Mang Theo Làn Đạn Xuống Nông Thôn: Giả Thiên Kim Có Không Gian Chốn Đào Nguyên - Chương 273: Giấy Giới Thiệu Giả, Bành Phi Trổ Tài Lẻ

Cập nhật lúc: 2026-04-05 02:19:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu gia hỏa trong lòng như hiểu, nhắm mắt chép chép cái miệng nhỏ, bỗng nhiên “phốc” một cái phun một bong bóng sữa tròn vo, lấp lánh ánh nắng sớm, vỡ cái “tách” mu bàn tay Hạ Thiển Thiển.

 

“!!! Tiểu An An đáp kìa! ”

 

“ Bong bóng sữa cưng quá ! Đây là đóng dấu đồng ý nhé! ”

 

“ Cứu , thằng bé giống như tên là Thịnh An ! ”

 

Hạ Thiển Thiển lau vệt sữa mu bàn tay, ngẩng đầu về phía Lục Tranh: “Hôm nay chúng nên đến trạm tuyển quân ?”

 

Lục Tranh đang chằm chằm dáng vẻ phun bong bóng của con trai đến xuất thần, chợt hồn: “Ừ, rốt cuộc cũng đến ngày .”

 

Hạ Thiển Thiển đặt bé An An ăn no nôi, nhón chân sửa sang cổ áo cho chồng: “Em đưa An An Chốn Đào Nguyên chờ , vạn sự cẩn thận.”

 

Lục Tranh kéo cô lòng ôm c.h.ặ.t, cằm tựa lên đỉnh đầu cô: “Chờ tin .”

 

Chiếc xe Jeep nghiền qua những con phố đóng băng, càng đến gần trung tâm thành phố, mùi khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g lảng bảng trong khí càng trở nên rõ rệt.

 

Cửa trạm tuyển quân sớm xếp thành hàng dài như rồng rắn, những thanh niên mặc áo bông vải thô đeo tay nải, mắt đỏ hoe khích lệ lẫn , khẩu hiệu “Bảo vệ quốc gia, mỗi trách” tường gió thổi bay phần phật.

 

Lục Tranh dừng xe, những gương mặt trẻ tuổi trong hàng ngũ, còn nhỏ hơn cả Bành Phi, mặt vẫn còn vương nét ngây thơ, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c ai nấy đều ưỡn thẳng tắp.

 

Hắn hít sâu một , đẩy cửa xe hòa dòng .

 

“Đàn ông chúng cuối cùng cũng chờ đến lúc đền nợ nước!”

 

Gã đàn ông vạm vỡ xếp hàng phía vỗ n.g.ự.c vang trời, giọng thô kệch hòa lẫn trong gió bấc nổ tung: “Từ hôm nay trở , ngũ hồ tứ hải đều là em sinh t.ử bò từ một chiến hào, lên chiến trường chiếu cố lẫn !”

 

“Phải đấy! Ông đây mà lên chiến trường, thế nào cũng băm vằm lũ nhãi ranh đó thành thịt vụn!”

 

Người thanh niên bên cạnh đỏ mắt quát: “Xem bọn chúng còn dám bước địa giới của nữa !”

 

Lục Tranh tiếng hô vang trời trong hàng ngũ, sải bước chen cuối hàng tuyển quân. Đội ngũ giống như một con rồng dài, uốn lượn từ đầu phố sang đầu phố , tất cả đều là những gã đàn ông với ánh mắt rực lửa giống hệt .

 

Đội ngũ nhích dần về phía như sóng lúa gió thổi, cuối cùng cũng đến lượt chiếc bàn gỗ của trạm tuyển quân.

Nga

 

Cán bộ đội mũ vải xanh đầu cũng ngẩng lên, hỏi: “Đồng chí, mang thư giới thiệu ?”

 

Lục Tranh đưa thư giới thiệu , cán bộ cầm tờ giấy soi lên ánh sáng hai , mày đột nhiên nhíu c.h.ặ.t thành một cục: “Đồng chí, thư giới thiệu của ...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-lan-dan-xuong-nong-thon-gia-thien-kim-co-khong-gian-chon-dao-nguyen/chuong-273-giay-gioi-thieu-gia-banh-phi-tro-tai-le.html.]

Hắn chỉ chỉ con dấu đỏ ở chỗ ký tên: “Mực in nhòe quá, chất giấy cũng đúng. các lên chiến trường báo quốc, nhưng phận rõ ràng, theo quy định thể nhận.”

 

Lục Tranh định mở miệng lý luận, phía đột nhiên nổ tiếng ồn ào mất kiên nhẫn: “Phía nhanh lên chút ! Cứ lề mề chậm trễ việc lớn!”

 

Đội ngũ như chọc tổ ong vò vẽ, chỉ thể nắm c.h.ặ.t tờ thư giới thiệu giả, hậm hực rời khỏi hàng.

 

“Rầm!” Hắn đá văng cửa xe, một tay lôi Bành Phi ở ghế phụ , ánh mắt hình viên đạn hận thể xẻo : “Cái thư giới thiệu ch.ó má kiếm ở hả?!”

 

Bành Phi túm lảo đảo một cái, vẫn còn cợt nhả lắc lư: “Anh, em tự khắc dấu đấy chứ !”

 

Hắn như dâng vật quý móc nửa củ cải lòng đào, bên còn dính vết mực đỏ, “Anh xem con dấu , đỏ ch.ót, chuẩn !”

 

Huyệt Thái Dương của Lục Tranh giật thình thịch, giơ tay định cho một cái tát, Bành Phi linh hoạt né tránh: “Anh đừng vội mà!”

 

Bành Phi mặt quỷ với Lục Tranh, chọc chọc cánh tay : “Với thủ của Lục, kiếm hai tờ giấy thông hành, chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ?”

 

“Thằng nhóc , đến mày mà cũng dám tính kế hả?” Lục Tranh gập ngón tay cốc một cái lên trán , nhưng lực đạo nặng.

 

Bành Phi nhe răng trợn mắt xoa gáy, cũng giận, cứ hì hì, đáy mắt lóe lên tia giảo hoạt.

 

Lục Tranh bộ dạng cợt nhả của , khóe miệng khẽ nhếch lên một cái khó phát hiện coi như ngầm đồng ý.

 

Chỉ mất hơn mười phút, Bành Phi và Lục Tranh lặng lẽ tiếp cận mấy tân binh nhận xong giấy thông hành, thần quỷ “mượn” hai tờ nhét trong n.g.ự.c.

 

Hắn huýt sáo một tiếng gọi các em, cả đám chen chúc lên xe Jeep, động cơ gầm rú lao về phía tuyến phong tỏa.

 

Trước tuyến phong tỏa sớm xếp hàng dài, tiếng động cơ ô tô ch.ói tai x.é to.ạc ráng chiều, các tân binh đang xếp hàng sôi nổi đầu , chỉ thấy một chiếc Jeep quân dụng như con báo điên cuồng lao tới.

 

“Tình huống khẩn cấp! Giấy thông hành đây!” Bành Phi dẫn đầu nhảy xuống xe, đôi giày quân nhu nện mạnh xuống nền đất lạnh, đập “bốp” mấy tờ giấy thông hành tay lính gác.

 

Lục Tranh nhân cơ hội đ.á.n.h mạnh tay lái, chiếc xe Jeep cọ qua lan can trạm kiểm soát vọt bên trong.

 

Lính gác cúi đầu thoáng qua giấy thông hành, quét mắt thùng xe nhét đầy , cũng kịp kiểm kê nhân , vẫy vẫy tay hô to: “Cứ thẳng về phía ! Phía sẽ sắp xếp đội hình cho các !”

 

“Được !” Bành Phi bám cửa sổ xe đầu , lộ hai hàm răng trắng bóc.

 

Lục Tranh nhếch mép, đ.á.n.h tay lái thực hiện một cú cua mắt: “Vẫn là nhiều mưu ma chước quỷ.”

 

Hắn trạm biên phòng dần thu nhỏ trong kính chiếu hậu: “Hy vọng thể biên chế chúng cùng một đội.”

 

 

Loading...