Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư: Ta Quyến Rũ Vai Ác Trong Văn Niên Đại - Chương 162: Phần Thưởng Bất Ngờ Và Con Sói Đơn Độc

Cập nhật lúc: 2026-02-03 18:04:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm nay Chu Chí Quốc cảm thấy sảng khoái tinh thần, cơ thể còn mệt mỏi như , cũng buồn nôn nữa, chỉ là nhịn buồn ngủ, mí mắt cứ díu , vẫn ngủ…

 

Ông nội Chu thấy Chu Chí Quốc dậy lâu, bây giờ ngáp!

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính

“Đồng chí Chu Chí Quốc! Cho dù cháu thật sự phản ứng t.h.a.i nghén ở nam giới, nhưng cháu , cháu là đồng chí nam, m.a.n.g t.h.a.i là vợ cháu, vợ cháu nấu cơm cho cháu, còn , cô mệt mỏi bao? Vất vả bao? Cháu xem! Có thể giống như một…” Ông nội Chu một nửa, phát hiện Chu Chí Quốc dựa ghế ngủ .

 

Bà nội Chu bảo ông nhỏ tiếng, bà gọi dậy, bảo phòng ngủ.

 

Chu Chí Quốc về phòng đặt lưng xuống gối ngủ say, ông nội Chu đợi bà nội Chu ngoài, tiến lên mấy bước, “Nó ngủ thật ?”

 

Bà nội Chu gật đầu, bà cũng là đầu tiên thấy tình huống , buồn , thú vị, ha ha ha! Không ngờ còn thể thấy cháu trai lớn mang thai!

 

“Nó như , khác sẽ chê, Lâm Lâm cũng mệt.” Ông nội Chu cảm thấy một đàn ông thể để vợ đang m.a.n.g t.h.a.i chăm sóc .

 

Bà nội Chu : “Chuyện của con trai con dâu còn quản, huống chi là chuyện của cháu trai cháu dâu, chúng nó tự vui vẻ là .”

 

Ông nội Chu tức giận : “ m.a.n.g t.h.a.i là Lâm Lâm, thật sự để Lâm Lâm chăm sóc nó! Nó cũng ngượng !”

 

Bà nội Chu tủm tỉm : “Không Lâm Lâm , cô chiều Chí Quốc, mà là chiều chính đó.”

 

Ông nội Chu thấy bà rạng rỡ, “Bà vui thế gì? Bà thể vì Chí Quốc là cháu trai bà, Lâm Lâm chăm sóc nó, bà liền…”

 

Bà nội Chu bực lườm ông một cái, “ thấy ông già nên lẩm cẩm ! Chuyện của vợ chồng chúng nó, Chí Quốc để ý, Lâm Lâm để ý, ông để ý gì? Ông mà thật sự quan tâm chúng nó, thì nhiều việc nhà một chút, đợi đứa bé đời, chăm sóc đứa bé nhiều hơn.”

 

Ông nội Chu dám nữa, ông lo Chí Quốc còn trẻ hiểu chuyện, sợ nó gây chuyện, cháu dâu bỏ ?

 

Bà nội Chu đuổi ông nội Chu đồng việc.

 

Tần Lâm đến công xã, dọn dẹp xong văn phòng xã trưởng còn ngoài, xã trưởng Hầu đến.

 

“Cô đợi một chút!” Xã trưởng Hầu gọi cô , từ trong ngăn kéo lấy một phong bì, “Đây là phần thưởng riêng của công xã cho cô, nhiều, nhưng cũng đại diện cho sự ghi nhận của công xã đối với công việc của cô.”

 

Tần Lâm chút bất ngờ, nhưng phản ứng nhanh, “Cảm ơn lãnh đạo xóa đói giảm nghèo chính xác!”

 

Xã trưởng Hầu ngẩn một lúc mới hiểu xóa đói giảm nghèo chính xác là ý gì, lớn chỉ cô, “Cái miệng của nữ đồng chí cô đúng là chuyện!”

 

Tần Lâm : “Là thư ký của xã trưởng Hầu, đương nhiên chuyện .”

 

Xã trưởng Hầu Tần Lâm, trong lòng càng ngày càng hài lòng, uổng công ông tranh thủ phần thưởng cho cô.

 

“Làm việc nhé, tiếp tục phục vụ nhân dân!” Xã trưởng Hầu .

 

Tần Lâm đuổi khỏi văn phòng, Triệu Văn Chính còn đến , cô mở phong bì đổ đồ bên trong .

 

Một phiếu mua xe đạp!

 

Phần thưởng nhỏ, một phiếu mua xe đạp ở chợ đen cũng bán năm mươi đến tám mươi đồng!

 

Nhân lúc Triệu Văn Chính đến, Tần Lâm gọi điện về đại đội Thanh Sơn.

 

Người điện thoại chính là ba nuôi của cô, đội trưởng Phan, Tần Lâm trực tiếp bảo ông, chiều đến nhà cô nhận heo giống.

 

Đội trưởng Phan mấy ngày nay luôn bàn tán cuối cùng cũng thở phào một , trái tim treo lơ lửng hạ xuống.

 

Heo giống đến !

 

Không kể đội trưởng Phan cả buổi sáng vì heo giống mà hồn bay phách lạc, Tần Lâm buổi trưa ở nhà ăn gặp trợ lý Chu.

 

Chỗ trợ lý Chu ăn cơm, bên cạnh đều chừa một trống.

 

La Tú thấy họ ăn cùng , tự giác lờ động tác vẫy tay của Tần Lâm, đến chỗ khác.

 

Bọn họ giống Tần Lâm, dám tùy tiện mặt trợ lý Chu.

 

Tần Lâm nhạo: “Anh xem ăn cơm cùng kìa, chỉ chê thôi.”

 

Trợ lý Chu để tâm, “Cừu mới thành bầy, sói đều một .”

 

Anh cảm nhận một đặc chất kỳ lạ Tần Lâm, lúc thể thấy dã tâm chực chờ bộc phát cô, nhưng thể thấy sự thông suốt, thấy tâm cảnh đạm bạc cô.

 

Cô là một thú vị, trợ lý Chu thầm đ.á.n.h giá trong lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-chuc-ty-vat-tu-ta-quyen-ru-vai-ac-trong-van-nien-dai/chuong-162-phan-thuong-bat-ngo-va-con-soi-don-doc.html.]

Tần Lâm ngớt, đẩy đĩa lòng heo chuẩn sẵn cho , “Trợ lý sói, mời dùng bữa.”

 

Trợ lý Chu bực : “Cô cứ , cẩn thận rớt con bây giờ.”

 

Tần Lâm xoa xoa cái bụng nhô lên, : “Vậy còn đợi một thời gian nữa, nhưng lúc đó trợ lý sói còn ở công xã nữa nhỉ?”

 

Trợ lý Chu liếc cô một cái, “Đã bàn giao xong , cuối tháng .”

 

Đây là đầu tiên tiết lộ thời gian bí thư Trịnh rời cho cô.

 

Mắt Tần Lâm lóe lên, động tác lên, “Đến lúc đó …?”

 

Nếu cô thăng chức, nghĩa là giữa xã trưởng Hầu và phó xã trưởng, đề bạt chắc chắn là xã trưởng Hầu.

 

Trợ lý Chu nữa, yên lặng ăn cơm.

 

Tần Lâm cũng hỏi tiếp, chuyển sang chuyện công việc.

 

Từ đó Tần Lâm tài liệu cho trợ lý Chu, những tài liệu công việc của trợ lý Chu đều bóng dáng của Tần Lâm.

 

Gần đây bí thư Trịnh cũng hài lòng với trợ lý Chu.

 

Ăn trưa xong, trợ lý Chu lấy khăn tay lau miệng, giọng hạ thấp một chút, “Vì chuyện heo giống, bí thư Trịnh đổi quan điểm đây, nhưng cụ thể là ai, cũng rõ.”

 

Tần Lâm trong lòng mừng thầm, may mà lứa heo giống , nếu phó xã trưởng Thường mà vượt mặt xã trưởng Hầu thăng chức, thì xã trưởng Hầu thật sự thành trò .

 

“Bí thư Trịnh coi trọng vấn đề giáo d.ụ.c.” Trợ lý Chu để câu cuối cùng, cầm hộp cơm một bước.

 

Tần Lâm trong lòng vui mừng, quyết định ngày mai chuẩn chút hoa quả tráng miệng cho trợ lý Chu, nịnh nọt bao nhiêu ngày, cuối cùng cũng cho cô mấy lời chắc chắn.

 

Không lâu , Tần Lâm cũng cất hộp cơm rửa.

 

Triệu Văn Chính bóng lưng Tần Lâm rời , đáy mắt một mảng u ám.

 

Phó xã trưởng Thường bảo kết với trợ lý Chu, nhưng trợ lý Chu để ý đến , quà tặng cũng trả hết.

 

Anh hiểu Tần Lâm mạnh hơn ở chỗ nào?

 

Tần Lâm ăn cơm xong về nhà, từ trong hệ thống mua heo giống thả .

 

Con ch.ó vàng lớn thấy con heo trắng dài to lớn đột nhiên xuất hiện, sợ đến mức sủa điên cuồng!

 

Tần Lâm dỗ dành một lúc, cho ăn, con ch.ó vàng lớn mới yên tĩnh .

 

lâu , Đại Hoàng sủa về phía cửa.

 

Tần Lâm thấy động tĩnh ngoài cửa, giọng của ba nuôi, ngờ họ đến sớm như .

 

Đội trưởng Phan Tần Lâm ở nhà , đang định gõ cửa, Tần Lâm mở cửa.

 

Đội trưởng Phan vui mừng, đang định , ánh mắt vô tình thấy con heo giống bụng to trong sân, lập tức quên mất định gì, buột miệng: “Heo giống!”

 

Kế toán Viên và ba của Tiền cùng những khác , thấy con heo trắng khổng lồ trong sân, ai nấy đều lộ nụ nhẹ nhõm.

 

“Còn một con nữa!” Kế toán Viên mới thấy ở góc sân còn một con heo giống nữa, kinh ngạc kêu lên.

 

Tần Lâm : “Chuyện ba nuôi con hứa chắc chắn sẽ giữ lời.”

 

Đội trưởng Phan Tần Lâm đang giữ thể diện cho , cố nén niềm vui trong lòng, “Chuyện hứa sẽ lời giữ lời.”

 

Kế toán Viên chút ghen tị, lão Phan nhận Tần Lâm con gái nuôi, thật sự chút vượng lão Phan, năm đó nhà lão Phan sinh con, nhận con nuôi xong, liên tiếp sinh hai đứa con trai.

 

Bây giờ Tần Lâm, cô con gái nuôi , còn bản lĩnh kiếm heo giống, cứng rắn đẩy lão Phan lên vị trí đại đội trưởng!

 

Tần Lâm còn một lúc nữa mới đến giờ , mời mấy nhà chính, pha cho họ.

 

Kế toán Viên chút gánh nặng ngọt ngào, “Ban đầu tưởng chỉ hai con heo, chúng chỉ mang theo hai xe kéo, nếu là ba con heo… chỉ dựa mấy chúng mang về .”

 

Tần Lâm vội : “Là do con quên báo cho các chú, con chuyện với ở trạm máy nông nghiệp , dùng máy cày chở về cho các chú.”

 

Đội trưởng Phan kinh ngạc : “Trạm máy nông nghiệp chịu cho chúng mượn máy cày ?”

 

 

Loading...