Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 128: Hôn sự nổi lên khúc chiết
Cập nhật lúc: 2026-04-12 15:12:26
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Tô Lệ Ngôn lập tức trầm xuống, chén trong tay nàng đặt mạnh lên mặt bàn, phát một tiếng “cạch” khô khốc. Nàng lạnh lùng chằm chằm Tô Ngọc, hồi lâu một lời.
Nha đầu những lời , e rằng bản cũng tâm tư hãm hại nàng, nhưng rơi tai ngoài thì chẳng khác nào đang ngầm ám chỉ nàng khắc nghiệt bạc tình, dung nổi kẻ hầu hạ tận tâm bên cạnh . Tô Ngọc vô tâm vô phế, năng suy nghĩ, kiểu gì cũng ngày gây họa cho nàng, giống như mấy , đều vì tính nết của Tô Ngọc mà chuyện sinh , cuối cùng để nàng gánh chịu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Lệ Ngôn càng thêm khinh thường. Nàng hít sâu hai , tiếp tục dây dưa, vốn còn định lưu cho Tô Ngọc vài phần thể diện, nhưng nàng ầm ĩ đến mức , thể bình an vô sự đưa khỏi Nguyên phủ là nhân nhượng lắm , nào còn dư mà cho thêm tiền bạc đồ đạc.
“Hầu hạ chủ t.ử vốn là phận sự của ngươi, chuyện công lao khổ lao. Những lời khác, cũng lười thêm. Nếu ngươi chịu yên phận, lập tức sai đưa ngươi phủ. Còn nếu , sáng mai gọi nha bà đến, trực tiếp bán ngươi ngoài.”
Cùng một kẻ hạ nhân so đo thật sự là hạ , huống chi giữa nàng và Tô Ngọc, khe nứt sớm thể vá . Năm xưa nàng từng nghĩ, chỉ cần Tô Ngọc một lòng việc cho nàng, tất sẽ bạc đãi, sẽ tìm cho nàng một mối hôn sự đàng hoàng, cho nàng phận tự do, thêm ngân lượng để nửa đời sống yên .
Ai ngờ Tô Ngọc đúng là “chia sẻ”, nhưng cách chia sẻ khác với nàng tưởng. Nàng dốc hết tâm tư bò lên giường Nguyên Phượng Khanh, một lòng cùng nàng chia chung phu quân. Hành sự ngày càng thể thống, quy củ chẳng còn bao nhiêu. Đại phu nhân Từ thị tuy giam cầm, nhưng bên ngoài vẫn còn Nguyên Tương Ngưng và thái phu nhân, ngày nào Dư thị rảnh tay, với nhược điểm sẵn , Tô Ngọc chẳng khác nào đang nàng tự đào hố chôn .
Nghe , sắc mặt Tô Ngọc lập tức tái nhợt, hoảng hốt kêu lên: “Nô tỳ phục! Nô tỳ trở về Tô gia, nô tỳ là của Tam Lang quân …”
Lời còn dứt, nhiệt độ trong phòng dường như lạnh hẳn xuống.
Tô Lệ Ngôn chợt nhận điều , theo bản năng đầu về phía cửa. Chỉ thấy Nguyên Phượng Khanh lúc bước , là bộ hắc y viền huyền mới đổi, sắc đen càng nổi bật làn da trắng và dung mạo tuấn tú như ngọc. Đôi mắt đen sâu như mực, môi mím c.h.ặ.t, đường nét nơi cằm căng cứng, hiển nhiên đang nén giận.
Liên Dao sợ đến mức mặt còn chút m.á.u, hai chân run rẩy, khí thế của chống đỡ nổi, mềm nhũn quỳ sụp xuống đất.
Lúc Tô Ngọc mới phát giác khác thường, đầu , sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Tiễn , hoặc đ.á.n.h c.h.ế.t.” Nguyên Phượng Khanh thèm liếc nàng lấy một cái, giọng lạnh nhạt đến cực điểm. “Tự chọn một.”
Hắn trực tiếp bước về phía Tô Lệ Ngôn. Không nổi giận, nhưng chính sự lãnh đạm càng khiến sợ hãi.
Tô Lệ Ngôn miễn cưỡng dậy, chỉ cảm thấy hai chân mềm, vội vàng nghênh đón, gượng : “Phu quân về sớm thế ?”
Bình thường giờ ngoài, mãi đến tối mới về. Nàng vốn tính nhân lúc xử lý Tô Ngọc, tránh để thấy mà sinh phiền lòng, ai ngờ Tô Ngọc đúng lúc gây chuyện, còn lời nên .
Người vẫn vận rủi thì uống nước lạnh cũng mắc răng. Tính nết Tô Ngọc tùy tiện vô lễ, ngay cả vận khí cũng kém đến cực điểm.
Tô Lệ Ngôn khẽ rũ mắt, trong lòng rối bời. Nhìn sắc mặt lạnh lẽo của Nguyên Phượng Khanh, tuy xưa nay vẫn luôn như , nhưng hôm nay rõ ràng là cực kỳ vui. Nàng dè dặt dâng cho , thấy y phục, ý lâu, liền sắp xếp chuyện hầu đồ, chỉ dịu dàng :
“Phu quân một lát , dùng điểm tâm sáng ?”
Nguyên Phượng Khanh ánh mắt sớm rơi xuống bàn, nơi đồ ăn sáng vẫn còn thu dọn. Sắc mặt trầm xuống, lập tức hiểu nàng là đang dùng bữa thì đuổi nha đầu. Những lời Tô Ngọc , với thính lực của , sớm sót chữ nào. Tuy Tô Lệ Ngôn xưa nay mềm lòng, nhưng Tô Ngọc dù cũng là nha đầu bồi , theo của hồi môn mà phủ, còn lo nàng niệm tình cũ mà xử lý dứt khoát, vì mới quyết định xen ngang. Không ngờ nha đầu lớn gan đến .
Nghĩ tới đây, Nguyên Phượng Khanh trả lời lời hỏi han của nàng, mà trực tiếp chuyển ánh mắt sang Tô Ngọc, giọng lạnh đến thấu xương:
“Muốn c.h.ế.t, là ?”
Hắn sớm mất kiên nhẫn. Tô Ngọc là nha đầu bên Tô Lệ Ngôn, suốt ngày thấy liền quấn lấy, nếu ngại tự tay sẽ khiến thê t.ử khó xử, sớm nhịn . Viện rốt cuộc vẫn là Tô Lệ Ngôn chủ, cho dù trong lòng vui, cũng để nàng tự xử, miễn cho hạ nhân coi thường uy nghiêm của nàng. Chỉ tiếc nàng kéo dài đến hôm nay mới động thủ.
Nguyên Phượng Khanh liếc thê t.ử một cái, thêm gì. Dưới khí thế của , Tô Ngọc rốt cuộc chống đỡ nổi, mềm nhũn quỳ sụp xuống đất:
“Nô tỳ… nô tỳ hươu vượn, nô tỳ nguyện …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-tuy-than-xuyen-ve-co-dai/chuong-128-hon-su-noi-len-khuc-chiet.html.]
Giọng nàng run rẩy thành tiếng, đầu cúi thấp, dám Nguyên Phượng Khanh thêm một nào nữa. Ánh mắt nàng từng mong chờ rơi xuống , đến khi thật sự , mang theo chút mừng rỡ nào, chỉ còn sợ hãi đến cứng đờ. Chờ ánh mắt dời , nàng mới như thoát khỏi một kiếp nạn, thể cứng ngắc lập tức mềm , lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, lúc mới dám bật .
Tô Lệ Ngôn như , tận mắt chứng kiến một màn “rượu mời uống uống rượu phạt”. Không ngờ Tô Ngọc mơ tưởng Nguyên Phượng Khanh lâu đến , ngay cả danh tiết nữ nhi cũng dám đem bừa, đến khi thật sự đối mặt sợ đến vỡ gan.
Lúc Nguyên Phượng Khanh tuy sắc mặt đạm nhiên, nhưng trong mắt rõ ràng lộ bất mãn. Tô Lệ Ngôn dám trì hoãn, lập tức sai thu dọn đồ đạc của Tô Ngọc, chuẩn đưa nàng hồi Tô gia, phái đến Thịnh Thành báo tin. Chờ việc sắp xếp xong xuôi, Nguyên Phượng Khanh rời khỏi viện từ lúc nào, cũng rõ về để gì.
Chuyện của Tô Ngọc bận rộn suốt cả buổi sáng. Đến giờ ngọ, Tô Lệ Ngôn còn kịp nghỉ ngơi, dùng cơm xong thấy Liên Dao mặt mày căng thẳng, vội vã chạy .
“Sao ?”
Mày nàng khẽ nhíu, đầu Liên Dao. Nàng xưa nay việc trầm , khi nàng nhắc nhở, tính tình càng chững chạc hơn, hiếm khi hoảng loạn như . Một ý niệm lướt qua trong đầu, Tô Lệ Ngôn chờ nàng mở miệng, trực tiếp hỏi:
“Chu di nương qua đời ?”
Liên Dao thở hổn hển, gật đầu. Đây là tin nàng ngoài , còn kịp bẩm báo thì đoán trúng. Nàng hít sâu hai , mới :
“Nô tỳ vốn định chuẩn nước ấm cho tam thiếu phu nhân rửa tay, ai ngờ ngoài thấy hỗn loạn. Hỏi thăm mới bệnh tình Chu di nương chuyển nặng, đến giờ ngọ thì tắt thở. Trong phủ đang lo việc kéo vải đen trắng, chuẩn phát tang.”
Tô Lệ Ngôn xong liền ngẩn . Tuy trong lòng nàng đoán Chu di nương e là qua khỏi, nhưng cũng ngờ nhanh đến như , tâm tư khỏi trầm xuống.
Mẹ con Nguyên Tương Ngưng quả thật quá nóng vội. Bất quá nghĩ đến hôn sự của Nguyên Tương Di, nàng cảm thấy kỳ quái, chỉ là đáng tiếc cho con Chu di nương. Mắt thấy sắp thoát khỏi khổ cảnh, gặp biến cố như thế.
Nguyên Tương Di định xuất giá tháng sáu, hiện giờ là trung tuần tháng năm, chỉ còn mười mấy ngày mà thôi. Chu di nương nhiễm vốn chỉ là tiểu phong hàn, tuy động tay chân khiến bệnh tình chuyển nặng, nhưng tuổi nàng còn trẻ, chỉ cần dưỡng cho , hoặc dù kéo thêm mười mấy ngày mới qua đời cũng . Không ngờ tối qua phát bệnh, hôm nay tắt thở.
Như , Nguyên Tương Di tất giữ đạo hiếu, hôn sự tháng sáu xem là thành .
Mà một khi như thế, thời gian liền Nguyên Tương Ngưng tranh thủ trở . Nguyên bản nàng gấp gáp chiêu tế tháng sáu, nhưng nay Nguyên Tương Di thủ hiếu, theo quy củ, Chu di nương tuy là ruột của Nguyên Tương Di, song phận thấp hèn, chính thất chủ mẫu, chỉ cần thủ hiếu một năm là đủ. Còn Nguyên Tương Ngưng là đích nữ Nguyên gia, Chu di nương tính là trưởng bối của nàng, bởi tang sự trở ngại đến hôn sự của nàng. Nàng tự nhiên thể ung dung chọn phu, thời gian cũng cần vội vàng như nữa.
Mẹ con Từ thị, quả nhiên là tính toán khéo léo, thủ đoạn cũng tầm thường.
Trong lòng Tô Lệ Ngôn lạnh, khẽ cau mày, mặc cho Liên Dao đem mái tóc nàng gỡ để ngủ trưa chải gọn gàng. Nàng mở miệng hỏi:
“Thái phu nhân bên là thái độ thế nào?”
Liên Dao là của nàng, nên Tô Lệ Ngôn hỏi han cũng còn nhiều kiêng dè như . Liên Dao nhanh tay chải đầu cho nàng, đáp:
“Thái phu nhân tức giận vô cùng. Nghe lúc đầu còn mời đại phu kê t.h.u.ố.c cố giữ Chu di nương , chỉ tiếc cuối cùng vẫn thành.”
Tiền tốn, vẫn giữ , nỗi phẫn nộ thể tưởng tượng.
Tô Lệ Ngôn hình ảnh phản chiếu trong gương: dung mạo tinh xảo, khí chất thanh lãnh quen thuộc. Khóe môi nàng khẽ cong lên một tia nhỏ, thoáng chốc thu liễm như cũ, tiếp tục hỏi: “Lục tỷ nhi thì ?”
Liên Dao hiểu ý nàng hỏi. Trong lòng tuy cũng sinh nghi, song mặt dám để lộ, thể theo bản năng run nhẹ một cái. Ánh mắt nàng chạm ánh thanh lãnh mà uy nghiêm của Tô Lệ Ngôn trong gương, liền vội cúi đầu, đáp:
“Đại phu nhân hiện giờ ở Phật đường niệm kinh, hỏi thế sự; thái phu nhân đang nổi giận. Đại phòng hiện nay chỉ còn lục cô nương là phận, cho nên đang chủ trì.”
Nam nhân xưa nay hỏi nội trạch. Một thất qua đời vốn việc lớn, càng cần kinh động đại lão gia. Chính thất lộ diện, nhiều lắm cũng chỉ sai khác mặt, huống chi chỉ là một Chu di nương.