Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 233: Tâm tư nhỏ của Lý thị
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:30:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng sấm ngừng , mưa lớn lâu thấy liền “xoạt xoạt” trút xuống. Nguyên Phượng Khanh tiếng mưa đập khung cửa sổ, mặt lộ nụ : “Trận mưa tới thật kịp thời, thanh danh của Thiên Thu chỉ sợ sẽ càng dễ hơn, đúng là nhờ cả nàng.” Nghĩ cũng đúng, nếu Tô Lệ Ngôn, chuyện của thể tiến triển thuận lợi đến . Nghĩ đến đây, ánh mắt Nguyên Phượng Khanh càng thêm thâm trầm.
Trước đó khi Tô Lệ Ngôn mang thai, trong nhà lời đồn đứa bé chào đời là phúc tinh, nay trùng hợp chứng thực điều . Trong lòng Nguyên Phượng Khanh vui mừng, ôm Tô Lệ Ngôn một lúc lâu. Hai dựa sát , chỉ cảm thấy nhiệt độ trong phòng theo cơn mưa lớn ngoài mà dịu đôi chút. Ngoài sân vang lên tiếng hoan hô long trời lở đất, dù cách lớp sân dày cũng rõ. Nguyên Phượng Khanh siết c.h.ặ.t t.a.y, ôm c.h.ặ.t thê t.ử, thấp giọng : “Ta ngoài gọi mang chút nước ấm , chúng tắm rửa một phen.”
Hắn thần sắc Tô Lệ Ngôn khá hơn nhiều, thêm chính miệng uống qua nửa ngụm Nhân Sâm Quả dịch, cảm thụ thể lúc là rõ ràng nhất. Hắn dám khẳng định, Tô Lệ Ngôn hiện giờ khác hẳn phụ nhân ở cữ bình thường, vì thế mới dám lời . Tô Lệ Ngôn gật đầu, ngoài, lúc mới nhẹ nhàng thở , ngã trong chăn đệm. May mà giường trải chiếu trúc thủy trúc, nàng xuống chỉ để chút vết đen, lau qua là sạch; phiền toái nhất vẫn là những mảng bùn đen dính giường.
Không bao lâu , Nguyên Phượng Khanh quả nhiên sai mang nước ấm . Hai vợ chồng tắm rửa xong, lúc mới cảm thấy nhẹ nhõm, sảng khoái hơn nhiều. Tô Lệ Ngôn rõ ràng thấy bụng , những vết t.h.a.i thần nhỏ do sinh nở biến mất sạch sẽ, bụng phẳng, eo thon, thậm chí còn hơn cả khi sinh. Điều khiến nàng khỏi cảm thán, nửa quả dịch quả thật quá lời. Không nữ nhân nào yêu cái , huống chi sinh xong hài t.ử mà vẫn giữ trạng thái như năm mười lăm, mười sáu tuổi, trong lòng nàng tự nhiên hài lòng.
Từ ngày gian đến nay, dung mạo của nàng gần như đổi. Trong mắt Hoa thị chỉ nữ nhi, cũng từng để ý; Nguyên Phượng Khanh phát hiện nàng rõ, nhưng bao giờ nhắc tới, nàng liền coi như chú ý. Chỉ là trong lòng nàng hiểu rõ, dung mạo đổi, khí chất khác xưa, càng khiến nàng hơn hẳn Lý thị dần già . Chỉ xét bề ngoài, nàng dám khẳng định hiếm ai sánh kịp . Lại thêm ưu thế của gian, đời gần như nữ nhân nào vượt qua nàng. Dẫu dung mạo tinh xảo, quốc sắc thiên hương, thì thời gian vẫn sẽ khiến họ già , còn nàng thì . Chỉ điểm thôi, nàng ở thế bất bại.
Nguyên Phượng Khanh uống Nhân Sâm Quả dịch, e rằng cũng sẽ già như thường. Nàng cho ăn thứ cũng tính toán. Con đường trường sinh, một thì khó tránh cô độc, nếu bầu bạn, hơn nhiều. Nhi t.ử ở bên nàng, chỉ cần còn gian, dù Nhân Sâm Quả thụ cần lâu mới nở hoa kết quả, nàng cũng chờ . Về luôn còn cơ hội dùng tiếp, một nhà mãi tương trợ bạn, ít nhất sống ở nhân thế cũng đến mức cô quạnh.
Những suy nghĩ Nguyên Đại Lang thể nào hết. Khi vớt nàng khỏi bồn tắm, giường ngoài mới. Trời mưa, chiếu trúc thu , trải lên chăn mỏng, chăn đệm cũng đổi sạch sẽ. Tuy Liên Dao và mấy nha chút kinh ngạc vì chăn đệm bẩn, nhưng vì Nguyên Đại Lang, ai dám hỏi nhiều, Tô Lệ Ngôn khéo léo lấp l.i.ế.m cho qua. Hoa thị ở bên ngoài ôm hài t.ử, tiện quấy rầy hai vợ chồng, nên cũng Tô Lệ Ngôn tắm rửa một ; nếu , e rằng sớm hoảng hốt.
Nguyên Phượng Khanh thu xếp thỏa, định nhân trận mưa một việc lớn. Hắn dặn dò Tô Lệ Ngôn vài câu, vốn đợi nàng ngủ mới rời , nhưng Tô Lệ Ngôn nhớ tới cảnh tượng trong gian, lúc nãy ngoài quá gấp còn kịp xem xét kỹ, giờ xem , bèn giả bộ hiền thê: “Phu quân chính sự quan trọng, cũng mệt, ngủ một lát, ngài cứ lo việc .”
Nàng xong, Nguyên Phượng Khanh thấy mái tóc nàng còn ướt, liền lấy khăn lau giúp, : “Nàng đừng vội ngủ, quả dịch tuy nhưng tóc ướt mà ngủ thì . Việc của cũng gấp đến thế, để lau khô tóc cho nàng, nàng ngủ mới yên tâm rời .”
Nếu như , Tô Lệ Ngôn cũng cố lớn chuyện, miễn cho trong lòng thật sự cho rằng nàng cần chiếu cố. Phu thê chi đạo, ở điểm nắm chừng mực cho . Bởi thấy chủ động hầu hạ , nàng liền gật đầu, nhu thuận để mặc lau tóc suốt nửa canh giờ, đến khi mái tóc đen dày mới dần khô hẳn.
Nguyên Đại Lang lướt tay qua, nóng còn vương , mái tóc dài gần như đều do hong khô. Ngón tay xen kẽ giữa những sợi tóc tựa thác nước, chỉ cảm thấy xúc cảm mềm mịn khiến lưu luyến rời. Quay đầu , thấy Tô Lệ Ngôn khép mắt, dáng vẻ như sắp ngủ, khỏi mỉm , cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng một cái, nhẹ nhàng ôm nàng đặt lên giường, kéo chăn đắp kín. Sợ ngày mưa muỗi nhiều, buông màn xuống, lúc mới nhẹ bước rời .
Đợi , Tô Lệ Ngôn vốn giả vờ ngủ say mới chậm rãi mở mắt. Trên mặt nàng hiện lên nụ tinh nghịch, thấy bóng Nguyên Đại Lang khuất nơi cửa, nàng mới nhân lúc trong phòng ai, lắc một cái tiến gian.
Chỉ là bước , nàng liền trợn tròn mắt. Không gian lúc so với lớn hơn chừng một phần tư, mà cây Nhân Sâm Quả kết quả xong , thế nhưng lấm tấm nụ hoa mới. Tô Lệ Ngôn dám tin mắt , vội vàng tiến đếm, nụ hoa mà đến mười một đóa, còn nhiều hơn kết quả đầu tiên mấy đóa. Nàng sợ động tác mạnh rụng hoa, liền cẩn thận thu tay về, mặt giấu nụ rạng rỡ.
Nghĩ , hẳn là do Nhân Sâm Quả hiệu lực mạnh hơn nhiều. Ngoài ba viên nàng dùng, còn đều rơi đất, khiến gian ít nhất thăng lên năm cấp trở lên. Chính bởi Nhân Sâm Quả rơi xuống mà cây Nhân Sâm Quả, vốn mỗi nở hoa kết quả đều kéo dài hơn , nay kết xong quả tiếp tục trổ hoa. Trong lòng Tô Lệ Ngôn khỏi càng thêm tò mò về gian .
Hiện giờ trong gian của nàng, thực vật còn thể sánh với bách khoa thư của nhân gian. Nếu một ngày nàng thật sự tìm đủ các loài linh thực hiếm đời, trồng hết đây, chẳng gian sẽ thăng cấp càng thêm nhanh ch.óng? Đến khi đó, thúc chín Nhân Sâm Quả, cũng hẳn là chuyện thể.
Tô Lệ Ngôn hiểu rõ trong lòng, e rằng Nhân Sâm Quả càng về thời gian thành thục càng dài, nhưng hiệu quả cũng theo đó mà tăng lên. Thời gian và hiệu quả vốn liên quan trực tiếp. Chỉ sợ hai kết quả , cộng cũng bằng hiệu lực của một quả . Nghĩ , nàng thà để nó tốn thêm chút thời gian chín muồi, còn hơn ăn ba năm viên mà sánh một viên hiện tại.
Trong ao ngọc của gian, ngọc tủy tích gần nửa ao, ánh lên một sắc t.ử kim ch.ói mắt, trong làn nước dập dềnh tỏa ánh sáng nhu hòa. Nếu là , thấy một ao ngọc tủy như thế, Tô Lệ Ngôn hẳn mừng đến phát cuồng. hiện giờ nàng Nhân Sâm Quả thụ, hiệu quả đều vượt xa ngọc tủy, khiến nó trở nên phần gân gà.
Thấy ngọc tủy tích nhiều như , nàng cũng quá vui mừng, chỉ nhỏ thêm hai giọt suối nước, thử dò chân bước xuống. Quả nhiên mực nước gần đến thắt lưng, đáy suối trơn sạch, cảm giác đau nhức mệt mỏi tan biến. Tô Lệ Ngôn càng thêm khẳng định thể còn vấn đề gì.
Nàng ở trong gian thêm một lúc, thấy vẫn còn trống một mảng đất lớn. Ngoài mấy loại d.ư.ợ.c liệu , trái cây chỉ trồng mỗi dưa hấu. Ngọc tủy hiện giờ nhiều đến dùng hết, nàng liền nảy sinh ý định thành tâm nguyện , tìm vài loại cây ăn quả đem trồng , ăn thì lúc nào cũng thể thỏa thích.
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng liền chủ ý. Lại ở thêm một lúc, nàng cầm quần áo giặt sạch rời khỏi gian. Trải qua một phen biến đổi tâm tình, bên ngoài trời lạnh hơn ít, Tô Lệ Ngôn lúc quả thật mệt mỏi, kéo chăn ôm lấy , nhắm mắt ngủ .
Có lẽ nhờ ăn Nhân Sâm Quả mà thể điều dưỡng, giấc ngủ nàng ngủ sâu, đến cả mộng cũng . Khi tỉnh , chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, trời tối hẳn. Ngoài bình phong trong phòng đặt một ngọn đèn dầu, theo làn gió nhẹ lọt qua khe cửa sổ mà lay động, yên tĩnh lạ thường.
Nàng cử động, bên ngoài thấy. Liên Dao cất tiếng hỏi:
“Phu nhân tỉnh ?”
Ngủ suốt nửa ngày, tinh thần Tô Lệ Ngôn , tâm tình cũng vui vẻ. Nghe tiếng Liên Dao, nàng dậy, đáp:
“Ta tỉnh , mẫu còn ở đây ?”
Giờ sắc trời muộn, nàng vốn tưởng Hoa thị về. Không ngờ dứt lời, giọng Hoa thị truyền , bóng đổ lên bình phong, bước trong phòng:
“Ta còn đây, con ngủ một giấc thật sâu.”
Hoa thị bế Nguyên Thiên Thu tiến , thấy nữ nhi bên giường vén màn, ống tay áo rộng theo động tác trượt xuống, lộ một đoạn cổ tay non mềm trắng như tuyết. Dưới ánh đèn mờ, trắng đến ch.ói mắt, khiến hoa cả mắt. Hoa thị vội ngăn :
“Đừng động! Mới sinh con xong, thể tùy tiện như ? Nếu nhiễm lạnh, mất nhiều hơn . Cửa sổ đóng ?”
Nói xong, Liên Dao cùng mấy nha bưng nước rửa mặt tiến , đáp:
“Đều đóng cả . Buổi chiều gió lớn, bọn nô tỳ cũng sợ phu nhân gió lùa.”
Hoa thị đầu , thấy cửa sổ đóng kín mít, lúc mới yên tâm. Bà cẩn thận quan sát gương mặt nữ nhi, thấy cằm thon gọn, khuôn mặt càng thêm kiều diễm. Vừa tỉnh ngủ, hai gò má còn vương hồng nhạt, đôi mắt ngập nước, tóc đen mượt xõa vai, tăng thêm mấy phần nhu nhược. Trên nàng còn nửa điểm tiều tụy, giống dáng vẻ sinh nở. Hoa thị trong lòng hài lòng, yên tâm thêm vài phần.
Tô Lệ Ngôn tâm tư của mẫu , chỉ đưa tay đón lấy hài t.ử. Thấy tiểu nhi nhắm mắt, khuôn mặt non mềm như chạm là vỡ, miệng nhỏ khẽ mấp máy thổi bọt khí. Dáng vẻ giống nàng, nét tinh xảo của Nguyên Đại Lang, gom đủ ưu điểm của hai . Máu mủ tình thâm, dù nàng bế con mấy , nhưng chỉ cần dáng vẻ , lòng mềm nhũn. Nàng nhịn ôm sát, áp mặt cọ nhẹ lên má con, cảm nhận làn da mềm mịn, trong lòng rối tinh rối mù vì yêu thương.
Nàng hôm nay khi sinh hạ hài t.ử vẫn từng cho hài t.ử b.ú sữa, thêm giờ ngọ ăn qua nhân sâm quả, lúc n.g.ự.c cảm giác căng trướng. Có lẽ cũng vì hài t.ử hấp thụ nhân sâm quả, nên đến canh giờ vẫn đói tới mức nháo. Hoa thị thấy nữ nhi cởi xiêm y chuẩn cho b.ú sữa, lúc mới chợt hiểu . Liên Dao cùng mấy khác liền bưng ghế đặt bên cạnh bà, bà xuống. Thấy nữ nhi nghiêng sang một bên, Hoa thị kinh ngạc :
“Ta còn đứa nhỏ đúng là ngoan ngoãn. Hôm nay ngoài lúc mới sinh , đến khi sét đ.á.n.h nháo hai tiếng , mà hề quấy . Ta thế mà quên mất, giờ nó vẫn ăn gì.”
“Tiểu lang quân đúng là phúc khí!”
Liên Dao cùng mấy lúc mặt đều mang ý . Nguyên Thiên Thu hôm nay mới sinh , thì trận đại hạn mấy tháng liền mưa đúng hôm nay mà trút xuống. Chuyện chẳng là phúc khí thì là gì? Hiện giờ trong Nguyên gia ai nấy đều đang truyền rằng tiểu lang quân phúc trạch thâm hậu, trời cao coi trọng, cũng chính bởi trời thương tiếc . Không nỡ để sinh chịu khổ, nên mới ban xuống trận mưa to tầm tã , là để tích phúc cho . Những lời đồn đại như lan truyền dứt, mà Liên Dao cùng mấy đều tin tưởng chút nghi ngờ.
Thật cũng chẳng trách các nàng tin. Dù trận đại hạn cũng chỉ một hai ngày, mưa sớm rơi, mưa muộn cũng rơi, hôm nay trút xuống. Cho dù là trùng hợp, thì cũng thật sự quá khéo.
“Còn !” Hoa thị khen cháu ngoại, lập tức ưỡn lên, mặt đầy vẻ đắc ý: “Ta thấy Thu ca nhi Thiên Đình đầy đặn, ắt là quý bất khả ngôn.”
Bà trò chuyện việc nhà cùng mấy Liên Dao, chăm chú bóng dáng nữ nhi. Tô Lệ Ngôn uy no cho nhi t.ử, trong lòng cảm nhận sự mật khó tả giữa mẫu t.ử. Nàng nhịn yêu thương, nhẹ sờ bàn tay nhỏ xíu của con, hỏi: “Mẫu hôm nay trở về ? Nếu muộn chút, Tô lão phu nhân trách tội ?”
Nguyệt Thị vốn là kẻ chẳng yên , Hoa thị việc gì cũng nhường bà , Tô Lệ Ngôn trong lòng lo lắng mẫu sẽ chịu thiệt. Hiện giờ Hoa thị tuy chuyển biến, nhưng mưa dứt, thế đạo sắp yên , nếu Nguyệt Thị kiếm chuyện, e rằng sẽ lấy cớ khiến Hoa thị chịu khổ.
Nghe nữ nhi lo lắng cho , Hoa thị để tâm, phẩy tay : “Con cần lo. Trong lòng tổ phụ con chừng mực. Hôm nay con sinh hài t.ử là đại hỉ sự, lúc tổ phụ con tới dặn , mấy ngày cần lập quy củ, cứ chăm sóc con .”
Giọng bà bình thản, nhưng trong lòng nhớ đến ánh mắt cam lòng của Nguyệt Thị khi rời , chỉ thấy chán ghét. Bà để nữ nhi thêm lo, chỉ nhẹ nhàng lướt qua, chuyên tâm bóng dáng Tô Lệ Ngôn, đợi nàng sửa sang y phục xong liền bế Nguyên Thiên Thu lòng.
Tiểu hài t.ử ăn no, cái miệng nhỏ đầy sữa, ngáp một cái liền ngủ tiếp. Tô Lệ Ngôn chỉnh xiêm y, dùng đầu ngón tay chọc nhẹ khuôn mặt con: “Thật giống tiểu trư, ăn xong liền ngủ.”
“Đừng bậy! Khi con còn nhỏ chẳng cũng như ?” Hoa thị mắng yêu một câu, cẩn thận bế Nguyên Thiên Thu, nhẹ nhàng đung đưa.
Bên mấy Liên Dao thấy nàng cho hài t.ử b.ú xong, liền vội mang thức ăn chuẩn sẵn lên. Trong thời gian ở cữ kiêng kỵ nhiều thứ, món ăn cũng chỉ mấy dạng, may mà Nguyên gia chuẩn chu đáo, thiếu thốn gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-tuy-than-xuyen-ve-co-dai/chuong-233-tam-tu-nho-cua-ly-thi.html.]
Bọn họ dâng lên một bát canh móng heo hầm bồ câu già, nguyên liệu đầy đủ, lửa nhỏ ninh suốt gần năm canh giờ, thịt mềm đến mức chạm là rã. Tuy vị muố nhạt i, nhưng chỉ uống canh cũng khó nuốt. Tô Lệ Ngôn lúc kỳ thực quá đói, song thấy ánh mắt lo lắng của Hoa thị và , nàng vẫn bưng một chén nhỏ uống vài ngụm.
Canh rõ ràng thêm d.ư.ợ.c liệu, mùi t.h.u.ố.c tuy nhạt nhưng nàng vẫn nếm . Thấy nàng nhíu mày, Hoa thị vội đưa khăn cho nàng: “Phương t.h.u.ố.c là lão đại phu kê, cho phụ nhân sinh, bổ khí huyết. Con uống thêm chút nữa.”
Hoa thị nàng bằng ánh mắt tha thiết, Tô Lệ Ngôn tiện từ chối, chỉ đành nhấp thêm mấy ngụm. Uống lúc đầu còn , về thấy ngấy dầu, liền đẩy để lát nữa hãy dùng tiếp. Mọi chỉ cho rằng nàng sinh xong, ăn uống kém, cũng miễn cưỡng. Nguyên Hỉ bưng đồ lui xuống, Tôn ma ma tiến lên :
“Phu nhân, hôm nay trong phủ là đại hỉ, phát thưởng. Nô tỳ nghĩ nên để dính chút hỉ khí. Chúc gia lão phu nhân cũng sai đưa danh mục quà mừng tới.”
Nói xong, bà đưa tờ danh sách qua.
Hoa thị vội nghiêng tránh sang một bên, tới. Dẫu Chúc gia là thông gia, nhưng bà hiểu chừng mực, thể việc gì cũng nhúng tay. Huống chi hiện giờ chỉ là ở nhờ Nguyên gia, nếu xen thì danh bất chính, ngôn bất thuận. Để quản sự ma ma bên cạnh Tô Lệ Ngôn xem là thích hợp nhất, cũng tránh cho Lý thị thừa cơ đoạt quyền.
Nghĩ đến Lý thị, Hoa thị nhíu mày: “Vốn nên những chuyện phiền lòng với con, nhưng giờ con sinh con, bên náo loạn yên. Hôm nay đ.á.n.h một trận. Tuy cô gia cấm túc nàng , nhưng nếu nàng tâm, con vẫn nên đề phòng.”
Nói xong, ánh mắt bà quét quanh phòng một vòng.
Tô Lệ Ngôn hiểu ý Hoa thị, bất quá là lo trong phòng kẻ mua chuộc, tái diễn chuyện cũ. Điều cũng đúng là điều nàng đang cân nhắc. Lý thị và những tai họa ngầm trong Nguyên phủ, tự nhiên trừ bỏ. Nguyên Đại Lang tỏ thái độ, Dư thị cùng Lý thị dù xảy chuyện gì, cũng là lẽ đương nhiên. Dẫu lấy mạng các nàng, cũng cho một bài học vì lòng bất chính .
Nghĩ , trong mắt Tô Lệ Ngôn lóe lên một tia lạnh lẽo. Hoa thị thấy , mí mắt giật nhẹ, theo bản năng dám thẳng, vội : “Giờ sinh Thu ca nhi, nghĩ để Hoa ma ma tới hầu hạ . Bên con quản lý, e là .”
Theo lẽ thường, trong phòng ngoài một ma ma và bốn nha , còn nên tức phụ bên . lúc Tô Lệ Ngôn rời Nguyên phủ quá gấp, gặp Nguyên phủ khắt khe, danh ngạch chỉ đủ một nửa. Tôn ma ma cũng là Hoa thị đưa tới. Giờ Nguyên Thiên Thu quả thật cần hầu hạ cẩn thận.
Nghe , Tô Lệ Ngôn lắc đầu: “Hoa ma ma là mẫu dùng quen, con nỡ để rời bên mẫu ?” Quan trọng hơn, Hoa thị đưa một ma ma tới, nếu thêm một nữa, e rằng sẽ kẻ khác nhà đẻ nhúng tay việc trong phủ Nguyên Đại Lang. Nàng mẫu vì mà mang tiếng.
May mà Hoa thị nghĩ sâu như , chỉ lo lắng. Còn định thêm, Tô Lệ Ngôn mỉm : “Trong viện hiện giờ Liên Dao cũng đến tuổi. Nếu nàng ý trung nhân, con sẽ chỉ hôn cho nàng. Khi đó, để Tôn ma ma theo bên cạnh Thiên Thu chăm sóc là .”
Nha nhà giàu đến mười tám tuổi thường xuất phủ, Liên Dao nay mười bảy, từ mười ba tuổi theo bên Tô Lệ Ngôn, tình nghĩa sâu dày. Nàng sớm tính toán cho Liên Dao cũng là điều nên . Mấy tiểu nha khác khỏi hâm mộ gương mặt đỏ bừng của Liên Dao, trong lòng cũng bắt đầu toan tính.
Tô Lệ Ngôn một hồi, thấy Liên Dao chỉ đỏ mặt phản bác, trong lòng quyết định. Nàng lúc tinh thần , ngủ dậy, ăn qua Nhân Sâm Quả, hề buồn ngủ. Nàng liền dặn Tôn ma ma đổi hai xâu tiền đồng phát thưởng, sai phòng bếp chuẩn trứng đỏ hỉ vật.
Xong xuôi, nàng mới tựa đầu giường nghỉ ngơi. Hoa thị sợ nữ nhi mệt, thêm một lát thấy trời muộn, liền lưu luyến giao Nguyên Thiên Thu cho Tô Lệ Ngôn, dẫn hạ nhân rời .
Bà lâu, Nguyên Đại Lang liền vội vã trở về. Hôm nay e rằng vì trận mưa đột ngột , bận rộn đến mức ngơi tay, nhưng nhờ buổi chiều uống nửa ngụm Nhân Sâm Quả dịch, sắc mặt chẳng những lộ vẻ mệt mỏi, trái càng thêm tuấn mỹ.
Vừa bước phòng, đem đứa trẻ mà Tô Lệ Ngôn vất vả lắm mới ôm đưa sang tay Tôn ma ma, xuống mép giường, một tay kéo thê t.ử lòng.
“Phu quân hôm nay về muộn thế?” Tô Lệ Ngôn bất đắc dĩ nắm lấy vạt áo , điều chỉnh tư thế cho ngay ngắn mới mở miệng. Lời nếu là , nàng tuyệt đối sẽ , nhưng quan hệ hai giờ khác, nàng tự nhiên cũng thể nũng một chút.
Nguyên Đại Lang những khó chịu, trái còn vô cùng vui mừng. Hắn một tay kéo nàng sát n.g.ự.c, cúi đầu hôn mạnh một cái, lúc mới : “Có chút việc bận. Hôm nay nàng những gì?”
Hành động mật của hai khiến Liên Dao và mấy nha đỏ bừng mặt, lặng lẽ lui ngoài. Trong phòng chỉ còn phu thê hai tựa , mật khôn tả.
Tô Lệ Ngôn thực cũng chẳng gì, chỉ ngủ một giấc nửa ngày mà thôi, nhưng hai chuyện vu vơ như thấy hứng thú, cảm thấy nhàm chán.
Bên , trong viện của Lý thị, ban ngày nàng gây chuyện với Dư thị một trận. Tuy rằng Lý thị cào Dư thị mấy cái, nhưng bản nàng cũng chẳng chiếm tiện nghi gì. Đặc biệt là cuối cùng công công Nguyên Chính Lâm xông , còn thẳng tay tát nàng một bạt tai!
Người hầu bên cạnh Lý thị lúc như kẻ phế vật, trơ mắt nàng đ.á.n.h mà ai dám ngăn. Đến khi hồn , mặt Lý thị hiện rõ một dấu bàn tay.
Nghĩ đến việc , trong lòng Lý thị liền bốc hỏa. Nàng ngờ phận khổ đến . Năm xưa hủy hoại thanh danh, khiến nàng mãi gả . Khó khăn lắm mới đến tuổi gả , dù chỉ là trắc thất, nhưng ít Nguyên Đại Lang dung mạo tuấn mỹ, dã tâm, tiền đồ thể đoán . Nếu thành sự, dù chỉ là nhà kề, cũng thể phong phi, chẳng lẽ còn kém hơn đám con vợ cả ?
Ai ngờ cuối cùng rơi kết cục thế !
Dư thị lão tiện nhân thì cần , vô sỉ đáng ghét. Đồ của mà cũng dám c.ắ.n ngược một ngụm, gây chuyện lớn như , dựa còn thể kiêu ngạo?
Còn nàng , danh nghĩa thì gả nhà , nhưng đến nay vẫn cùng Nguyên Phượng Khanh viên phòng, danh chính, ngôn thuận, còn Nguyên Chính Lâm đ.á.n.h! Nghĩ đến đây, Lý thị càng tức giận. Trên mặt nàng móng tay cào rách, chạm đau nhói.
Ngồi gương, nỗi tủi dâng lên, nàng nghĩ tới rương minh châu mang theo khi xuất giá, đau đến tim gan run rẩy.
Trong gương phản chiếu một gương mặt phụ nhân chật vật. Dung mạo nàng bằng Tô thị, tuổi tác cũng chẳng trẻ hơn. Nay xa quê, dù Tầm Dương Vương phủ thế lực lớn, nhưng nước xa cứu lửa gần, nàng lấy gì để đấu với ?
Càng nghĩ càng giận, Lý thị bật dậy, hung hăng quét tay về phía bàn trang điểm. “Loảng xoảng” một tiếng, chiếc bàn gãy đôi, châu ngọc trâm thoa lăn đầy đất, son phấn vương vãi khắp nơi.
Trong phòng lập tức yên lặng như ve mùa đông. Lý thị ghé lên bàn trang điểm, bật t.h.ả.m thiết.
Hai tên thái giám qua gương, ánh mắt lạnh lẽo dị thường. Lý thị một hồi lâu, trong phòng chỉ còn tiếng nức nở của nàng , chẳng ai lên tiếng an ủi. Khóc đến mệt mỏi, nàng ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên vẻ âm độc:
“Nếu rơi tình cảnh , tuyệt đối sẽ tha cho lão tặc bà !”
Nghĩ đến những uất ức chịu từ tay Dư thị, Lý thị nghiến răng ken két, vặn chiếc khăn trong tay thành một dải dài, giọng âm trầm: “Khó trách Tô thị chịu gặp lão bà đó, hóa sớm nếm mùi khổ sở. Đáng hận là chẳng ai nhắc nhở !”
Nói đến đây, nàng tức đến mức hít sâu một , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng ngừng. Hôm nay tuy mưa, nhưng thời tiết vẫn nóng, nàng mặc bộ váy hồng phấn xếp nếp, lúc để lộ yếm vàng nhạt bên trong, da thịt trắng như tuyết, đáng tiếc chẳng ai thưởng thức.
Cơn giận trong lòng lắng xuống đôi chút, Lý thị nhanh chỉnh tinh thần: “Hiện giờ lang quân ngoài tiện nhân , cũng chỉ còn . Nàng sinh hài t.ử, chắc chắn thể hầu hạ . Các ngươi mau sai dò xem lang quân đang ở , nếu ở gian ngoài thì mời tới đây, cứ nhận .”
Lý thị vốn xuất di nương nuôi dưỡng, đối với việc quyến rũ nam nhân hiểu rõ vô cùng. Dù dung mạo nàng bằng Tô Lệ Ngôn, nhưng nàng tự nhận phận cao quý, dùng thủ đoạn, chẳng lẽ còn thua một Tô thị giả tạo ?
Nàng tin.
Huống chi Tô Lệ Ngôn sinh con, chính là cơ hội nhất của nàng . Nghĩ tới đây, Lý thị khỏi cong môi , nhưng nhớ đến đứa trẻ đặt tên là Nguyên Thiên Thu, nụ lập tức tắt ngấm, sắc mặt âm hàn.
“Cứ để nàng đắc ý thêm vài ngày. Nếu cũng hài t.ử…”
Nàng đặt tay lên bụng, nở một nụ đầy toan tính. Quay đầu thấy hai thái giám vẫn bất động, nàng lập tức nổi giận: “Các ngươi là c.h.ế.t cả ? Còn mau mời về đây! Nếu mời , đừng trách nương tay!”
Hai tên thái giám nàng lườm sắc mặt vẫn đổi. Tên gọi Tiểu Trác cụp mắt che hận ý, gật đầu cùng kẻ còn trao đổi ánh lĩnh mệnh rời .
Lý thị sai nha , bà t.ử thu dọn châu báu trâm ngọc vương vãi khắp đất, lấy son phấn . Nàng cho rằng hôm nay Tô Lệ Ngôn sinh con, thể giữ Nguyên Phượng Khanh ở vì kiêng kỵ, Nguyên Đại Lang tất nhiên sẽ ở một . Nếu nàng phái mời tới, tin nam nhân nào là Liễu Hạ Huệ, động lòng sắc .
Nghĩ , nàng mím môi , lập tức sai chuẩn nước ấm để tắm gội.
Vốn Nguyên Phượng Khanh cắt nguồn nước và thức ăn trong viện nàng, nàng cũng dám ầm ĩ. May nhờ hôm nay mưa lớn, mới tạm giải cơn khát. Thế nhưng dù dùng nước, Lý thị vẫn vui chút nào. Trong Nguyên phủ ai nấy đều đồn rằng trận mưa là vì Nguyên Thiên Thu mà đến, nhờ phúc khí của đứa trẻ nên ông trời mới ban mưa kịp thời.
Lý thị mắng mỏ mấy câu mới vơi giận. Đợi nước ấm chuẩn xong, nàng tắm rửa kỹ lưỡng, lau khô tóc, xoa hương cao khắp , gương vẽ mày tô phấn. Thu xếp chỉnh tề từ đầu đến chân, nàng mới bên ngoài vang lên tiếng bước chân.