Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư: Ta Quyến Rũ Vai Ác Trong Văn Niên Đại - Chương 222: Vây Ngụy Cứu Triệu
Cập nhật lúc: 2026-02-03 18:06:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối phương bất đắc dĩ : “Đồng chí Chu, chúng là của nhà nước, đưa cô về chỉ là hỏi một tình hình, yên tâm, chúng nhất định sẽ chăm sóc cho vợ , bất kể sự thật như thế nào, chúng đều sẽ đưa vợ trở về nguyên vẹn.”
Ngày thứ hai khi Tần Lâm đưa , Lão Lại T.ử của Đại đội Thanh Sơn chủ động đến đồn công an khai báo rằng ngày chuồng bò cháy, tận mắt thấy Kiều Đình Đình chất cành khô và rơm rạ bên ngoài chuồng bò để đốt lửa.
Công an Vương nghiêm túc hỏi: “Tại lúc hỏi ở đại đội, khai báo? Bây giờ đến khai báo?”
Lão Lại T.ử nghiêm túc : “Mọi đều là hàng xóm láng giềng, ba của Kiều Đình Đình đây là đại đội trưởng, đây quan tâm , nỡ .”
Công an Vương dừng b.út ghi chép: “Bây giờ Kiều Đình Đình là hàng xóm của nữa ? Ba của Kiều Đình Đình đây là đại đội trưởng nữa ? Bây giờ nỡ ? Rốt cuộc là ! Anh nhất nên thành thật khai báo rõ ràng! Nếu chứng gian, cũng tù ăn cơm tù!”
Lão Lại T.ử mặt mày khổ sở than thở: “…………Nhà quá vinh quang, nhưng nghèo đến cơm ăn, vinh quang nữa cũng , ăn cơm! còn cưới một quả phụ về sưởi ấm chăn…”
Công an Vương nhíu mày: “Đừng nhảm! Vào vấn đề chính!”
Lão Lại T.ử vẻ mặt như thể họ điều: “ chỉ đòi nhà họ Kiều một chút… tiền bịt miệng, nhưng họ tin , những cho tiền, còn mắng đ.á.n.h !”
Lão Lại T.ử còn hùng hồn : “Đồng chí công an! Lão Lại T.ử dù vinh quang cả đời, cũng chuyện thấy đêm đó!”
Công an Vương: “…”
Lão Lại T.ử bí ẩn : “ chỉ thấy Kiều Đình Đình, còn thấy một khác…”
Công an Vương sắc mặt nghiêm , “Ai?”
Lão Lại T.ử hì hì: “Đồng chí công an! Vậy nếu tin tức quan trọng, cũng coi như là lập công lớn cho các phá án nhỉ?”
Công an Vương : “Nếu thật sự tin tức hữu ích, mang manh mối mới cho chúng phá án, coi như là lập công.”
Lão Lại T.ử lập tức hỏi: “Vậy lập công thưởng ? cần giấy khen, nhà bốn vách tường đủ vinh quang , cần giấy khen để nở mày nở mặt! He he… chỉ một vợ…”
Công an Vương trong lòng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, “Không thưởng vợ!”
Lão Lại T.ử : “Đồ ăn thức uống đồ dùng đều ! Lão Lại là thật thà, cũng là đồ thật, câu nệ những thứ phù phiếm!”
Công an Vương nhịn nhịn, hy vọng thật sự thấy gì đó, nếu nhất định phê bình giáo d.ụ.c một trận, “Anh !”
Lão Lại T.ử chịu buông tha: “Vậy đồng chí công an đồng ý ?”
Công an Vương siết c.h.ặ.t b.út, “Chỉ cần bậy, chúng sẽ thưởng cho .”
Lão Lại T.ử lúc mới yên tâm, “Đêm đó, chỉ thấy Kiều Đình Đình, còn thấy một khác trong đại đội, chỉ đến chuồng bò gặp Kiều Đình Đình đêm chuồng bò cháy, mà còn đến chuồng bò đêm khi chuồng bò cháy…”
Công an Vương sắc mặt thận trọng, “Anh còn thấy khác? Anh chắc chắn nhầm?”
Lão Lại T.ử giơ tay thề, “Mấy đêm đó trăng tròn vo, một gợn mây đen, rõ mồn một.”
Công an Vương nghi ngờ , “Người là ai? Anh tìm ?”
Lão Lại T.ử mặt dày : “Công an Vương, đừng quên chuyện hứa với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-chuc-ty-vat-tu-ta-quyen-ru-vai-ac-trong-van-nien-dai/chuong-222-vay-nguy-cuu-trieu.html.]
Công an Vương sắc mặt nghiêm túc.
Lão Lại T.ử dám câu giờ nữa, lập tức hết những gì .
Đại đội Thanh Sơn
Công an Vương dẫn đến Đại đội Thanh Sơn, trực tiếp đến nhà họ Tiền bắt cha Tiền.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!
- TN70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công
- Thập Niên 80: Vì Con Mà Cưới, Vợ Yêu Giăng Lưới Tóm Chồng Cưng
- Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình
- Thập Niên 80: Xuyên Thành Vợ Cũ Phản Diện Của Nam Chính
Vụ án chuồng bò cháy giống các vụ án dân sự khác, lúc cha Tiền bắt, ông đang ở nhà.
Thím Tiền ngây , khi phản ứng , lập tức hét lên: “Đồng chí công an! Các gì ? Lão Tiền nhà phạm tội gì ? Ông là thật thà nhất! Các đừng bắt nhầm !”
Công an Vương tiên khống chế cha Tiền, các công an khác chặn nhà họ Tiền , tự lục soát nhà họ Tiền.
Đội trưởng Phan tin vội vàng chạy từ bờ kênh về, lúc bên ngoài nhà họ Tiền một đám vây xem, gì cũng , đội trưởng Phan vội vàng chen , “Đồng chí công an… chuyện gì ? Lão Tiền phạm tội gì ?”
Thím Tiền hoảng sợ mặt còn giọt m.á.u, thấy đội trưởng Phan đến, như tìm chống lưng, “Đại đội trưởng! Anh lão Tiền nhà mà, ông là thật thà nhất, thể g.i.ế.c phóng hỏa!”
Đội trưởng Phan trong lòng trầm xuống, g.i.ế.c phóng hỏa? Vụ án g.i.ế.c phóng hỏa ở Đại đội Thanh Sơn chính là chuyện chuồng bò cháy, chuyện liên quan đến nhà lão Tiền.
“Đồng chí công an, lão Tiền và mấy ở chuồng bò thù oán, sẽ …” Lời của đội trưởng Phan xong, thấy công an Vương tìm thấy mấy lá thư từ phía một bức di ảnh đen trắng.
Công an Vương trong lòng hiểu giật , mở thư xem, sắc mặt lập tức đổi, “Người nhà họ Tiền đều ở đây cả ?”
Đội trưởng Phan liếc những nhà họ Tiền mặt xung quanh, “Cơ bản đều ở đây cả .”
Công an Vương hiệu cho bên cạnh chặn cửa, “ hỏi là tất cả nhà họ Tiền đều ở đây ?”
Đội trưởng Phan trong lòng căng thẳng, cổ họng khô khốc, “Còn một cô con dâu nhỏ ở đây.”
Công an Vương sắc mặt vô cùng lạnh lùng nghiêm túc, truy cứu tung tích của con dâu nhà họ Tiền.
Thím Tiền sắc mặt tái nhợt, hoảng sợ đến mềm nhũn, vốn bà lo lắng cha bọn trẻ bắt, bây giờ là cả nhà đều liên lụy!
Cả nhà họ Tiền thiếu một ai đều đưa đến đồn công an, đây đều là của Đại đội Thanh Sơn, đội trưởng Phan bây giờ vẫn lập công chuộc tội, nếu trong đại đội xảy chuyện, cả đời ông thể sẽ còn duyên với chức đại đội trưởng nữa.
Đội trưởng Phan đuổi theo đến trấn, nhưng ông đến đồn công an, mà tìm Tần Lâm, bây giờ chỉ Tần Lâm chút quan hệ ở công xã mới thể cách nhà họ Tiền rốt cuộc là .
đội trưởng Phan gặp Tần Lâm, chuyện Tần Lâm đưa cần giữ bí mật, Chu Chí Quốc sẽ cho ông chuyện của Tần Lâm, nhưng sẵn lòng nhắc nhở ông vài câu, “Chuyện của nhà họ Tiền là chuyện nhỏ, ông những thể nhúng tay , mà còn cần về Đại đội Thanh Sơn trấn giữ, từ bây giờ bất cứ ai rời khỏi Đại đội Thanh Sơn đều cấp giấy giới thiệu, nếu ông thể ai tình hình đúng, lẽ… chính là cơ hội lập công đến.”
Đội trưởng Phan mở miệng hỏi rõ, Chu Chí Quốc ngắt lời ông, ánh mắt sâu thẳm khó lường, “ gì cả, ngài cũng hỏi gì cả.”
Đội trưởng Phan nuốt nước bọt, đây là xảy chuyện lớn đến mức nào?
“Vậy bây giờ về?” Đội trưởng Phan cẩn thận hỏi.
Chu Chí Quốc gật đầu.