MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 3: Xuyên thư?
Cập nhật lúc: 2026-02-04 08:50:50
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thím Tần tên thật là Hồ Đào Hoa, góa phu từ sớm, nhưng may mắn còn để một đứa con trai là Tần Đại Ngưu để dưỡng già.
Tuy thím Tần tuổi tác lớn, mới chỉ tầm bốn mươi, nhưng khổ nỗi vai vế trong nhà họ Tần cao. Ngay cả Tần thôn trưởng lớn tuổi hơn cũng gọi một tiếng thím. Cứ thế, gọi mãi thành quen, già trong làng gọi là thím Tần, trung tuổi gọi là bà Tần, còn hạng nhỏ tuổi như Tạ Miêu Miêu thì gọi là bà cố Tần .
“Trời đất ơi, nhà họ Tạ , Miêu nha đầu dù cũng là m.á.u mủ nhà lão nhị, bà thể xuống tay ác độc như chứ. Nhìn đứa nhỏ bỏng kìa... Trời ơi, xem chỗ còn cả vết thương cũ nữa ?”
Thím Tần đoạn, bước tới nắm lấy tay Tạ Miêu Miêu, vẻ mặt đầy đau xót.
Bà cả đời chỉ sinh một mụn con trai, con trai sinh tôn t.ử, nên khác với những bà lão khác, thím Tần đặc biệt hiếm quý con gái. Vì khi thấy Tạ Miêu Miêu đ.á.n.h thành thế , bà đau lòng chịu nổi.
“Phải đó, nhà họ Tạ , lòng bà cũng quá sắt đá !”
“ thế, ngày thường giả vờ nhân hậu bao, hóa lưng tâm địa đen tối, chuyên hạ thủ tàn độc. Miêu nha đầu cũng là đứa hiền lành, bỏng thế mà cũng dám hé răng nửa lời.”
“Các còn lạ gì địa vị của nhà lão nhị ở cái nhà họ Tạ đó. Miêu nha đầu thì liệu ích gì , huống chi giờ cha nương đều mất cả, càng ai đoái hoài.”
“Haiz, ai bảo chứ...”
Tạ Miêu Miêu tiếng bàn tán xung quanh, sắc mặt nhà họ Tạ lúc xanh lúc trắng, đặc biệt là Tạ lão thái, vẻ hiền lành giả tạo thường ngày của bà sắp trụ vững nữa .
Thấy bộ dạng đó, trong lòng Tạ Miêu Miêu thầm đến run rẩy.
Lão xanh, xem bà còn diễn đến bao giờ.
Tạ đại tẩu Lưu Chiêu Đệ trong lòng cũng thầm mắng bà bà giỏi diễn kịch và tâm địa độc ác, nhưng vì danh tiếng của nhà , thị vẫn :
“Ta phi! Lời của một đứa con gái lỗ vốn mà các cũng tin ? Nương ngày thường hiền từ nhất, bà thể chuyện như .
Hơn nữa, nhà chúng bao nhiêu miệng ăn, ăn mặc cái gì chẳng tốn tiền, giờ bảo chúng nó chút việc thì ? Không việc thì đào lương thực? Các cứ đó thì lắm, ngươi, ngươi, còn các nữa, các dám thề với là nhà bắt con gái việc ? Nếu , Lưu Chiêu Đệ đây sẵn sàng quỳ xuống dập đầu tạ với kẻ đó.”
“ , con gái nhà các chẳng lẽ từ sáng sớm đến tối mịt ? Dân quê chúng ai chẳng sống như thế mà lớn lên, hai đứa nhà lão nhị gì mà quý giá, chẳng qua chỉ là bỏng chút da thôi mà. Làm lụng thì tránh trầy xước. Nếu các lòng như , thì đưa chúng về mà nuôi như đại tiểu thư .”
“Phải đó, ai thì mau dẫn , chúng còn đang đợi phân gia đây...”
Thế là cả sân nhà loạn thành một đoàn.
Cứ như thế, sân nhà họ Tạ ồn ào suốt nửa ngày trời, cuối cùng câu chuyện về việc phân gia.
Tất nhiên kết quả vẫn như cũ, tỷ hai Tạ Miêu Miêu vẫn phân đến căn nhà tranh nát chân núi Đại Thanh.
nhờ màn náo loạn của Tạ Miêu Miêu và Tạ Tiểu Bắc, cùng với sự giúp đỡ ý của Tần thôn trưởng, cuối cùng ngoài căn nhà tranh, họ còn chia thêm một lượng bạc cùng 50 cân khoai lang và khoai tây.
...
Dưới chân núi Đại Thanh!
“Tỷ, tỷ chắc là cái nơi thực sự ở ?”
Tạ Tiểu Bắc mảnh sân cỏ mọc cao hơn cả nhà mắt, run rẩy hỏi.
Tạ Miêu Miêu cũng căn nhà tranh mà thẫn thờ, hiểu , lúc trong lòng nàng bỗng trào dâng một dự cảm chẳng lành.
Bất chợt, linh tính mách bảo!
Nàng nhớ !
Dạo gần đây nàng đang mê truyện chạy nạn, hôm qua mới chọn đúng một cuốn, vì gì khác mà chỉ vì tên nữ phụ trong sách trùng tên với , đều gọi là Tạ Miêu Miêu, còn nữ chính trong sách tên là Tạ Thúy Thúy.
Tạ Miêu Miêu nhớ , Tạ Thúy Thúy chẳng là tiểu nữ của Tạ Giang - đại bá nhà họ Tạ, tức là đường của nguyên chủ ?
Nói nghĩa là, nàng xuyên trong sách .
Nàng nhớ trong sách kể rằng đầu tiên là tuyết tai, đó là thủy tai, cuối cùng thì trực tiếp giáng xuống đòn chí mạng: ba năm đại hạn!
Mà nguyên chủ Tạ Miêu Miêu và trong sách thậm chí còn cầm cự nổi qua đợt tuyết tai, c.h.ế.t còng queo trong căn nhà tranh .
Trời đất ơi!
Không lẽ chính là căn nhà tranh ?
“Tỷ, tỷ, lão tỷ? Tỷ rốt cuộc gì đấy?”
Tạ Miêu Miêu đang dốc sức nhớ cốt truyện, xác nhận xem đúng là xuyên thư , thì đột nhiên tiếng hét lớn của kéo nàng về thực tại.
“Đệ hét to thế gì, tỷ giật b.ắ.n cả !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-3-xuyen-thu.html.]
Tạ Miêu Miêu lườm một cái, bất mãn lên tiếng.
“Chuyện trách , là do tỷ tự hồn siêu phách lạc, gọi nửa ngày mà tỷ cứ ngây thấy. Mà lão tỷ , nãy tỷ nghĩ cái gì mà nhập tâm thế?”
“Nghĩ chuyện hệ trọng đến mạng đấy. Tỷ hỏi , sở thích lớn nhất đời của lão tỷ là gì?”
“Ăn? Uống? Chơi? Bời?...”
Tạ Tiểu Bắc chắc chắn đáp lời.
Không hiểu , bộ dạng hiện giờ của lão tỷ, cứ nhịn mà .
Nhớ khi xưa lão tỷ cũng thuộc hàng hoa khôi, là đại mỹ nhân công nhận, mà giờ đây, cao đầy một mét năm, tóc tai thì khô cháy như rơm, khuôn mặt nhỏ nhắn thì vàng vọt vì suy dinh dưỡng.
“Bốp!”
Chưa đợi Tạ Tiểu Bắc xong, Tạ Miêu Miêu thẳng tay vỗ một phát trán .
“Tỷ, tỷ đ.á.n.h ?”
Tạ Tiểu Bắc xoa xoa chỗ đ.á.n.h, vẻ mặt đầy ủy khuất.
Hắn cố nhịn lắm , kết quả cuối cùng vẫn ăn đòn thế .
“Đừng tưởng tỷ trong đầu đang nghĩ cái gì!”
Từ khi Cha nương mất, tiểu t.ử từ năm mười tuổi do một tay nàng chăm sóc. Tám năm trôi qua, tuy dám là hiểu hết ngóc ngách trong bụng , nhưng chỉ cần nhếch mép là nàng ngay chẳng chuyện gì lành .
Đừng tưởng nàng thấy cái điệu bộ mà dám, bộ dạng đắc ý khi thấy khác gặp họa của nãy.
Hừ!
Còn nhạo nàng, cũng bộ dạng của bây giờ .
Hai hiện giờ tám lạng nửa cân, ai cũng đừng hòng nhạo ai.
“Đệ thật sự nghĩ gì , tin thề...”
“Im miệng!”
Tạ Miêu Miêu vẻ mặt chột của , lườm một cái, giờ là lúc nào mà còn rảnh rỗi đây nhảm.
“Chẳng dạo tỷ đang truyện chạy nạn , cho , chúng lẽ, thể, đại khái là xuyên cuốn sách đó !”
Thấy ngoan ngoãn , Tạ Miêu Miêu tiếp tục .
“Tỷ, tỷ... tỷ đừng đùa như thế!”
Xuyên về thời cổ đại đủ đen đủi , giờ còn thêm tuyết tai, thủy tai, hạn hán gì nữa, nhát gan lắm, chịu nổi hù dọa .
“Ai rảnh mà hù !...”
Kế đó, Tạ Miêu Miêu đem những nội dung còn nhớ trong sách kể một lượt.
“Tỷ, ý tỷ là Tạ Thúy Thúy là trọng sinh, còn mang theo gian, còn chúng ... chúng c.h.ế.t cóng ngay đợt tuyết tai ?”
Hai bọn họ cũng quá thê t.h.ả.m , du lịch thì gặp t.a.i n.ạ.n xe, xuyên tới cái thời cổ đại điện, điện thoại, chẳng gì .
Thôi thì xuyên cũng xuyên , ít nhất cũng sống thêm một kiếp, coi như cũng hời.
Gà Mái Leo Núi
giờ là thế nào, họ đang gặp phiên bản thiên tai mạt thế thời cổ đại ?
“Oa oa oa...”
Càng nghĩ càng sợ, Tạ Tiểu Bắc thụp xuống ôm đầu thút thít.
“Bốp!”
“Tỷ, tỷ đ.á.n.h nữa !”
Hắn đang đau lòng c.h.ế.t, tỷ an ủi thì thôi, cứ thích động chân động tay thế .
Đã xuyên , cái tật thích đ.á.n.h vẫn chẳng chịu đổi chút nào !