỏi cái gì xếp hạng nhất, thì chắc chắn là chuyện ăn uống .
Cho nên thấy cái ăn, Tạ Tiểu Bắc liền ngoan hơn bất cứ ai, lời hơn bất cứ ai.
“ , Thạch Đầu, cứ ở nhà ăn , cho , cơm tỷ ngon lắm!”
Tạ Tiểu Bắc thấy tỷ tỷ vứt giun đất để chuẩn nấu cơm, liền lập tức trở nên sinh rồng sống hổ.
“Thật ?”
Tần Thạch Đầu dù ngày thường biểu hiện ngoan ngoãn đến , thì cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, cho nên thấy đồ ngon, chân liền bước nổi nữa.
“Đương nhiên là thật, bao giờ lừa ai cả!”
Tạ Tiểu Bắc vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
“Vậy... !”
Tần Thạch Đầu cuối cùng vẫn chịu nổi sự cám dỗ, quyết định ở .
Mà bên , Tạ Miêu Miêu bước bếp, thành thục xử lý cá, nhóm lửa, bắc nồi, đun dầu...
Tạ Tiểu Bắc và Thạch Đầu thì ở bên cạnh giúp việc vặt, thỉnh thoảng vang lên tiếng vui vẻ.
Chẳng bao lâu , mùi thơm nồng nàn của canh cá lan tỏa khắp nơi, ngập tràn cả sân viện.
Tạ Miêu Miêu sợ đủ ăn, còn dán thêm một vòng bánh từ bột mì và bột kiều mạch quanh thành nồi sắt.
Tần Thạch Đầu nào từng thấy cách , mùi thơm câu dẫn đến mức nước miếng sắp chảy ròng ròng, nhưng may là cũng để đợi lâu...
“Được , Tiểu Bắc, Thạch Đầu, hai đứa ngoài đợi , ăn cơm thôi!”
Tạ Miêu Miêu bưng cả nồi cá bên ngoài.
“Oa, Miêu Miêu tỷ, tỷ thật lợi hại, thơm quá mất, còn thơm hơn cả cơm nãi nãi và nương !”
“Thơm thì ăn nhiều một chút!”
Tạ Miêu Miêu múc cho mỗi một bát canh cá và bánh bột, đó cũng bắt đầu động đũa.
Nói thật lòng, chính nàng cũng thèm thuồng từ lâu .