Mang Theo Không Gian Tùy Thân Xuyên Về Cổ Đại - Chương 82 – Ý tưởng với không gian

Cập nhật lúc: 2026-04-10 11:12:48
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quế di nương vốn còn định đợi về mới khuyên nhủ nữ nhi, rõ lợi hại trong đó, năn nỉ đại lão gia, mềm mỏng thêm cứng rắn một chút, để đại phu nhân đổi ý. Không ngờ đại phu nhân đúng thật là giảo hoạt, lập tức chốt hôn sự, vội sai mời bà mối, căn bản để bà xoay chuyển đường sống. Quế di nương tuyệt vọng Nguyên Tương Liên – đứa ngốc còn mang vẻ mặt đắc ý mơ màng – đầu Tô Lệ Ngôn một cái, thấy nàng cúi đầu, im lặng khác thường, lòng càng như tro tàn.

Trao đổi canh xong, việc liền xem như định. Nghe mơ hồ rằng Quế di nương náo loạn với đại lão gia hai . Dĩ vãng bà điều, hiểu ý, khéo lấy lòng nên đại lão gia sủng ái; nhưng hôm nay đại phu nhân dùng thủ đoạn gì, Quế di nương náo lên, đắc tội khiến đại lão gia chán ngán. Vốn dĩ mỗi tháng đều mấy ngày nhất định nghỉ ở phòng bà , mà nay nửa tháng trôi qua một bước cũng tới, ngược là thất tỷ nhi Nguyên Tương Di. Hôn sự Liên tỷ nhi cần, đại phu nhân với nàng rằng mẫu nàng – Chu di nương – luôn an phận, tỏ vẻ bất mãn chuyện hôn sự , cúi mi rũ mắt, khiến đại lão gia tràn đầy thương tiếc. Có lẽ cũng vì sính lễ bên nhà Hoàng lão gia quá hậu hĩnh, liên quan đến việc nàng hiền lành an phận, đến Từ thị cũng nàng thuận mắt hơn, vài gặp mặt đều mỉm , giống như đối với Quế di nương. Nghe Quế di nương còn đại lão gia trong cơn tức giận tát hai cái, đến giờ dám cửa, chắc vì chuyện của nữ nhi mà uất nghẹn, vẫn còn giường dậy nổi.

“Tam thiếu phu nhân, nô tỳ thấy gần đây ngài lâu dùng canh bổ, nên từ trong sương phòng lấy một đoạn nhân sâm, bảo phòng bếp nhỏ thái mỏng hầm từ sáng đến giờ. Ngài xem, lửa hầm cũng đủ. Mùi cũng chuẩn, đây đều là dùng loại sâm núi già nhất.”

Người là Tô Ngọc. Gần đây Tô Lệ Ngôn tuy vẫn bảo nàng hầu hạ, nhưng thể phủ nhận — trực giác của nữ nhân đôi khi mạnh. Tô Lệ Ngôn hề năng gì, Tô Ngọc cảm nhận rõ trong lòng nàng bất mãn. Lúc chủ động lấy nhân sâm dùng, là lấy lòng nàng. Những thứ vốn là hồi môn trong phòng Tô Lệ Ngôn, đều để nàng trông coi, nên nàng cũng thấy việc tự ý lấy gì là quá đáng.

Trong lòng Tô Lệ Ngôn chút vui. xem ở phân thượng nàng vẫn coi như lòng, nên miễn cưỡng gật đầu, gì thêm. Thân thể nàng thật sự quá yếu, gió thổi cũng ngã, nguyên chủ giày vò vì chuyện hôn sự càng thêm suy kiệt, vài bước cũng thở dốc. May nhờ gian, uống suối nước nên khá hơn ít. từ khi phát hiện gian cũng tác dụng phụ, nàng liền hạn chế dùng.

Chỉ là, gian cũng cách. Suối nước cũng dẫn mà uống. Dùng lâu nàng mới phát hiện một vấn đề: mặc kệ bước gian , chỉ cần sử dụng vật trong đó, cơ thể cũng phản ứng như thể nàng tiến . Vốn lúc nàng chỉ thấy khó chịu, hôm qua uống thêm một ít chất lỏng màu tím, hiện giờ đang âm thầm lo lắng. Nhìn khối ngọc tủy ngày càng nhỏ , nàng thầm sốt ruột. Cứ thế chẳng nguy hiểm ?

Thất thần nhận bát canh Tô Ngọc đưa, quả thật hầm tới nơi tới chốn. Mỡ gà vàng nhạt nổi thành từng hạt nhỏ mặt canh, nếu hớt thì càng trong. Hương nhân sâm thoang thoảng át cả mùi tanh của thịt gà, khiến chỉ ngửi ăn.

Nàng cúi đầu húp một ngụm nhỏ, nóng đủ, quá gắt, cũng nguội. Độ ấm mềm môi, khiến uống thêm, cần cố. Hương vị đúng thật ngon; gà ở nơi vốn nuôi lâu năm, loại gà công nghiệp như kiếp . Thịt thơm, nước ngọt, hầm lên liền ngay khác biệt.

Nàng một uống hết cả bát, trong miệng còn vương chút vị t.h.u.ố.c thoang thoảng, gắt, ngọt ở hậu vị, khó chịu. Dưới đáy bát còn vài miếng thịt gà cùng mấy lát nhân sâm mỏng, nhuộm màu canh gà vàng nhạt, yên trong đáy bát, khiến trong lòng nàng bất giác dâng lên một ý nghĩ khó nén.

Nếu trong gian của nàng thể gieo trồng thực vật vì đó đều là đồ vật vượt thời đại, thì thể trồng nhân sâm ? Phải rằng nhân sâm càng lâu năm thì càng quý. Nếu gieo gian, ảnh hưởng bởi dòng thời gian bên ngoài mà c.h.ế.t ngay, cũng vì năm tháng quá dài mà khô héo. Nếu thật sự trồng , chỉ cần một đoạn thời gian bình thường là thể thành nhân sâm trăm năm, thậm chí ngàn năm. Nàng tự dùng, chẳng là đại bổ hơn ?

Vừa nghĩ đến những chuyện , tim Tô Lệ Ngôn liền đập thình thịch, nàng vội đưa bát trong tay cho Tô Ngọc cầm, ngẩng đầu hỏi:

“Canh gà nấu nhân sâm tệ. Ngọc Nhi, ngươi mang phần đến thái phu nhân và đại phu nhân ?”

Tô Ngọc bĩu môi, trong lòng bất mãn, nhưng vẫn nhớ lời cảnh cáo mấy hôm của Tô Lệ Ngôn nên dám lộ . Nàng miễn cưỡng đáp: “Nô tỳ vốn cảm thấy chuyện nhỏ như cần mang . Hứa ma ma , canh gà tuy đáng bao nhiêu, nhưng nếu đưa, dễ lấy cớ tam thiếu phu nhân ăn riêng, hiếu thuận trưởng bối, như . Vì thế nô tỳ mới chuẩn một ít, đang định báo cho tam thiếu phu nhân.”

“Ừ.” Tô Lệ Ngôn khẽ gật đầu. Nghe lời , nàng hài lòng. Canh nhân sâm gà chẳng đáng giá bao nhiêu, nhưng để khác bắt bẻ thì . Huống chi thái phu nhân bây giờ chỉ trông chờ bắt nàng. Chuyện cháy phòng , nàng trốn tránh đến tận giờ, chắc hẳn thái phu nhân nhịn nổi, chỉ là cơ hội để vin cớ mà thôi. Thật bảo nàng đến hầu thỉnh an, nàng thể cam tâm? Nghĩ , trong lòng Tô Lệ Ngôn chỉ lạnh, :

“Hứa ma ma quả thật chu đáo. Một lát nữa cứ như bà . Để Liên Dao mang canh. Ngươi cần vội, còn chút chuyện hỏi ngươi.”

Ban đầu nàng chỉ định bảo Tô Ngọc , nhưng nghĩ đến tính nàng hấp tấp, ý định còn kịp định hình gạt . Nào ngờ dáng vẻ Tô Ngọc, thấy nàng chút vui khi phân công, cứ như cạnh tranh với Liên Dao. Tô Lệ Ngôn đành thêm một câu phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-khong-gian-tuy-than-xuyen-ve-co-dai/chuong-82-y-tuong-voi-khong-gian.html.]

Tô Ngọc vốn Tô Lệ Ngôn bảo liền vui. Lúc còn việc khác giao cho , nàng lập tức phấn chấn, vui vẻ đáp: “Dạ, nô tỳ ngay! Tam thiếu phu nhân chờ một lát nhé.”

Nói xong, nàng mừng rỡ như mở hội, nhảy chạy ngoài.

Nàng đúng là nhanh thật. Tô Lệ Ngôn mới xuống, ghế còn kịp ấm thì Tô Ngọc tủm tỉm nhảy . Trên mặt nàng còn vẻ sốt ruột tủi lúc nãy khi phân phó, chỉ còn vui mừng rạng rỡ, gần như tràn tận bên mặt Tô Lệ Ngôn. Nàng đắc ý mở miệng:

“Tam thiếu phu nhân, ngài chuyện gì phân phó nô tỳ ?”

Nàng Tô Lệ Ngôn lạnh nhạt lâu. Tuy tam thiếu phu nhân hề trách mắng một câu, nhưng đôi khi sự im lặng còn khiến khó chịu hơn quở trách. Giờ chuyện quan trọng giao, bóng mây trong lòng nàng lập tức tan sạch. Nàng thầm nghĩ: chủ t.ử quả nhiên vẫn coi trọng . Mấy hôm chắc chỉ do gả Nguyên gia chỗ nhà chồng yêu thích nên tâm tình trầm xuống, giờ xem trở dáng vẻ hoạt bát .

Tô Lệ Ngôn thấy nàng vui mừng như thế, chỉ bình thản nhấp một ngụm , lúc mới nhớ đến tính toán ban đầu, mở miệng hỏi:

“Danh sách của hồi môn tổ phụ cho , đó ở trong tay thái phu nhân. trong tay ngươi, hẳn cũng một bản chép ?”

Nàng hỏi, Tô Ngọc tuy hiểu dụng ý nhưng vẫn gật đầu:

“Nô tỳ một bản. Chỉ là lúc của hồi môn còn mang cửa đưa đến viện thái phu nhân. Trong tay chúng hiện nay chỉ còn chút đồ phu nhân giữ vốn riêng cho ngài thôi.”

Nói đến đây, nàng vẫn còn vẻ ấm ức bất bình, xem chuyện chịu thiệt lúc sớm quên sạch.

Tô Lệ Ngôn chỉ khẽ thở dài trong lòng, sớm đoán kết quả . Nàng nghĩ thêm, chỉ hỏi tiếp:

“Trong của hồi môn mẫu để , nhân sâm hôm nay dùng để hầm canh, đại khái còn bao nhiêu cây?”

“Phu nhân chuẩn trong tiểu trang cho ngài chỉ hai cây sâm loại . Lúc phu nhân còn lén gọi nô tỳ dặn, bảo ước chừng cũng hơn ba mươi năm tuổi. Hôm nay nô tỳ chỉ cắt hai ba lát thôi, nỡ dùng nhiều. Còn nửa chén canh sâm nhất là nô tỳ chừa cho ngài đó. Chỉ đáng tiếc là cây nhân sâm trăm năm trong của hồi môn lão thái gia cho ngài, cực kỳ quý hiếm, sâm thành hình, to gần bằng cánh tay nô tỳ… nhưng đưa tay thái phu nhân .”

Nàng , tiếc hận bất bình. Không cần cũng cây sâm quý nhất sớm đưa nơi khác.

Trong lòng Tô Lệ Ngôn vẫn bình tĩnh, hề nảy sinh khó chịu. Dù nàng vốn nguyên chủ, cũng vì chuyện mà cảm thấy oan ức. Thân thể là nhặt , thật sớm c.h.ế.t . Đồ tổ phụ để , dù quý giá đến cũng của Tô Lệ Ngôn nàng, mất cũng chẳng tiếc. Hơn nữa, vốn dĩ ý tứ của Tô Bỉnh Thành là dùng của hồi môn để giúp Nguyên gia vượt qua khó khăn. Đưa bạc đưa đồ quý hiếm, chẳng khác gì lấy cả. Dù nàng náo loạn, Tô Bỉnh Thành cũng sẽ vì nàng. Cần gì chuốc thêm rắc rối, tự chịu khổ?

Thấy tam thiếu phu nhân vẫn bình thản như , Tô Ngọc càng tức nàng, nhịn tiếp:

“Tam thiếu phu nhân đúng là tính tình . Cây nhân sâm đó thật sự cực kỳ quý. Trên núi Trường Bạch băng tuyết, thú dữ nhiều, gặp may mắn thế nào mới đào một cây. Đã thành trăm năm thì càng khó. Phải là tám phần nhờ vận khí mới đụng . Ngài chẳng thèm so đo, đúng là rộng lượng.”

Loading...