Hơi thở của Lục Tranh bỗng trở nên nặng nề, bàn tay nóng bỏng trượt dọc theo đường eo xuống, đầu ngón tay lướt qua độ cong tròn trịa, dùng sức: “Vừa em lẻn ...”
Hắn cúi đầu, hàm răng nhẹ nhàng gặm c.ắ.n vành tai mẫn cảm của cô, giọng khàn khàn như giấy nhám chà qua: “Hiện tại... quang minh chính đại mà .”
Hạ Thiển Thiển những lời trêu chọc đến mức tim đập như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cô định “Chờ em tắm xong ”, định “Nước sắp lạnh ”, nhưng môi Lục Tranh áp xuống, chặn lời trong cổ họng.
Nụ hôn của mang theo nước ướt nóng, hòa quyện với mùi hương thanh khiết của xà phòng, bá đạo triền miên, như khảm cả cô trong cốt nhục.
Giây tiếp theo, bàn tay đầy vết chai mỏng của thế nhưng thăm dò nơi vòi hoa sen đang phun trào nước.
Sống lưng Hạ Thiển Thiển nháy mắt căng cứng, đến cả đầu ngón tay cũng cuộn tròn dám... Ở cái nơi như thế ...
“Lục Tranh!” Cô thẹn cuống, khổ nỗi cả mềm nhũn còn chút sức lực, chỉ thể mặc kệ ôm lấy, giống như con cá rời nước giãy giụa trong vô vọng, vặn vẹo vòng eo.
Gạch men sứ trơn trượt, chân cô trượt , ngược càng ngã sâu trong lòng n.g.ự.c , chọc cho Lục Tranh khẽ thành tiếng, l.ồ.ng n.g.ự.c chấn động truyền qua làn da đang dán c.h.ặ.t , nóng đến mức da thịt cô đỏ bừng.
Hắn rũ mắt cô, đáy mắt cuồn cuộn màu đen đậm đặc tan, nơi sâu thẳm trong màu đen thắp lên hai đốm lửa nhỏ, giống như những vì nghiền nát: “Thiển Thiển, em đây là đang quyến rũ .”
Rốt cuộc là ai quyến rũ ai hả? Hạ Thiển Thiển quả thực tức đến bật .
Mang theo chút hổ buồn bực: Rõ ràng là ... Rõ ràng là ...
môi chặn , chỉ thể phát những tiếng nức nở vụn vặt, hệt như một con thú nhỏ bắt nạt quá đáng.
Lục Tranh mặc kệ sự kháng nghị của cô: “Anh nhịn lâu lắm ...”
Hắn bỗng nhiên ôm c.h.ặ.t lấy cô, bọt nước b.ắ.n tung tóe đầy đất: “Hôm nay, để chúng hảo hảo...”
Lời còn dứt, tiếng rên rỉ của Hạ Thiển Thiển tiếng nước nuốt chửng, âm cuối mang theo chút nức nở: “Anh... nhẹ chút...”
...
Khi ánh nắng sớm xuyên qua khe hở rèm cửa leo lên hàng mi của Hạ Thiển Thiển, Lục Tranh đang chống tay ngắm cô.
Dư âm đêm qua phảng phất như còn thấm đẫm trong chăn đệm, khóe mắt ửng hồng cùng cánh môi sưng của cô, yết hầu chuyển động, rốt cuộc nỡ đ.á.n.h thức cô dậy.
trong lòng cựa quậy, hàng mi rung rinh như cánh bướm kinh động, thế nhưng mở mắt một bước.
“Tiểu Bảo chắc đói .” Giọng Hạ Thiển Thiển mang theo chút khàn khàn khi mới tỉnh dậy, hề nửa phần mơ màng, chống định dậy.
Làm , nào đạo lý ngủ nướng?
Tối hôm qua lúc sắp ngủ, hai cố ý bế Tiểu Bảo từ Chốn Đào Nguyên , đặt ở bên cạnh giường.
Thường ngày giờ , tiểu gia hỏa sớm ê a đòi ăn sữa, hôm nay phá lệ yên tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-lan-dan-xuong-nong-thon-gia-thien-kim-co-khong-gian-chon-dao-nguyen/chuong-272-canh-xuan-trong-phong-tam-tieu-bao-co-ten-moi.html.]
Hạ Thiển Thiển chống dậy, chỉ thấy đứa bé phấn điêu ngọc trác đang trong tã lót, cánh tay tròn vo giơ lên giữa trung, ngón tay cái mập mạp nhét trong miệng, phát tiếng “bẹp bẹp” khe khẽ.
Thấy cúi , tiểu gia hỏa đột nhiên dừng động tác mút tay, đôi mắt đen láy như nho đen cong thành hình trăng non, cái miệng nhỏ mọc răng toét , lộ lợi phấn nộn, thế mà với cô một cái ngọt lịm tim.
Hạ Thiển Thiển bật , đứa bé thật lanh lợi, cứ như cha tối qua mệt mỏi .
Cô bế Tiểu Bảo lòng, cởi cúc áo cho con b.ú.
Tiểu gia hỏa nhắm mắt , miệng nhỏ mút từng cái một, phát tiếng nuốt nhỏ, khuôn mặt mập mạp phồng lên theo động tác nuốt, đáng yêu vô cùng.
Cô một bên nhẹ nhàng vỗ lưng con, một bên ngước mắt về phía Lục Tranh, mặt mày tràn đầy ôn nhu: “Trước đây đặt cho con một cái tên , rốt cuộc nghĩ ? Mỗi ngày cứ gọi ‘Bảo Bảo’, ‘Bảo Bảo’, thể thống gì?”
Lời Lục Tranh lập tức đau đầu. Trước đây quả thực cân nhắc ít tên, cái gì “Kiến Quân”, “Viện Triều”, kín cả một trang giấy, nhưng tự vo tròn vứt cứ cảm thấy chữ nào cũng xứng với con trai .
Nga
Giờ phút Hạ Thiển Thiển hỏi đến á khẩu trả lời , gãi gãi tóc, khiến vành tai cũng đỏ lây: “Để nghĩ thêm ... Phải đặt cái tên nào vang dội phúc khí.”
“ Ha ha ha ha Lục lag ! ”
“ Thánh đặt tên phế là đây chứ ! Lúc chẳng gáy to lắm ? ”
“ mà đừng đặt mấy cái tên kiểu Vệ Quốc, Bảo Quốc nhé! Tuy phù hợp với niên đại , nhưng mà quê một cục! ”
“ đúng, đây chính là Tiểu Bảo mà chúng từ lúc lọt lòng, đặt tên nào ý nghĩa mới ! ”
Làn đạn đang chạy rần rần, Hạ Thiển Thiển nén , nhẹ nhàng vỗ vỗ em bé trong lòng: “Em nghĩ một cái, thử xem thế nào?”
Ánh mắt Lục Tranh sáng lên: “Em !”
“Lục Thịnh An. ‘Thịnh’ là quang minh hưng thịnh, ‘An’ là gia quốc yên . Tên ở nhà cứ gọi là An An, mong cho chúng chuyến thuận thuận lợi lợi, cũng mong cho thiên hạ ... bình an hưng thịnh.”
“!!! Tên tuyệt vời! ”
“ Thịnh An! Lục Thịnh An! Vừa ý nghĩa! ”
“ An An! Tên ở nhà cũng cưng xỉu! Chị dâu Thiển Thiển đỉnh của ch.óp! ”
“ Nghe sang hơn gấp trăm mấy cái ‘Kiến Quốc’, ‘Viện Triều’ của Lục! ”
Lục Tranh ngẩn ngơ vợ con, tiếng pháo mơ hồ ngoài cửa sổ dường như cũng lùi xa.
Yết hầu chuyển động, đột nhiên vỗ đùi cái đét: “Cứ gọi là Thịnh An! Lục Thịnh An!”
Hắn cẩn thận từng li từng tí vươn tay, chạm khuôn mặt mềm mại của con trai, giọng khàn vì xúc động: “Tên , thật .”
Hạ Thiển Thiển ôm Tiểu Bảo trong lòng, đầu ngón tay nhẹ nhàng điểm lên cái mũi nhỏ đĩnh đạc của con: “Lục Thịnh An, về đây là tên khai sinh của con nhé.”