MANG THEO CĂN HỘ - CÙNG EM TRAI XUYÊN KHÔNG ĐẾN THỜI ĐẠI ĐÓI KÉM - Chương 45: Thiên tai?
Cập nhật lúc: 2026-02-04 23:56:56
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần thôn trưởng Tạ lão thái đang đất, mà sang Tạ lão đầu:
“Tạ Hoài Viễn, ông đây?”
Tạ lão đầu còn thể , nhà lão nhị chứng, hơn nữa chứng còn là thôn trưởng, ông thể gì, gì cũng vô dụng a.
Hơn nữa mấu chốt là Lão đại thê t.ử là kẻ rõ ràng, lúc ông cũng Lão đại thê t.ử rốt cuộc lấy những thứ .
Thật trong lòng chỉ Tạ lão đầu, mà những khác của Tạ gia đều nhận định chính là Lưu Chiêu Đệ lấy những thứ đó, nếu ông cũng sẽ như .
Không vì cái gì khác, chỉ vì cái tính cách nhổ lông qua nhạn của Lưu Chiêu Đệ, để mụ thấy đồ , mụ thể buông tha .
Đã mụ mang đồ về nhà, chính là mang về Nương gia mụ , ở cái thôn Tần Gia , ai mà , Lưu Chiêu Đệ vì Nương gia, chuyện gì mà .
Người nhà họ Lưu: Cái khác nhận, nhưng chuyện hôm nay chúng nhận nhé.
Tạ lão đầu càng nghĩ càng cảm thấy chính là như , thế là khi Lưu Chiêu Đệ, ánh mắt đều lộ sát khí.
“Lão đại thê t.ử, là ngươi lấy đồ, ngươi bồi thường cho tỷ Miêu nha đầu , dù những thứ đều đưa cho Nương gia ngươi, lý nào để chúng xuất tiền.”
“Không , cha, con cũng là nương và Thúy…”
Lưu Chiêu Đệ công công bắt bồi thường tiền, lập tức cuống lên.
Trên mụ gì tiền, cho dù , cũng sớm đưa cho Nương gia , mụ lấy gì mà đền.
Nghĩ , Lưu Chiêu Đệ càng gấp, cái gấp, đầu óc liền linh hoạt, cái miệng vốn giữ cửa, hiện tại càng quan tâm gì nữa.
Chỉ là đợi mụ xong, Tạ lão đầu quát một tiếng ngăn :
“Lão đại thê t.ử, ngươi thật quá phận, đều đến nước , ngươi còn c.ắ.n càn sang Nương ngươi.”
Tạ lão đầu mắng xong, đầu mắng Tạ Giang:
“Lão đại, Ngươi là c.h.ế.t , cứ để mặc thê t.ử ngươi c.ắ.n càn nương ngươi như thế , còn mau đưa xuống, lấy tiền đưa cho Miêu nha đầu.”
Nghe Tạ lão đầu , Tạ Miêu Miêu khẩy hai tiếng, xem chuyện thật sự thoát khỏi liên quan đến Tạ Thúy Thúy, đây là để Lưu Chiêu Đệ kéo ả xuống nước, ngay cả cũng cho a.
Mà Tạ Giang cha , đen mặt về phía Lưu Chiêu Đệ.
Hắn hiện tại trong lòng vô cùng bực bội, mụ đàn bà nhà đúng là ngu xuẩn, thảo nào con gái nổi giận lớn như .
Hôm qua nên lời Lão tam thê t.ử, Lão tứ mà thả mụ .
Hơn nữa thế nào cũng cho mụ một bài học, nếu cứ tiếp tục như , chừng sẽ xảy chuyện lớn.
Còn con tiểu tiện nhân Tạ Miêu Miêu nữa, chỉ lấy chút đồ nhà nó thôi , cần gì ầm ĩ cho cả thôn đều chứ, nương sai, nó chính là một con bạch nhãn lang.
Đợi chuyện qua , nhất định dạy dỗ chúng nó một trận mới .
Tạ Miêu Miêu suy nghĩ trong lòng , nếu khẳng định sẽ phỉ nhổ mặt , cứ như , đến mười tên cũng chắc đ.á.n.h nàng, còn dạy dỗ nàng, mơ .
Mà bên phía Lưu Chiêu Đệ, thấy bộ dạng của Tạ Giang thì sợ đến run cầm cập, hiện tại mụ sợ ai nhất, thì cha đứa nhỏ nhà thì còn ai đây nữa, bởi vì bây giờ là đ.á.n.h thật a, đ.á.n.h cho gần c.h.ế.t cái loại đó.
Nghĩ đến những vết thương lớn nhỏ còn lành hẳn, Lưu Chiêu Đệ nào còn dám hó hé nửa lời, chỉ cúi đầu giống như chim cút, mặc cho Tạ Giang lôi phòng.
Sau đó, trong phòng… liền truyền tiếng “Binh binh bang bang”, còn tiếng kêu đau đớn kìm nén.
Người ở ngoài nhà thấy đều đưa mắt , mặt lộ vẻ lúng túng, trong lòng đều đang mắng Tạ Giang cái thứ gì, đặc biệt là nhà họ Lưu.
Tạ lão đầu biểu cảm của , cũng chút hổ hắng giọng một cái, với Tần thôn trưởng:
“Thật xin a, Tần thôn trưởng, để ông chê , Ta nhất định sẽ để Lão đại nhà Ta dạy dỗ thê t.ử nó thật .”
Thôn dân: Chúng đều thấy cả , ông cũng chẳng thứ lành gì.
Tần thôn trưởng xua tay, tỏ vẻ để ý, dù đ.á.n.h cũng con dâu ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-can-ho-cung-em-trai-xuyen-khong-den-thoi-dai-doi-kem/chuong-45-thien-tai.html.]
Lúc , Tạ Miêu Miêu :
“Gia gia, bỏ ! Chuyện cứ dừng ở đây thôi, con hiện tại vì chuyện thiên tai mà đang nắm bắt cơ hội tích trữ lương thực, nhưng cũng thể lấy khẩu phần lương thực của con và để tích trữ a.
Nếu thiên tai thật sự tới, tỷ chúng con cũng sống mà, cho nên con cần cái gì khác, chỉ cầu xin gia gia trả những thứ của nhà con cho chúng con là , hu hu hu…”
Tạ Miêu Miêu xong liền òa lên hu hu, bày bộ dạng ủy khuất cầu .
Hừ, đắc tội bổn tiểu thư mà qua loa cho xong chuyện, cửa cũng , tỷ tỷ hôm nay sẽ dạy cho các , thế nào là cảm giác lấy đá tự ghè chân .
Mà những thôn dân vốn đang mang tâm lý sự liên quan thì treo lên cao xem náo nhiệt, lúc đều lời của Tạ Miêu Miêu cho kinh ngạc.
Cái gì?
Thiên tai?
Thiên tai gì cơ?
Sao bọn họ ?
Tần thôn trưởng cũng lời cho ngẩn , nhưng nhanh liền hồn, vội vàng an ủi :
“Miêu nha đầu a, con yên tâm, ông nhất định sẽ lấy những thứ thuộc về con cho con.
chuyện thiên tai , xác thực là rõ, con thể rõ với ông một chút ?”
Tạ Miêu Miêu giả vờ thút thít :
“Con cũng rõ lắm, là hai ngày lúc con lên trấn, Tạ Thúy Thúy chặn tỷ chúng con đòi tiền phân gia , tỷ sắp tuyết tai, hơn nữa là tuyết tai trăm năm khó gặp, còn tỷ là phúc tinh, cái gì cũng , mắng con là tiểu tiện nhân xứng bạc, bảo con giao bạc cho tỷ .
Lúc con tin, còn tỷ thần kinh, cho rằng tỷ đang lừa con, cho nên bạc cũng đưa cho tỷ .
Gà Mái Leo Núi
gần đây con phát hiện gia nãi còn đại bá bọn họ ngày nào cũng lên trấn mua lương thực, hơn nữa còn mua nhiều, đều là từng xe từng xe một, đại bá mẫu, tam thẩm tứ thẩm, Đậu Đậu bọn họ cũng nhàn rỗi, cả ngày đều lên núi tìm đồ ăn, ngay cả rau dại già đến rụng răng bọn họ cũng thèm cũng đào về nhà phơi nắng, cộng thêm lương thực trong nhà chúng con cánh mà bay, con mới ý thức lời tỷ thể là thật.”
Các thôn dân xong, nhao nhao ghé tai bàn tán, bắt đầu lo lắng cho tương lai của .
“Ngươi bậy, mới những lời đó!”
Tạ Thúy Thúy Tạ Miêu Miêu , cả đều hoảng hốt, như phát điên mà hét lên giận dữ.
“Ta bậy!”
Tạ Miêu Miêu trừng mắt Tạ Thúy Thúy, tiếp lời:
“Ngươi dám ngươi từng chuyện tiền phân gia?”
Tạ Thúy Thúy chột đầu chỗ khác, nhưng ngoài miệng vẫn thừa nhận:
“Ta là tiền phân gia, nhưng từng chuyện thiên tai...”
“, chúng cũng chẳng tích trữ lương thực gì cả, cái con tiểu tiện nhân đừng mà hươu vượn.”
Tạ Giang cũng bày bộ dạng nóng lòng đ.á.n.h , giận dữ quát.
Sắc mặt Tần thôn trưởng trầm xuống:
“Láo xược! Tạ Giang, gì thì , ngươi cái gì hả!”
Thôn trưởng xong về phía Tạ lão đầu:
“Hoài Viễn , chuyện ông cho một lời giải thích. Nếu thực sự thiên tai gì thì trong thôn chúng còn chuẩn sớm.”
Tần thôn trưởng vốn dĩ chút tin, nhưng chỉ dân làng nhắc đến chuyện lưu dân, mà tôn t.ử của ông từ huyện thành trở về cũng gần đây trong thành xuất hiện nhiều ăn mày. Hiện giờ Tạ Miêu Miêu những lời như , chuyện thể khiến suy nghĩ nhiều.
“ , Tạ thúc, nếu nhà các tin tức gì thì giấu giếm bà con đấy!”
Có đầu óc linh hoạt cũng nghĩ tới điều gì đó, vội vàng lên tiếng.