Trong khoang thuyền bao nhiêu chỗ , khi lên thuyền chỉ thể tự tìm chỗ .
Người thuyền đều nhiều ngày tắm rửa gội đầu, cộng thêm mỗi đều mang theo hành lý, thuyền trông vô cùng chật chội. Cho dù Tần Tiểu Vi boong thuyền, luôn thể hít thở khí trong lành, cô vẫn cảm thấy mùi trong khí dễ ngửi cho lắm...
Người phụ nữ trung niên luôn ở mũi thuyền đếm , đợi đến khi 100 cầm vé thuyền chuyến "D02" đều lên thuyền, bà cầm loa lớn hét lên một tiếng: "Được , chuyến thuyền đầy , đợi chuyến nhé!"
Chiếc thuyền từ từ khởi động, vòng qua thư viện.
Thư viện của Đại học Q cao, hơn hai mươi tầng, trong trường hợp khẩn cấp, là thể sắp xếp cho tị nạn ở. lẽ là để bảo vệ sách bên trong, trường học sắp xếp tị nạn trong đó.
thuyền đón một gia đình bốn ở thư viện. Nhìn thấy lên thuyền nhét cho phụ nữ trung niên một chiếc nhẫn vàng, Tần Tiểu Vi lập tức hiểu , gia đình bốn cũng giống như cô, đều là nguồn thu nhập ngoài của phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ trung niên lẽ là lo lắng đón ở tòa nhà giảng dạy chú ý, mới sắp xếp đến thư viện từ ...
Sau khi thuyền khởi động, chiếc loa lớn tay phụ nữ trung niên cũng tắt, bà giơ chiếc loa lớn, luôn nhấn mạnh với thuyền khi về nhà chú ý an tính mạng và tài sản vân vân...
Thế giới bên ngoài là một vùng biển nước mênh m.ô.n.g, mặt nước đục ngầu, mặt nước trôi nổi một rác rưởi, bên cửa sổ của các tòa nhà cao tầng thỉnh thoảng thể thấy bóng .
Nhìn thứ mắt, Tần Tiểu Vi cảm thấy quen thuộc xa lạ...
Chung cư Tần Tiểu Vi ở cách trường gần, thuyền chạy khỏi trường đầy năm phút, đến nơi.
Người phụ nữ trung niên đến bên cạnh Tần Tiểu Vi, lên tiếng với cô: "Cô gái nhỏ, đến , cháu bằng cách nào?"
Tần Tiểu Vi ngẩng đầu tòa nhà chung cư mặt, hành lang chung cư cũng cửa sổ, mấy ngày mưa bão , dường như cũng từ cửa sổ, bên cửa sổ treo một chiếc thang bán kim loại.
Nó cao cấp hơn nhiều so với loại thang dây dùng ở tòa nhà ký túc xá, thang bậc đạp, hai bên còn tay vịn chuyên dụng, một cái là chắc chắn.
Tần Tiểu Vi chỉ chiếc thang bên cửa sổ: "Dì ơi, thuyền thể cập đó ? Chỗ đó một chiếc thang, cháu từ đó trèo lên."
Người phụ nữ trung niên theo hướng ngón tay cô chỉ thấy chiếc thang bên cửa sổ, bà gật đầu: "Không thành vấn đề! Triệu Cương, thuyền sang trái một chút nữa... Dì hơn năm giờ sẽ đến đón cháu, điện thoại của cháu là bao nhiêu, dì ghi —"
Tần Tiểu Vi nhanh ch.óng một dãy , phụ nữ trung niên ngay tại chỗ gọi điện thoại của cô.
Người phụ nữ trung niên: "Được! Lúc cháu trèo lên cẩn thận một chút..."
Sau khi thuyền áp sát mặt tường, Tần Tiểu Vi chỉnh quai ba lô, ba chân bốn cẳng trèo trong hành lang.
Trong hành lang tối, chạm đất, Tần Tiểu Vi ngửi thấy một mùi hôi thối của rác rưởi lên men.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-game-nong-trai-xuyen-ve-mat-the/chuong-53.html.]
Cô men theo hành lang về phía buồng thang máy, càng đến gần buồng thang máy, mùi hôi thối trong khí càng rõ rệt. Sau khi thấy cảnh tượng trong buồng thang máy, lông mày cô nhịn nhíu .
Trời đất ơi, những ở trong tòa nhà coi buồng thang máy là bãi rác ?!
Buồng thang máy luôn trống trải, lúc chất đầy các loại rác rưởi, cái đựng bằng túi rác, còn rác rưởi trực tiếp đổ trong buồng thang máy, nước canh thối rữa chua loét chảy lênh láng mặt đất, tỏa từng trận mùi hôi thối ác liệt.
Tần Tiểu Vi bịt mũi nhanh ch.óng lao buồng thang bộ, bắt đầu chạy lên tầng chín. Buồng thang máy ở tầng chín đỡ hơn tầng bốn một chút, nhưng cũng chất một ít rác.
Tần Tiểu Vi đoán, điều thể là do tầng chín ít ở hơn, suy cho cùng thì hàng xóm sống đối diện cô một mua hơn nửa tầng chín ...
Sau khi mất mạng, ba cô bạn cùng phòng dậy ngày một sớm hơn, sáng hôm , Tần Tiểu Vi ngủ dậy thấy tiếng sột soạt giường.
Tần Tiểu Vi gian ngay, vén rèm lên, cô thấy Phạm Cẩn nghiêng ghế, mu bàn tay đỡ cằm đặt lưng ghế, mắt chằm chằm rèm giường che kín mít của cô, thấy cô tỉnh, Phạm Cẩn lập tức thẳng dậy.
Ánh mắt đó... giống hệt chú cún con thấy khúc xương thịt.
Tần Tiểu Vi ánh mắt của cô dọa giật , cô nuốt nước bọt: "Phạm Phạm, tớ bằng ánh mắt đó?"
Phạm Cẩn: "Vi Vi, mau xem mạng bây giờ tình hình thế nào? Bao giờ mới khôi phục điện?"
Tần Tiểu Vi: "..." Hóa là để lên mạng, quả nhiên là phong cách của Phạm Cẩn.
"Được, để tớ xem..." Tần Tiểu Vi lấy điện thoại .
Nửa đêm qua, truyền thông chính thức tỉnh Q đăng tin mưa bão ở các nơi trong tỉnh Q hôm nay sẽ lượt tạnh, nửa tiếng , hai trang tin chính thống đăng tin tức về việc tái thiết t.h.ả.m họa.
Có lẽ vì tin tức mới đăng lâu, cũng thể vì điện thoại đều hết pin, lượng truy cập tin tức cao.
Tần Tiểu Vi lướt qua tin tức một lượt, mới đưa điện thoại cho Phạm Cẩn: "Phạm Phạm, tự xem ! Chuyên gia , vì tỉnh bên cạnh vẫn đang mưa, ít nhất đợi thêm nửa tháng nữa, nước đọng chỗ chúng mới rút ..."
"Còn lâu thế á?!" Tiêu Lâm Lâm và Đoạn Hà cũng dậy , lập tức sán chỗ Phạm Cẩn xem tin tức điện thoại.
Tần Tiểu Vi: "Nói là mực nước hạ lưu quá cao, cho dù xả lũ, nước cũng chảy khỏi tỉnh Q , bảo chúng tiếp tục ở nhà đợi, tòa thị chính sẽ cố gắng đảm bảo nhu cầu sinh hoạt và cung ứng vật tư cho ..."
Phạm Cẩn bực bội vò đầu: "Haizz, chính quyền sớm công bố tin tức chính xác? Biết sớm thế tớ mua thêm mấy cái sạc dự phòng , bây giờ hối hận, vô cùng hối hận..."