Mang Theo Làn Đạn Xuống Nông Thôn: Giả Thiên Kim Có Không Gian Chốn Đào Nguyên - Chương 283: Tự Tiêm Thuốc Cứu Mạng, Đẩy Lùi Đợt Tấn Công

Cập nhật lúc: 2026-04-05 02:19:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong mắt bọn họ thắp lên ánh sáng tắt từ lâu, đó là hy vọng sống sót, là khát vọng tiếp tục chiến đấu.

 

lúc , đạn pháo rít lên lao xuống đá ngầm, đá vụn văng tứ tung, chấn động khiến lều vải bạt rung lên bần bật.

 

Hạ Thiển Thiển nắm c.h.ặ.t kẹp cầm m.á.u trong tay, Bác sĩ Trương xếp các ống t.h.u.ố.c tê theo thứ tự, cả hai đều chằm chằm cửa lều, sẵn sàng lao cứu chữa bệnh nhân bất cứ lúc nào.

 

Tiếng s.ú.n.g bên ngoài nổ vang rền, như tiếng rang đậu trong chảo nóng.

 

Địch bắt đầu một đợt đổ bộ, thuyền cao su chi chít lao về phía bãi đá ngầm.

 

thì khác, Lục Tranh dẫn đầu Đội Đao Nhọn như lưỡi d.a.o sắc bén tuốt khỏi vỏ, lao thẳng nơi quân địch dày đặc nhất.

 

Nghiêng lăn lộn tránh đạn lạc, trở tay phóng phi đao ghim c.h.ặ.t cổ tay lính địch!

 

Động tác của Lục Tranh nhanh đến mức rõ, mỗi phát b.ắ.n tỉa chuẩn xác đều hạ gục một tên địch.

 

Bành Phi ôm khẩu s.ú.n.g máy thu quét ngang, ngọn lửa l.i.ế.m láp mặt biển, lính địch ngã xuống như ngả rạ.

 

Bọn họ tận dụng thứ để thu gặt tính mạng, thuận tay ném s.ú.n.g trường, l.ự.u đ.ạ.n của địch về phía , đó đều là những v.ũ k.h.í khan hiếm nhất Tiểu Sơn Đảo!

 

Chiến sĩ bên cạnh đến hoa cả mắt, há hốc mồm quên cả nổ s.ú.n.g.

 

Đoàn trưởng Vương gào đến mức cổ họng bốc khói: “Hỏa lực chi viện! Cướp v.ũ k.h.í! Đánh trận kiểu mà cũng đ.á.n.h ?!”

 

Súng máy hạng nặng hạng nhẹ đồng thời khai hỏa, đạn dệt thành lưới lửa dày đặc, yểm hộ nhóm Lục Tranh xuyên qua giữa đám địch.

 

Một tiểu chiến sĩ nhặt lên khẩu s.ú.n.g trường Tam Bát mà Lục Tranh ném tới, kích động đến mức tay run lên: “Em cũng s.ú.n.g ! Có thể g.i.ế.c Quỷ t.ử !”

 

Cậu bưng s.ú.n.g lên, cùng các lão binh b.ắ.n phá, mặt tràn đầy sự tàn nhẫn từng .

 

Rất nhanh thương binh đưa tới, Hạ Thiển Thiển cũng bắt đầu bận rộn tối tăm mặt mũi.

 

mới rửa vết thương cho một tiểu chiến sĩ trúng đạn ở tay, một lão binh ôm bụng chen tới mặt.

 

Ống quần lão binh còn dính đầy bùn và m.á.u, thấy ống t.h.u.ố.c Penicillin trong tay cô, đột nhiên toét miệng , hai hàm răng trắng dính m.á.u tươi sáng lóa mắt trong căn lều tối tăm.

 

“Đồng chí Hạ! Mau tiêm cho một mũi!” Lão binh vỗ n.g.ự.c, giọng khàn đặc nhưng lộ sự điên cuồng, “Thuốc tiêm , chút đau đớn trong bụng tính là cái rắm gì! Tiêm xong còn thể vác s.ú.n.g xông lên!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-lan-dan-xuong-nong-thon-gia-thien-kim-co-khong-gian-chon-dao-nguyen/chuong-283-tu-tiem-thuoc-cuu-mang-day-lui-dot-tan-cong.html.]

 

Hạ Thiển Thiển bất đắc dĩ quấn băng gạc lên vết thương của ông: “Đã thương thành thế còn thể hiện? Nằm nghỉ năm phút hãy !”

 

lời dứt, lão binh giật lấy ống t.h.u.ố.c trong tay cô, tự “răng rắc” bẻ gãy ống thủy tinh, chọc thẳng cánh tay, động tác bơm t.h.u.ố.c còn thuần thục hơn cả cô.

 

Các chiến sĩ trong lều đều như : Chỉ cần gãy tay gãy chân cử động , rút kim tiêm là dắt l.ự.u đ.ạ.n thắt lưng, lê giày lao ngoài.

 

Hạ Thiển Thiển cản cũng , chỉ thể xổm mặt đất nhặt băng vải bọn họ rơi.

 

Thời gian trôi nhanh trong sự bận rộn, một giờ tiếng s.ú.n.g pháo đột ngột ngừng như dây đàn đứt.

 

Khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g còn tan hết, giọng Đoàn trưởng Vương vang rền như sấm xuyên qua: “Thắng ! Lũ ch.ó đẻ đó chúng đ.á.n.h lui !”

 

Hạ Thiển Thiển vén rèm cửa lên, liền thấy Đoàn trưởng Vương giơ cao khẩu s.ú.n.g máy thu , phía là các chiến sĩ vác s.ú.n.g trường Tam Bát, trong lòng ôm từng thùng đạn, mặt ai nấy đều lấm lem tro bụi nhưng nụ còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời.

 

Một tiểu chiến sĩ từ chiến trường xuống chạy đến mặt cô, giơ quả l.ự.u đ.ạ.n mới tinh lắc lắc: “Đồng chí Hạ! Em nhặt cho chị ! Thứ thể nổ tung ba tên Quỷ t.ử đấy!”

 

Hạ Thiển Thiển giơ tay phủi vết khói t.h.u.ố.c s.ú.n.g thái dương, tiếng lanh lảnh như chuông bạc vang lên bãi đá ngầm.

 

Nga

“Đánh thắng trận chúc mừng! Các nghỉ ngơi , cùng Lão Hắc chuẩn cơm chiều cho !”

 

Lão Hắc ở bên cạnh xoa xoa tay hì hì, trong tay còn nắm c.h.ặ.t bao bột mì mới lấy từ Chốn Đào Nguyên .

 

Những chiến sĩ rút từ chiến trường xuống còn gặp qua Hạ Thiển Thiển, thậm chí cũng rõ cô gì liền ngẩn tại chỗ.

 

Doanh trại mắt như da đổi thịt: Những túp lều tranh gió lùa đổi thành lều vải bạt chắc chắn, đệm rơm bằng chăn bông êm ái, bàn là những ca tráng men đựng nước đường đỏ bốc khói nghi ngút, bên cạnh bày quýt vàng óng và táo đỏ rực, ngay cả góc tường cũng xếp ngay ngắn lương khô nén.

 

Một lão binh vác s.ú.n.g trường Tam Bát đột nhiên lau mặt, đốt ngón tay cọ đến khóe mắt đỏ hoe.

 

Ông ở chiến trường nổ bay nửa cái tai cũng từng rơi nước mắt, giờ phút chằm chằm quả táo bàn, cổ họng như chặn một hòn đá nóng: “Đồng chí, quá cảm ơn các cô ! Cảm ơn các mạo hiểm tính mạng đưa vật tư tới cho chúng ! Quả táo ... bọn cả năm nay cũng từng thấy quả tươi...”

 

Hạ Thiển Thiển xổm xuống, nhặt lên một quả quýt nhét tay lão binh, đầu ngón tay chạm lòng bàn tay nứt nẻ của ông: “Cái tính là gì? Các mới là hùng, các giữ đảo nhỏ gặm dây lưng, hứng đạn pháo, các mới là những đáng yêu nhất.”

 

Tiểu chiến sĩ bên cạnh ôm chăn bông, đột nhiên hít hít mũi, vùi mặt lớp bông mềm mại đó là chiếc chăn mềm nhất từng đắp trong đời, mang theo mùi nắng và xà phòng, còn ấm hơn cả chăn may ở nhà.

 

Gió biển cuốn theo mùi thức ăn thổi tới, Lão Hắc ở bếp hô to: “Ăn cơm thôi! Có canh cá hầm, còn màn thầu bột mì trắng!”

 

 

Loading...