Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 101 - Nguyên Tương Liên hồi môn
Cập nhật lúc: 2026-04-11 08:27:26
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay vị Mạnh tú tài sẽ đích bồi nàng hồi môn, cũng Mạnh lang quân là như thế nào. Trước ngũ cô nương sống c.h.ế.t chịu gả cho Hoàng lão gia ở Thịnh Thành, nghĩ đến Mạnh công t.ử chắc hẳn tệ mới đúng.”
Nói đến bát quái, nữ nhân bình thường vốn đều ham thích; mặt Tô Ngọc cũng tràn đầy hưng phấn, cực kỳ thử vị Mạnh công t.ử trẻ tuổi đỗ tú tài mà truyền miệng . Cố tình Tô Lệ Ngôn yên, ý tứ dậy, nàng sốt ruột khỏi cúi cầu xin:
“Hảo phu nhân, chúng một chút . Dù sớm muộn gì cũng qua. Hôm nay đại phu nhân ở, chủ trì đại cục, nô tỳ đoán tám phần là Quế di nương ngũ cô nương . Chắc chắn sẽ náo nhiệt.” Từ thị thì nỡ để thứ nữ quá rình rang, sợ tình cảnh quá long trọng thành mất mặt ; còn Quế di nương thì khác, nàng là đẻ của nguyên Tương Liên, ai nàng sẽ náo nhiệt tới mức nào. Hai còn đang chuyện, bên ngoài Liên Dao bẩm:
“Tam thiếu phu nhân, bên Quế di nương truyền lời, ngũ cô nương hồi môn, thỉnh ngài qua một lát.”
Tô Ngọc xong càng hưng phấn, cúi đầu Tô Lệ Ngôn đầy mong chờ, thấy nàng vẫn y nguyên, tay cầm sách buông, nàng sốt ruột :
“Tam thiếu phu nhân, ngài mau quần áo chải đầu . Chậm một chút là thành thất lễ.”
“Liên tỷ nhi là phận gì. Ta qua thì cũng , qua cũng chẳng ai thất lễ. Chị dâu em chồng phân rõ ràng như , đích với thứ đều bày mặt. Ta còn gấp, ngươi gấp cái gì. Nếu thật gấp, ngươi tự qua một cái cũng .” Tô Lệ Ngôn nhíu mày, đầu cũng ngẩng. Bị Tô Ngọc cứ thúc giục mãi, nàng cảm thấy kiên nhẫn. Nghĩ đến Nguyên Tương Liên, lòng nàng liền lạnh cứng như sắt. Nàng còn đang ở cữ, Quế di nương là vô ý quên, cố ý giả như thấy, nàng Kim Xảo cũng động đậy. Cho Nguyên Tương Liên loại đó mặt mũi, chẳng bằng cho một con ch.ó còn đáng tin hơn.
“Ngươi với Kim Xảo rằng , đại phu dặn nên nhiều. Đem cái rương màu tím cho .” Tô Lệ Ngôn phân phó Liên Dao. Nàng liếc Tô Ngọc lấy một cái, chỉ tay về phía rương gỗ màu tím nhạt bàn trang điểm. Đó là rương gỗ t.ử đàn dùng để đựng ít trang sức thường dùng, vốn vật gì quý. Những thứ thật sự quý đều để trong cái rương màu đỏ rực, khóa trong ngoài, chìa khóa nàng giữ . Liên Dao lập tức hiểu ý. Nàng đáp một tiếng, bước lên ôm rương gỗ t.ử đàn .
Cái rương chừng nửa thước, nặng ít. May mà Liên Dao vốn là nha đầu việc nặng, nên dù ôm vất vả nhưng vẫn . Nàng ôm rương đặt mạnh lên bàn. Tô Lệ Ngôn trực tiếp mở nắp. Những thứ trong đáng giá lắm nên khóa. Từ chuyện cháy nhà , trong phòng nàng mất vật gì, đều sợ đồ nàng mất bồi thường nên chằm chằm từng chút. Những món đáng giá thì cần khóa, nàng cũng thấy yên tâm. Chỉ đồ thật sự quý mới khóa sợ nổi lòng tham. Mấy món đáng, trộm còn bồi tiền, chẳng ai dại dột.
Nàng tùy ý lấy một bộ trang sức phỉ thúy. Tỉ lệ quá , màu cũng xanh mướt, nhưng vẫn đáng một hai trăm lượng bạc. Dù thích Nguyên Tương Liên, nhưng mặt ngoài vẫn giữ thể diện; đích tẩu tặng thứ bộ coi như rộng rãi. Nàng đặt lên bàn, bảo Liên Dao:
“Liền mấy món thôi, trang đưa Kim Xảo, bảo nàng mang cho Quế di nương, chúc mừng Liên tỷ nhi tân hôn.”
Liên Dao đáp lời, theo phân phó, lấy hộp gấm đựng trang sức , ôm rương gỗ t.ử đàn trả chỗ cũ mới cầm hộp ngoài.
Tô Lệ Ngôn cúi đầu sách. Tô Ngọc hốc mắt đỏ bừng, thật ngay lúc Tô Lệ Ngôn câu khi nãy nàng , nước mắt cũng chảy . ai dỗ nàng . Lúc thấy Tô Lệ Ngôn chỉ lo chuyện với Liên Dao, để ý đến nàng, lòng nàng càng thêm chua xót, nhịn che miệng lên.
Làm như thấy tiếng của nàng , Tô Lệ Ngôn vẫn cầm sách tay, nhưng thật chẳng chữ nào. Tô Ngọc dù cũng là đầu tiên nàng gặp khi xuyên đến cổ đại, ở một phương diện mà , nàng từng thật lòng chiếu cố nàng. Trong lòng Tô Lệ Ngôn vẫn cảm kích điều đó. Chỉ là hiện tại vì gả Nguyên gia , do quen rõ sự đời, tính tình Tô Ngọc trở nên sắc bén hơn. Nếu cứ giữ nếp , về chỉ tự hại , còn liên lụy cả bên cạnh. Nguyên Tương Liên náo nhiệt như , vốn chuyện gì dễ coi.
Buổi trưa trôi qua, Tô Lệ Ngôn đang định giường nghỉ một lúc. Tuy ngủ sâu, nhưng ngủ trưa thành thói quen; ngủ thì cũng xem như dưỡng thần. Đây vốn là quy củ dưỡng sinh của nhà quyền quý Đại Tần. Nàng chỉ mới tháo trâm, còn kịp xuống thì Liên Dao bước , mặt mang theo vẻ bất đắc dĩ xen lẫn khổ sở. Thấy Tô Lệ Ngôn ở mép giường, tóc dài xõa xuống, đen nhánh đến mức ánh lam, Liên Dao sửng sốt một chút, lập tức cúi đầu. Chỉ trong khoảnh khắc , thấy mày Tô Lệ Ngôn nhíu , lòng nàng chợt thấp thỏm, vội quỳ xuống bẩm:
“Tam thiếu phu nhân, ngũ cô nương cùng tân cô gia cùng tới, là tạ lễ ngài.”
Tô Lệ Ngôn ngẩn , mày lập tức nhíu c.h.ặ.t. Tô Ngọc , đôi mắt lập tức sáng lên, sắc mặt bình thản của Tô Lệ Ngôn mà trong lòng sợ thấp thỏm, pha chút hưng phấn. Tô Lệ Ngôn bảo phu thê Nguyên Tương Liên đợi bên ngoài, còn để Tô Ngọc giúp nàng vấn tóc. Một lát , vợ chồng Nguyên Tương Liên bước . Dù mới gả ngoài mười ngày, nhưng biến đổi của Nguyên Tương Liên giống như qua nhiều năm. Nhìn thấy Tô Lệ Ngôn, khóe miệng nàng cong cong đầy châm chọc. Tóc vấn cao, cài trâm bạch ngọc châu hoa, nhưng kỹ tỉ lệ còn bằng bộ trang sức Tô Lệ Ngôn tặng đó. Trên mặc áo la thường màu hồng nhạt, là váy vàng nghệ; cả toát lên vẻ đắc ý và cao ngạo. Nhìn Tô Lệ Ngôn, nàng hừ lạnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-tuy-than-xuyen-ve-co-dai/chuong-101-nguyen-tuong-lien-hoi-mon.html.]
“Tam tẩu thật đúng là lớn giá. Hai vợ chồng chúng đây còn chờ. Không còn tưởng chúng đến bái kiến phu nhân nhà đại quan quý tộc nào.”
Mạnh tú tài đầu liếc vợ một cái. Nụ châm chọc mặt Nguyên Tương Liên lập tức tắt, nghiêng đầu sang một bên, dám Tô Lệ Ngôn nữa. Thấy cảnh , trong lòng Tô Lệ Ngôn bội phục thủ đoạn của vị tú tài . Mạnh tú tài chừng hơn hai mươi tuổi, mi thanh mục tú, tính là tuấn mỹ nhưng vẫn . So vẫn kém Nguyên Phượng Khanh, ngay cả Nguyên gia Nhị Lang cũng hơn . Khuôn mặt tái nhợt, gầy yếu, vóc dáng thấp nhỏ, mặc một bộ áo xanh đen giản dị. Gương mặt nghiêm túc, ít . Vừa còn chắp tay lưng, nhưng khi thấy Tô Lệ Ngôn, lập tức thu tay, chắp tay thi lễ:
“Tiểu sinh Thế Nguyên, bái kiến tam tẩu. Nội t.ử hành xử chỗ , còn mong tam tẩu nể tình chị dâu em chồng, đừng so đo với nàng.”
Giọng bình thản, kiêu ngạo cũng xu nịnh. Khóe miệng Tô Lệ Ngôn khẽ nhếch, trong mắt hiện lên một tia lạnh. Người qua như thư sinh ngạo cốt, nhưng bám Nguyên gia, thể qua tầng tầng khó dễ của Nguyên Phượng Khanh, thì chắc chắn đơn giản như vẻ ngoài. Huống hồ nàng gửi đồ qua, mà hai còn tự đến. Lấy tính cách Nguyên Tương Liên, nàng tuyệt đối đến gặp nàng. Đã mà còn đến, rõ ràng là ý của Mạnh Thế Nguyên. Không đang toan tính điều gì.
“Cô gia khách khí . Đã tới thì một lát. Vừa chỉ là hiểu lầm nhỏ, trong nhà cũng quá câu nệ.” Tô Lệ Ngôn nhạt, gương mặt thanh nhã lộ chút ý . Mạnh Thế Nguyên ngẩng đầu nàng thêm một , đột nhiên nhận thất lễ nên vội cúi đầu. Từ ngày uống nước gian và ngọc tủy cải thiện thể, dung mạo của Tô Lệ Ngôn tuy tuyệt sắc, nhưng hơn nhiều, khí chất cũng tỏa cuốn hút tự nhiên. Cảm giác ánh mắt khác thường của Mạnh Thế Nguyên, nàng cau mày. Nàng bảo Tô Ngọc mang và điểm tâm lên, mới để hai vợ chồng xuống.
Nguyên Tương Liên tức giận nhưng dám trái lệnh phu quân, chỉ thể hậm hực xuống, cố ý Tô Lệ Ngôn lấy một . Nghĩ đến thái độ đó của nàng , trong lòng Tô Lệ Ngôn vô cùng phiền muộn, nhưng nàng cũng để ý đến Nguyên Tương Liên, chỉ đáp lời Mạnh Thế Nguyên. Tuy rằng Mạnh Thế Nguyên là ngoại nam, theo lý tránh né, nhưng là phu quân của Nguyên Tương Liên, còn Tô Lệ Ngôn là tẩu t.ử, tính đều là một nhà, trong phòng nha đầu hầu hạ, bởi cần quá mức kiêng dè. Ngồi yên , Mạnh Thế Nguyên đầu tiên cảm tạ lễ vật nàng đưa tới, rõ mục đích hôm nay đến đây, chỉ hàn huyên vài câu vụn vặt. Tô Lệ Ngôn buồn bực, hiểu phu thê bọn họ rốt cuộc gì, nhưng vẫn cố gắng lên tinh thần mà chuyện với họ. Cố tình Nguyên Tương Liên giữ nguyên bộ dáng cao ngạo, khinh khỉnh, chẳng buồn chuyện với nàng, chỉ thỉnh thoảng đáp vài câu Mạnh Thế Nguyên. Không khí hổ vô cùng, hai ý định rời . Tình cảnh như thế, đến cả Tô Ngọc vốn ở xem náo nhiệt cũng thấy nghẹn họng, chỉ hận hai vợ chồng họ nhanh nhanh rời cho .
“Nguyên bản qua thăm cô gia, nhưng gần đây khỏe, đại phu dặn nên , tĩnh dưỡng mới , còn mong Mạnh cô gia đừng để trong lòng.”
“Hừ!” Vừa dứt lời, Nguyên Tương Liên liền lạnh lùng một tiếng, liếc nàng một cái, đầy mặt châm chọc: “Tam tẩu rõ ràng là do sơ ý mà đẻ non, giữ cốt nhục Nguyên gia, giờ dễ như để gì?”
Tô Lệ Ngôn nhướng mày, vốn lập tức khiến Nguyên Tương Liên còn mặt mũi, đuổi phu thê bọn họ cho xong. nàng còn kịp mở lời thì thấy Mạnh Thế Nguyên lạnh mặt liếc nàng một cái. Nguyên Tương Liên lập tức co rúm , vai run run, dám thêm. Mạnh Thế Nguyên nghiêm giọng:
“Im miệng. Ta đang chuyện với tam tẩu, một nữ nhân như ngươi chen miệng gì?” Giọng tuy lớn, nhưng mặt Nguyên Tương Liên tái nhợt, vội gật đầu, ngượng ngùng Tô Lệ Ngôn một cái, trong lòng cam, nhưng dám cãi lời trượng phu. Nàng c.ắ.n môi, như chuyển bi phẫn thành sức lực, liền cầm điểm tâm bàn mà ăn lấy ăn để như quỷ đói đầu thai, chẳng bao lâu ăn món gì hồn. Tô Lệ Ngôn chút bất ngờ nàng , sang Mạnh Thế Nguyên. Mạnh Thế Nguyên giống như thẹn quá hóa giận, hung dữ trừng mắt cảnh cáo nàng , còn dáng vẻ thư sinh văn nhược .
“Liên tỷ nhi cũng sai. Nếu khoẻ, hai còn tới đây gì?” Tô Lệ Ngôn lúc hề khách khí. Nguyên Tương Liên là cô nương xuất giá, ở Nguyên gia vốn chẳng ngày nở mày nở mặt. Nàng thể nhẫn thái phu nhân, cũng thể nhẫn cho một cô em chồng xuất thất. Chẳng lẽ cả tiểu cô nương nàng cũng nhịn? Nguyên Tương Liên rõ ràng xem rõ phận của .
Nàng dứt lời, sắc mặt Mạnh Thế Nguyên liền tràn đầy hổ, lúc xanh lúc trắng, phản ứng thế nào cho . Vốn dĩ định là do khuyên mãi Nguyên Tương Liên mới chịu đến, ai ngờ đến nơi để nàng năng hồ đồ, đắc tội . Lúc hận Nguyên Tương Liên, giận Tô Lệ Ngôn nể mặt. Trong lòng vốn ngạo, nay chịu ủy khuất, lập tức dậy, sắc mặt xanh mét:
“Ta vốn là đến để cảm tạ tam tẩu ban lễ. Giờ xem tam tẩu cần đến tấm lòng . Đã , liền cáo lui cùng nương t.ử.” Dứt lời, chắp tay, buồn đầu, sải bước thẳng ngoài. Hiển nhiên, kẻ tuy bề ngoài nhã nhặn, bên trong vẫn cứng nhắc cổ hủ.
Tô Lệ Ngôn để ý. Giữa nàng và Nguyên Tương Liên vốn chẳng gì . Dù quan hệ bình thường nữa, nàng cũng định dây dưa với hai vợ chồng . Hơn nữa với tính tình Nguyên Tương Liên, cầu cũng chẳng . Nay chuyện hòa thuận thì càng , tránh còn năm bảy lượt đối mặt.
Nguyên Tương Liên thấy vội vàng lên, do dự một chút, tiện tay nhặt vài miếng điểm tâm bàn nhét tay áo. Hừ lạnh một tiếng với Tô Lệ Ngôn, nàng vội vã đuổi theo trượng phu, mặt vẫn còn nét hoảng hốt.
Tô Lệ Ngôn dở dở , tình cảnh thế khiến nàng cũng . Không ngờ tiểu cô nương từng kiêu căng đến mức lỗ mũi mọc tận trời như Nguyên Tương Liên, nay nông nỗi . Nàng nhíu mày. Bên cạnh, Tô Ngọc thở phào thật mạnh, vội vàng tiến lên thu dọn ly tách bàn, vẫn còn sợ hãi mà :
“Ngũ cô nương thành hôn xong, biến thành bộ dạng như ?”