Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 132: Thanh danh nói đến hung cát
Cập nhật lúc: 2026-04-12 21:31:44
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phụ nhân thấy ánh mắt của Tô Lệ Ngôn, bóp bóp túi tiền trong tay, ước chừng viên cứng cỡ hạt đậu phộng. Nghĩ tới phận của vị phu nhân , hẳn đến mức dùng cục đá để lừa , trong lòng lập tức vui vẻ, sắc mặt cũng định . Nàng quỳ xuống, dịch lên phía vài bước, đến gần Tô Lệ Ngôn hơn một chút, liếc nha đầu bốn phía.
Tô Lệ Ngôn hiểu ẩn ý, liền phất tay cho trong sảnh lui , chỉ để Liên Dao. Hoàng Tài tức phụ thấy Liên Dao vẫn ở đó, nhớ chính nàng cùng Tô Lệ Ngôn trao đổi ánh mắt nhét túi tiền cho , liền hiểu đây là một nhà, chỉ coi nàng là nha đầu hồi môn của Tô gia, nên cũng kiêng dè. Trong sảnh còn ngoài, nhận bạc, chính là lúc cần lấy lòng Tô Lệ Ngôn, vì thế nàng liền thẳng suy nghĩ trong lòng:
“Tam thiếu phu nhân quả thật là lòng Bồ Tát, vì Nguyên gia cô nương mà suy nghĩ chu như !”
Nàng từng gặp Dư thị mấy , sớm tâm tư của vị thái phu nhân , trong lòng khinh thường. Lúc liền chọn lời dễ để khen Tô Lệ Ngôn. Thấy nàng chỉ mỉm , tỏ thái độ gì khác, Hoàng Tài tức phụ cũng chuyện ngoài lề, chỉ tiếp tục:
“Chỉ là thanh danh của thất cô nương thành như , đạo sĩ tuy gì, nhưng lão gia nhà nô tỳ tin tưởng vô cùng, ngày nào cũng nhắc nhắc . Theo nô tỳ thấy, hôn sự với thất cô nương, nhất định lui.”
Nàng cố ý nhấn mạnh mấy chữ “thất cô nương”, Tô Lệ Ngôn một cái đầy thâm ý. Trong lòng nàng cho rằng Tô Lệ Ngôn thật sự đang vì Nguyên gia suy nghĩ, vững gót chân trong nhà chồng. Lại nhận bạc, bán cho nàng một cái ân tình, nên mới lời .
“Ta hiểu .”
Tô Lệ Ngôn liền minh bạch, gật đầu với Hoàng Tài tức phụ. Nàng ở Tô gia hơn nửa năm, tiếp nhận ký ức của bản nguyên chủ, rõ thời tin quỷ thần đến mức nào, hung cát là điều họ coi trọng nhất. Một khi dính tới danh “bất cát”, gần như cả đời coi như xong, thể sống yên là kết cục .
Phụ nhân cho rằng nàng thật tâm giữ hôn sự với Hoàng gia, nên lời thực chất là ám chỉ: chỉ cần Nguyên gia đổi một cô nương khác, chuyện đều thể bàn .
Việc về thương lượng với thái phu nhân Dư thị, xem bà tính toán thế nào. Lúc Tô Lệ Ngôn cũng tiện quyết định, chỉ thấy Hoàng Tài tức phụ đầy ẩn ý, liền mỉm theo, nâng chén hiệu tiễn khách:
“Ý của ma ma hiểu. Để về bàn với thái phu nhân, còn nhờ ma ma về giúp vài lời cho Nguyên gia.”
Nói xong, nàng thấy Hoàng Tài tức phụ lộ vẻ kích động, liền gật đầu:
“Hôm nay chậm trễ ít thời gian, để Liên Dao đưa ma ma ngoài .”
Nàng đưa mắt cho Liên Dao, Liên Dao lập tức hiểu ý, cung kính bên Hoàng Tài tức phụ, đưa tay đỡ nàng dậy, miệng ngọt:
“Ma ma đừng quỳ lâu như , tam thiếu phu nhân nhà chúng coi trọng mấy quy củ .”
Hoàng Tài tức phụ vội đáp lời, miệng ngừng khen:
“Tam thiếu phu nhân đúng là Bồ Tát tâm địa, thương xót bọn nô tỳ chúng ……”
Nói mãi một hồi, nàng mới mang theo hai nha đầu của Hoàng gia, vẻ mặt cảm kích rời .
Tô Lệ Ngôn thêm một lúc, mắt rũ xuống, khóe môi khẽ cong như ý . Một hồi lâu nàng mới vỗ nhẹ đầu gối dậy, tự bước ngoài. Vừa tới cổng trong thì chạm mặt Liên Dao đang về.
Liên Dao tuy là đích đưa Hoàng Tài tức phụ ngoài, nhưng nàng vốn là đại nha đầu bên cạnh Tô Lệ Ngôn, việc tiễn khách thực sự đến lượt nàng nhúng tay. Chỉ là tròn lễ nghĩa, đưa tới cửa ngoài thì giao cho các bà t.ử tiễn Hoàng gia về, còn nàng liền ngay.
Vừa trở về thấy Tô Lệ Ngôn , Liên Dao liền , khom hành lễ:
“Thời tiết đang nóng, tam thiếu phu nhân nghỉ thêm một lát?”
Lúc giữa tháng năm, trời ngày một oi bức. Vốn dĩ đây là thời điểm cử hành hôn sự của Nguyên Tương Di, nhưng vì Chu di nương đột ngột qua đời, hỷ sự biến thành tang sự. Nay thêm chuyện Hoàng gia từ hôn, Nguyên phủ càng thêm mây đen phủ kín.
Thái phu nhân gần đây trong lòng bất an, đến cả y phục mùa hạ cũng cho may sắm. May mà Tô Lệ Ngôn trong tay bạc, sớm mới quần áo cho trong viện . Việc khiến đám hạ nhân phía vô cùng cảm kích, việc cũng càng thêm tận tâm. Liên Dao là nha đầu cận bên cạnh nàng, gặp cảnh tranh sủng như Tô Ngọc, địa vị tự nhiên khác hẳn. Tô Lệ Ngôn cũng bạc đãi nàng , nguyên liệu may y phục tuy hạng thượng đẳng nhất, nhưng cũng tuyệt đối kém.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-tuy-than-xuyen-ve-co-dai/chuong-132-thanh-danh-noi-den-hung-cat.html.]
Một đoàn tới Mai viện của thái phu nhân. Đám hạ nhân trong viện thấy Liên Dao cùng hai tiểu nha đầu phía đều mặc bộ đồ mới màu thúy lục, ánh mắt ghen ghét khỏi đỏ lên. Bọn họ vội vàng thỉnh an Tô Lệ Ngôn, xin nàng chờ giây lát hấp tấp chạy trong báo tin.
Tô Lệ Ngôn gả Nguyên phủ một năm, hạ nhân trong phủ sớm dám khinh thường nàng nữa. Trước ai cũng cho rằng tới viện của tam thiếu phu nhân đại phòng việc là khổ sai, nhưng từ ngày Nguyên gia sa sút, thái phu nhân trở nên bủn xỉn, mới nhận theo hầu bên cạnh Tô Lệ Ngôn mới là lợi. Không còn ai dám dựa thanh danh Nguyên phủ mà coi nhẹ nàng như . Phượng hoàng rơi xuống đất bằng gà, Nguyên gia hiện giờ chỉ còn cái vỏ rỗng, ngay cả Hoàng gia nhỏ bé cũng ép thái phu nhân đến tiêu lạn ngạch, huống chi là Tô gia giàu ở Thịnh Thành.
Tô Lệ Ngôn gặp khó dễ gì, chỉ trong sân chờ một lát, bà t.ử thông báo tươi đầy mặt bước :
“Tam thiếu phu nhân, nô tỳ bẩm báo , thái phu nhân mời ngài .”
Tô Lệ Ngôn gật đầu. Liên Dao hiểu ý, lấy mấy đồng tiền đặt tay bà t.ử. Quả nhiên bà càng thêm nịnh nọt. Dù Tô Lệ Ngôn thường xuyên tới thỉnh an, đường lối quen thuộc, bà t.ử vẫn theo sát bên cạnh, ngừng miệng khen ngợi, mãi tới khi nội viện mới chịu lui .
“Phượng Khanh tức phụ tới .”
Thái phu nhân Dư thị lười biếng tựa sập, khoác bộ sa tanh màu xanh ngọc. Mùa hạ năm nay cho hạ nhân may đồ mới, nhưng y phục của chính bà chuẩn từ sớm. Vương thị cũng mặt, hầu hạ bên cạnh, đang ân cần bóc nho cho Dư thị ăn.
Tô Lệ Ngôn bước , thái phu nhân chỉ liếc nàng một cái, mới lạnh nhạt mở miệng.
Trong lòng Tô Lệ Ngôn lập tức dâng lên một cơn giận tên. Hai miệng thì khỏe, nhưng qua nhàn nhã hơn nàng nhiều. Dư thị tuổi cao, mà vẫn hổ, bạc của Hoàng gia, giữ thể diện, còn ép nàng mặt gánh việc. Mọi chuyện đều danh chính ngôn thuận, tính toán đấy: thành thì công lao là của nàng, bà ung dung hưởng lợi; bại thì thanh danh đều do nàng gánh, còn Dư thị vẫn cao cao tại thượng lão tổ tông.
Tham lam đủ đường, lúc còn bày bộ mặt , thật khiến chán ghét.
“Tôn tức thỉnh an thái phu nhân.”
Tô Lệ Ngôn trong lòng dẫu bất bình, song vẫn cưỡng ép đè nén, mặt nở nụ ôn nhu. Hành lễ xong, đợi Dư thị cho phép dậy, nàng mới tiến lên một bước, chậm rãi :
“Thái phu nhân thể bất an, tôn tức ngày đêm lo lắng. May mắn nhị thẩm dù mang bệnh vẫn kề cận hầu hạ, bằng trong lòng tôn tức thật khó an.”
Lời tưởng chừng quan tâm, kỳ thực ẩn giấu gai nhọn. Dư thị vốn chỉ giả bệnh, sắc mặt khỏi đỏ lên, sang hung hăng liếc Vương thị một cái.
Vương thị quả thực là vô cớ chịu vạ. Việc đại phòng vốn chẳng can hệ đến nhị phòng, huống chi bà gần đây vì chuyện Nguyên Tương Vân tư thông mà nhị lão gia chán ghét, cuộc sống vốn gian nan chồng chất. Trong lòng bà đầy uất khí, nghĩ Nguyên Tương Vân cùng ruột chẳng khác gì , liêm sỉ, chuyện thể đổ lên đầu bà ? Thế nhưng thiên hạ một mực cho rằng bà dạy dỗ vô phương, khiến Vương thị sớm mệt mỏi chịu nổi. Nào ngờ Dư thị còn đem cục diện đại phòng đẩy sang cho bà gánh chịu, thật là họa vô đơn chí.
Vương thị hiểu rõ tính tình Dư thị hơn ai hết, mấy chục năm dâu, há bà lòng thế nào, bởi cố ý tránh xa chuyện thị phi. Không ngờ giữ cũng thành tội, trừng mắt cảnh cáo.
Bà nén giận dám lên tiếng, chỉ oán hận liếc Tô Lệ Ngôn một cái, sắc mặt cực kỳ khó coi. Tô Lệ Ngôn thu hết mắt, trong lòng lạnh. Nàng bao giờ là để kẻ khác tùy tiện chà đạp, mà Vương thị cũng chẳng hạng thiện lương gì, hôm nay chịu chút thiệt thòi cũng coi như báo ứng.
Tô Lệ Ngôn dường như , cạnh Dư thị, tự tay rót , lời lẽ mềm mại hỏi han bệnh tình, dáng vẻ hiếu thuận chu chê .
Dư thị vốn chỉ giả bệnh, nàng hỏi han tỉ mỉ như , mấy phen suýt lộ sơ hở. Bà rõ Tô Lệ Ngôn sớm thấu, cố ý khiến khó xử, lập tức thẹn quá hóa giận, lạnh một tiếng, cao giọng ngắt lời:
“Ngươi đừng vòng vo mấy chuyện vô can để qua loa ! Ta hỏi ngươi, việc hôn sự bên Hoàng gia rốt cuộc thế nào? Bọn họ rốt cuộc , còn quyết định tháng sáu thành hôn ?”
Lời dứt, trong phòng thoáng chốc lạnh hẳn .
Trong lòng Tô Lệ Ngôn nhạt, mặt vẫn giữ vẻ nhu hòa, mang theo vài phần ủy khuất :
“Thái phu nhân lời, tôn tức há dám . Chỉ là tôn tức tuổi còn non, kiến thức hạn hẹp, thể so với thái phu nhân cùng nhị thẩm. Huống hồ tôn tức…”
Nàng cố ý dừng , trực tiếp đáp lời, chỉ quanh chuyện bản khó xử. Quả nhiên, Dư thị nóng ruột, sắc mặt lập tức sa sầm, đợi nàng hết lạnh lùng quát:
“Quả nhiên là xuất hàn môn, kiến thức nông cạn, nhỏ nhen lên nổi mặt bàn! Chút chuyện vặt vãnh cũng xử lý xong, giữ ngươi ích gì? Thật đúng là phế vật!”