Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 287: Trong lúc vô ý phát hiện

Cập nhật lúc: 2026-04-21 20:30:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoa thị ở trong phòng Tô Lệ Ngôn non nửa ngày, đến trưa trở về quả nhiên liền sai Hoa ma ma bên cạnh đưa tới bảy tám bồn hoa cỏ. Mấy tiểu nha đầu nâng theo, lượt đặt dọc bệ cửa sổ trong phòng nàng. Mỗi loại chỉ một chậu, thoạt xanh mướt sum suê, khá là mắt. Chủng loại bên trong Tô Lệ Ngôn cũng nhận hết, nhưng chỉ hình dáng lá cây giống , hẳn đều là những loài khác biệt. Mỗi chậu đều trồng trong bồn sứ nhỏ, phía lót một chiếc đĩa men thanh hoa, dùng dây thừng buộc thành kết tứ phương đáy đĩa, cố định xong xuôi treo lên, xách dây phía , vững vàng ngay ngắn.

Mấy bồn hoa đặt như , quả thực khiến trong phòng thêm mấy phần sinh khí. Tô Lệ Ngôn dù gian, chỉ thôi cũng thấy thích, liền vội sai lắp thêm một dãy giá câu bên cửa sổ, treo bộ hoa cỏ lên. Quả nhiên khi tựa sập bên cửa sổ nữ hồng, sách, trong mắt thêm sắc xanh, trong lòng cũng khoan khoái hơn nhiều.

Những chậu hoa đều là Hoa thị đưa tới, mỗi loại chỉ một, Tô Lệ Ngôn tiện lén đưa cả chậu gian, chỉ đành nhân lúc giờ ngọ lấy cớ ngủ trưa, lén bấm mỗi cây một ít rễ nhỏ giấu tay áo. Đợi cơm trưa xong, sai bọn hạ nhân lui , nàng mới đem đống rễ thực vật đặt lên bàn, tự tiến gian.

Hoa hồng gieo tối qua lúc nở, hơn nữa nở rực rỡ. Màu phấn nộn khiến lòng cũng như sáng lên, từng chùm từng cụm, hương thơm lan tỏa khắp gian. Không thể thừa nhận, trong gian trồng thêm hoa, mùi hương như , cảnh tượng quả thực khác hẳn . Dù trong gian vẫn là t.ử kim nhị sắc ch.ói mắt nhất, nhưng sắc phấn cũng khiến nơi thêm ít màu sắc.

Chỉ là lúc tâm tư Tô Lệ Ngôn căn bản đặt ở hoa hồng. Ngoài mùi hương nồng nàn nơi ch.óp mũi, nàng còn thấy bên cạnh gian quả nhiên mở rộng thêm một mảng lớn. Không gian thăng cấp!

Nghĩ đến đây, Tô Lệ Ngôn khỏi mừng rỡ. Nàng vốn định rút chủy thủ để di dời bớt hoa hồng, nhưng đưa tay lòng sờ hụt, lúc mới nhớ chủy thủ đưa cho Nguyên Phượng Khanh từ đêm qua, sáng nay hẳn mang . Tay nàng buông thõng xuống, quen chủy thủ hỗ trợ đào đất, lúc thấy thật quen. Nàng quyết định tối nay sẽ hỏi Nguyên Đại Lang xin thêm một chủy thủ nữa.

Ý định di dời thực vật tạm thời đành gác . Tô Lệ Ngôn đến bên suối nước, vốn định múc chút nước suối rửa tay ngoài mang rễ cây , nào ngờ rửa tay xong, bước tới bên ngọc trì liền phát hiện mực ngọc tủy trong trì lúc đầy đến mức như sắp tràn ngoài.

Nàng thấy, vội duỗi tay định múc bớt ngọc tủy, bằng để mặc nó tràn xuống đất thì quả thực đáng tiếc vô cùng. Chỉ là ngọc tủy vốn đầy tràn, tay nàng chạm , ngọc tủy chịu lực, lập tức tràn một giọt!

Giọt ngọc tủy giống nước thường, thể dùng tay hứng . Nó ép liền hóa thành một viên tròn xoe như hạt châu, dính lên thành ngọc trì để chút vết nước, lăn thẳng xuống đất.

Tô Lệ Ngôn sửng sốt giây lát, đó liền chút phát điên. Dù hiện giờ ngọc tủy đối với nàng còn hiệu quả quá lớn, nhưng về trồng trọt đủ thứ vẫn cần đến nó. Không hiểu lãng phí mất một giọt, nàng thể xót ruột.

Đang lúc nàng buồn bực đến thổ huyết, mắt xuất hiện một màn biến hóa thần kỳ. Giọt ngọc tủy thấm đất, thổ địa bỗng nhiên phát từng đợt ánh sáng trong suốt. Đất tím sẫm mặt đất lóe sáng một hồi, sắc tím dần nhạt đôi chút. Tựa như ảo giác mà giống ảo giác, rõ ràng là biến đổi.

Tô Lệ Ngôn ngẩn , theo bản năng đầu về phía cây Nhân Sâm Quả nàng trồng. Từ xa , những đóa hoa cây lúc rụng xuống, rơi đất dần dần biến mất.

Đây là tình huống gì?

Trong lòng nàng khẩn trương hưng phấn. Thổ địa dường như xảy biến hóa, ngay cả Nhân Sâm Quả cũng theo đó mà đổi khác. Nghĩ nghĩ, Tô Lệ Ngôn nghiến răng, đem giọt ngọc tủy màu tím nhạt trong lòng bàn tay ném đất.

Cảnh tượng mộng ảo hiện . Dưới chân nàng, thổ địa hiện lên ánh sáng lấp lánh, chỉ trong khoảnh khắc, màu đất nhạt thêm một chút. Dù quá rõ rệt, nhưng so với ban đầu quả thực khác. Thổ địa lúc giống như tinh thạch tím sẫm, mơ hồ lộ từng đợt sáng trong suốt như mộng.

Tô Lệ Ngôn nén c.h.ặ.t xúc động, đầu Nhân Sâm Quả, quả dường như lớn hơn một chút, tuy dám khẳng định. cây táo bên cạnh, quả táo cành lúc rõ ràng lớn hơn chừng một phần mười!

Táo là thứ nàng ăn mỗi ngày, chỉ cần đổi một chút cũng cảm nhận rõ. Lúc nàng thể khẳng định, thổ địa khi hấp thu ngọc tủy tím phát sinh biến hóa, ngay cả quả trồng cũng lớn hơn.

Nghĩ đến đây, Tô Lệ Ngôn mừng rỡ khôn xiết. Nàng cũng mặc kệ ngọc tủy quý giá đến , do dự một lát, cuối cùng hạ quyết tâm, đưa cả bàn tay ngọc ngọc trì, vốc lấy non nửa ngọc tủy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-tuy-than-xuyen-ve-co-dai/chuong-287-trong-luc-vo-y-phat-hien.html.]

Ngọc tủy trong tay mang xúc cảm ôn nhuận, chảy xuôi trong lòng bàn tay nàng như thể sinh mệnh. Tô Lệ Ngôn nhẫn nhịn cơn xót xa, hít sâu một , đem bộ ngọc tủy trong tay đổ cả trong đất.

Biến dị nổi lên! Trên mặt đất đột nhiên bộc phát một tầng quang mang chút ch.ói mắt. Ước chừng là bởi vì ngọc tủy đổ xuống quá nhiều, thổ địa thăng cấp quá nhanh, quang mang liền bộ hội tụ một chỗ. Tô Lệ Ngôn chút chịu nổi, theo bản năng nhắm c.h.ặ.t hai mắt khi ánh sáng bừng lên. Đợi đến lúc nàng mở mắt nữa, liền trông thấy thổ địa mắt trong suốt tựa như t.ử ngọc, nhất thời nhịn bật thốt lên:

“Thật xinh !”

Thổ địa lúc giống như t.ử ngọc thượng hạng đang phát ánh sáng trong veo, mang theo vài phần linh khiết. Dưới nền đất tuy vẫn sắc tím đậm, nhưng bộ thổ địa phảng phất nửa trong suốt, đến kinh tâm động phách. Cả gian tựa như tiên cảnh, nếu mấy loại thực vật trồng lộn xộn phá hỏng đôi phần mỹ cảm, trong đó quả thực như đang ở giữa tiên cung.

Tô Lệ Ngôn từng nghĩ tới, ngọc tủy màu tím ngoài việc đối và thực vật hữu dụng, còn thể dùng cho thổ địa. Nàng vốn cho rằng ngọc tủy hiện giờ tuy còn nhiều tác dụng với , nhưng đối thế nhân vẫn là trân bảo cầu còn , nỡ đem “nuôi” đất. Nếu hôm nay vô tình rơi một giọt xuống mặt đất, chỉ sợ dù thêm trăm năm nàng cũng bí mật , thậm chí khả năng cả đời đều .

Không gian quả nhiên là bảo vật hiếm , bao điều nàng từng rõ, lúc đều đang chờ nàng tự thăm dò. Mỗi nàng tưởng rằng chạm tới bí mật cuối cùng của gian, nó mang đến cho nàng một kinh hỉ mới. Tô Lệ Ngôn lúc vui đến mức tim nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Càng khiến nàng mừng rỡ chính là, Nhân Sâm Quả vốn hơn một hai năm nữa mới thành thục, sự thăng cấp của thổ địa, lúc lớn lên mấy ! Từ ban đầu chỉ cỡ trứng bồ câu, hiện giờ to bằng nắm tay nàng. Chỉ là cùng lúc đó, những đóa hoa hồng nở rực rỡ khi nãy cũng bắt đầu tàn . Điều đủ thấy, thổ địa khi thăng cấp, hiệu quả thúc sinh thực vật càng mạnh mẽ hơn.

Tô Lệ Ngôn vui sướng khôn xiết. Thực vật lớn nhanh thì , nàng ngọc tủy, chẳng lo chúng lão hóa quá sớm. Quan trọng nhất là những thứ nàng trồng trong gian, như Nhân Sâm Quả chẳng hạn, nếu sinh trưởng nhanh hơn, chẳng đồng nghĩa với việc Nhân Sâm Quả cũng thể thu hoạch sớm hơn ?

Nhân Sâm Quả lớn nhanh, lợi ích so với hoa hồng táo nhiều hơn bao nhiêu ! Nghĩ tới đây, trong lòng nàng khỏi dâng trào hưng phấn. Một việc vô tình hôm nay, dẫn đến biến hóa lớn như thế, quả thực khiến nàng mừng kinh.

Nàng cẩn thận bước về phía cây Nhân Sâm Quả. Thổ địa khi thăng cấp đến mức nàng dẫm lên còn thấy như vấy bẩn, may mắn tâm trạng chỉ thoáng qua, lâu nàng quen dần.

Đến Nhân Sâm cây Quả, Tô Lệ Ngôn lập tức trừng to mắt!

Nguyên bản cây chỉ kết chín quả, lúc mọc thêm năm đóa hoa non, điều đồng nghĩa Nhân Sâm Quả thụ còn sẽ kết thêm năm quả nữa! Tình huống nay từng xảy . Nghĩ tới nguyên nhân , nàng lập tức mừng rỡ đến mức bật :

“Thế mà kết thêm quả!”

Nàng sang linh chi cùng cây táo bên cạnh, quả nhiên thấy cây táo cũng lấm tấm nụ hoa. Niềm vui trong lòng nàng lúc gần như thể diễn tả. Nàng bắt đầu suy nghĩ, thổ địa khi thăng cấp, hấp thu ngọc tủy tím, chẳng những thể tăng tốc độ sinh trưởng, mà còn khả năng tăng lượng kết trái? Thậm chí… còn thể nâng cao chất lượng?

Nghĩ tới đây, Tô Lệ Ngôn kìm , tiện tay hái một quả táo, đem suối nước rửa qua c.ắ.n một miếng.

Vị ngọt thơm đặc trưng của táo lập tức tràn ngập khoang miệng. Quả nhiên so với càng ngọt, nước nhiều hơn, khẩu cảm đầy đặn, gần như chút vị chát nào, chỉ còn hương trái cây thuần khiết, tựa như tinh hoa chắt lọc. Tô Lệ Ngôn chỉ mấy miếng ăn sạch quả táo. Hạt táo ném xuống đất, chẳng mấy chốc biến mất còn tăm tích, hóa thành tro bụi tan thổ địa.

Lúc nàng mới thật sự mừng rỡ. Ánh mắt dừng ngọc trì, trong lòng lập tức nảy chủ ý.

lát nữa nàng còn trồng thêm ít thứ gian, việc thăng cấp là chuyện sớm muộn. Cùng lắm chỉ mất nửa ngày, cho dù đem bộ ngọc tủy dùng để thăng cấp thổ địa, đợi gian thăng cấp thêm một , ngọc tủy tự nhiên sẽ sinh ít. Chỉ cần giữ đủ lượng ngọc tủy thường ngày dùng để tưới nước duy trì cây cối là , phần còn bộ dùng để nâng cấp thổ địa.

Không đến khi thổ địa thăng cấp thêm nữa, cảnh tượng sẽ còn kỳ diệu đến mức nào?

Loading...