Mang Theo Game Nông Trại Xuyên Về Mạt Thế - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-17 11:18:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lớp trưởng, chuyển đồ gì ?" Mấy đang đ.á.n.h bài, xem náo nhiệt trong phòng qua loa dọn dẹp bộ bài tú lơ khơ bàn, bắt đầu ngoài.

Tần Tiểu Vi cũng xé tờ giấy dán mặt, theo.

Lớp trưởng: "Nghe là thuyền vận chuyển bên ngoài chở thực phẩm cứu trợ đến, bảo chúng qua đó nhận..."

Tần Tiểu Vi bỗng nhiên cảm thấy, trường học cũng đến nỗi đáng tin cậy, nhà ăn sáng nay mới ngừng cung cấp suất ăn, buổi chiều họ điều thực phẩm cứu trợ đến .

"Có những gì? Ngon ?" Mấy lập tức hưng phấn hẳn lên.

Lớp trưởng: "Không , vẫn xem..."

Mang theo sự tò mò đối với vật tư cứu trợ, một nhóm nhanh ch.óng xuống lầu. Lúc mấy đến nơi, bên ngoài ký túc xá đỗ mấy chiếc thuyền chở hàng, nam sinh trong lớp đang chuyển vật tư từ thuyền xuống, mấy cố vấn đang chỉ huy các nữ sinh chuyển thùng vật tư lên lầu.

Cố vấn: "Mễ Cấm Cấm, mấy thùng là của tầng 12 các em, các em chuyển lên chia , mỗi 7 túi, cô đều tính toán kỹ , lượng chắc chắn đủ. Đây là khẩu phần ăn trong bảy ngày tới của các em, một tuần tiếp theo nhà ăn đều sẽ cung cấp suất ăn, em nhớ nhắc nhở các bạn ăn tiết kiệm một chút, đừng ăn hết trong một ..."

Nghe thấy lời của cố vấn, Tần Tiểu Vi khỏi trợn tròn mắt.

Bảy ngày? Dự báo thời tiết hiển thị ngày mai mưa sẽ tạnh ? Mấy ngày đó đều là trời râm mát mà!

Chẳng lẽ cô còn nhốt trong ký túc xá thêm một tuần nữa?!

Tầm mắt cô rơi những chiếc thùng hành lang, bên trong xếp ngay ngắn từng hộp thực phẩm hình vuông đóng gói hút chân màu bạc, bao bì chỉ mấy chữ "Bánh quy năng lượng", khác biệt với cơm ăn liền, bánh mì, lẩu tự sôi mà các cô suy đoán lúc xuống lầu!

Tần Tiểu Vi đoán thứ chắc cũng giống như lương khô.

Trong lòng cô một bụng nghi vấn, nhưng cố vấn trông bận rộn, thời gian giải đáp thắc mắc của cô, cô chỉ thể tạm thời đè nén nghi vấn trong lòng xuống, cùng những khác, tiên chuyển những chiếc thùng hành lang lên lầu.

Một bảy gói, sự chỉ huy của lớp trưởng, nhanh chia xong đồ chuyển lên.

Bùi Hân lẽ là thực sự đồ cho ch.ó ăn nữa, nhận bánh quy năng lượng, liền bóc một gói đút cho con Labrador, con Labrador cũng kén ăn, ôm bánh quy gặm hăng say...

Sau khi chia xong bánh quy, nhóm Tần Tiểu Vi tiếp tục đ.á.n.h bài nữa, ngược tụ tập cùng nghiên cứu bánh quy năng lượng mới nhận .

Bánh quy một túi 450 gram, chín miếng nhỏ, ngày sản xuất là bốn tháng . Bảng thành phần ngoại trừ bột mì, đường, dầu và chất phụ gia mà lương khô thông thường đều , còn bổ sung thêm vitamin và một nguyên tố vi lượng.

Phạm Cẩn tò mò về mùi vị của bánh quy, liền trực tiếp bóc một túi.

"Mùi vị thế nào?" Mấy trong phòng đều chằm chằm Phạm Cẩn, đầu "thử độc".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-game-nong-trai-xuyen-ve-mat-the/chuong-47.html.]

Phạm Cẩn nhíu mày tinh tế thưởng thức bánh quy trong miệng: "Thì... mùi vị bình thường, kết cấu khá đặc, ngon cũng khó ăn. Một gói như thế , thể ăn ba bữa? Mình cảm thấy một bữa thể xử lý hết hai túi..."

"Loại bánh quy chắc cũng giống như lương khô, khi uống nước sẽ nở trong dày, đó cảm giác no bụng sẽ đặc biệt mạnh... Phạm Phạm, uống cốc nước thử xem!" Một nữ sinh , vô cùng ân cần dùng cốc giấy dùng một rót cho Phạm Cẩn một cốc nước lạnh, nghiễm nhiên là đang lấy cô vật thí nghiệm.

Phạm Cẩn cũng tò mò về cảm giác no bụng của loại bánh quy , phối hợp uống cạn hai cốc nước.

Hai mươi phút , Phạm Cẩn xoa xoa dày của : "Cảm giác no bụng hình như thực sự ! Nữ sinh bình thường một ngày ăn một túi chắc là đủ... Haiz, tại trường học phát cái cho chúng ngay từ đầu? Như cũng cần sắp xếp tình nguyện viên đến tòa nhà giảng dạy lấy cơm nữa... Mình cảm thấy đồ ăn mấy ngày , cũng chẳng ngon hơn cái bánh quy là bao."

Tần Tiểu Vi xoa cằm suy đoán: "Ừm... thể là sợ đồ của nhà ăn để lâu hỏng? Dù cũng mất điện , kho lạnh dùng ..."

Cô chằm chằm bánh quy bàn, lông mày bất giác nhíu .

Không khi mưa tạnh, cô thể về nhà ? Thật sự bắt cô một ngày ba bữa đều ăn bánh quy, ăn liên tục mười mấy hai mươi bữa, cô thực sự chịu nổi...

Trong gian của cô ngược thuyền, lớn nhỏ đều , cô cũng lái, chỉ là nên lấy như thế nào... Có thời gian gian nghiên cứu thử xem!

"Tại trường học đột nhiên phát cho chúng nhiều bánh quy như ?" Một nữ sinh trong phòng đột nhiên lên tiếng.

Bảy gói bánh quy, lượng vẻ nhiều, nhưng cố vấn đây là khẩu phần ăn trong bảy ngày tới của các cô, điều đáng sợ !

Phạm Cẩn: "Có thể là khi mưa tạnh, còn đợi thêm sáu ngày nữa nước mới rút xuống? Cũng thể là đó điều quá nhiều lương thực từ nhà ăn , bây giờ dùng những bánh quy ?"

Thái độ của cô vô cùng lạc quan.

Nữ sinh đặt câu hỏi thì bi quan, cô chống cằm thở dài: "Haiz, vốn dĩ còn tưởng qua ngày mai là giải phóng , ngờ còn nhốt thêm sáu ngày nữa, những ngày tháng bao giờ mới hồi kết đây! Biết sớm thế bảo lái xe đến Ninh Thị đón về nhà ..."

"Cố nhịn thêm vài ngày nữa, tình hình chắc chắn thể khôi phục ! Trước đó xem dự báo thời tiết hai tháng tới, những ngày đó chỉ vài ngày mưa nhỏ, đợi mực nước rút xuống là !"

"Mình cảm thấy Phạm Phạm phân tích lý, phát bánh quy năng lượng cho chúng chắc chắn là vì nước đọng rút xuống cần thời gian, trường học sợ chúng đói..."

"Phần lớn các nơi trong nước đều đang mưa, cho dù về nhà thì cũng nhốt ở nhà thôi."

"..."

Mấy nữ sinh trong phòng động viên lẫn , cố gắng xua tan sự bi quan trong lòng nữ sinh .

 

 

Loading...