Mang Theo Làn Đạn Xuống Nông Thôn: Giả Thiên Kim Có Không Gian Chốn Đào Nguyên - Chương 287: Thần Tích Trên Biển, Pháo Địch Về Tay Ta

Cập nhật lúc: 2026-04-05 02:19:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đôi mắt của nhóm pháo thủ sáng rực lên dọa , tay nạp đạn pháo nòng hề run rẩy dù chỉ một chút.

 

Phát đạn pháo thứ hai chuẩn xác nện thẳng khoang đạn d.ư.ợ.c của tàu địch. Một tiếng “Oanh” vang trời, cả con tàu trực tiếp cắt thành hai đoạn, mảnh vỡ b.ắ.n lên cao mấy mét.

 

Quan chỉ huy tàu địch mới gân cổ lên gào “Lui ”, thì phát đạn pháo thứ ba nổ tung ngay thuyền chỉ huy của . Mảnh vỡ thủy tinh cùng vụn gỗ bay đầy trời, tên quan chỉ huy sóng xung kích hất văng xuống biển.

 

Mấy con tàu địch còn hoảng hốt chọn đường mà đầu bỏ chạy, phát đạn pháo thứ tư đuổi theo nổ tung m.ô.n.g. Đuôi thuyền nháy mắt bốc cháy, xiêu xiêu vẹo vẹo mà chìm xuống, ngay cả tín hiệu cầu cứu cũng kịp phát .

 

Tiếng hoan hô vang dậy thiếu chút nữa hất tung cả Tiểu Sơn Đảo. Có xé nát lá cờ quân sự của Quỷ t.ử thu thành mảnh nhỏ, giơ s.ú.n.g b.ắ.n chỉ thiên về phía mặt biển, đạn đ.á.n.h trong nước b.ắ.n lên từng chuỗi bọt nước trắng xóa.

 

Đoàn trưởng Vương vỗ mạnh vai pháo thủ, đến mức nước mắt cũng trào .

 

“Các đồng chí, xông lên! G.i.ế.c sạch Quỷ t.ử! Báo thù cho các em hy sinh!”

 

Các chiến sĩ giống như ngựa hoang thoát cương lao về phía mặt biển. Tàu địch sớm thành hổ giấy: Có chiếc khoang động lực b.ắ.n nát, bốc khói đen xoay quanh giữa sóng nước; binh lính ôm phao cứu sinh nhảy xuống biển đạn đuổi theo b.ắ.n hạ; còn kẻ co rúm ở góc boong tàu, ngay cả s.ú.n.g cũng dám giơ lên.

 

Mấy chiến sĩ bơi lội giỏi vác theo bao t.h.u.ố.c nổ nhảy lên tàu địch, một chân đá văng cửa khoang, bắt sống tên quan chỉ huy đang run lẩy bẩy.

Nga

 

“Thu ba con tàu chiến còn nguyên động cơ!” Bành Phi giơ lá cờ Quỷ t.ử xé nát chạy tới, mặt dính đầy dầu mỡ nhưng hệt như một đứa trẻ đây chính là bảo bối mà Tiểu Sơn Đảo thiếu nhất!

 

Trước bọn họ chỉ thể chèo bè gỗ biển, hiện tại rốt cuộc cũng thứ đồ chơi thể cưỡi gió vượt sóng !

 

“Thắng! Chúng thắng !” Tiếng hoan hô chấn động cả hòn đảo nhỏ. Có ném mũ sắt lên trời cao, ôm lấy đồng đội bên cạnh òa, ngay cả lão binh ở trại thương binh thể bò dậy cũng chống nạng lên, giơ đoạn s.ú.n.g gãy gào to: “Báo thù! Bọn em báo thù cho các em !”.

 

Gió biển cuốn theo mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, nhưng rốt cuộc còn ngửi thấy nửa phần tuyệt vọng chỉ còn vị ngọt của chiến thắng.

 

Bành Phi một tay điều khiển tàu địch, tay sức vẫy về phía bờ. Thân thuyền x.é to.ạc sóng biển b.ắ.n lên bọt nước trắng xóa, boong tàu còn vương vết m.á.u của Quỷ t.ử, nhưng thuyền vẫn hảo tổn hao gì, ngay cả ụ s.ú.n.g cũng còn bóng loáng thể sử dụng .

 

Hắn gân cổ lên gào: “Đoàn trưởng Vương! Tiếp theo tính đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-lan-dan-xuong-nong-thon-gia-thien-kim-co-khong-gian-chon-dao-nguyen/chuong-287-than-tich-tren-bien-phao-dich-ve-tay-ta.html.]

 

Đoàn trưởng Vương chằm chằm mấy con tàu , liếc mắt đống s.ú.n.g ống đạn d.ư.ợ.c chất cao như núi thuyền, đôi mắt đột nhiên sáng rực như đuốc, một ý niệm to gan nảy trong lòng.

 

Cứ điểm của lũ ch.ó đẻ Quỷ t.ử chỉ cách đây mười dặm, hiện tại bọn chúng đ.á.n.h cho tàn phế, lúc bưng hang ổ của chúng!

 

Ông nắm c.h.ặ.t nắm tay gầm lên về phía mặt biển: “Các đồng chí! Quỷ t.ử chúng đ.á.n.h ngã! Thừa thắng xông lên, bưng hang ổ bọn chúng!”

 

“Xông lên! Bưng ổ lũ ch.ó đẻ!” Tiếng hô của các chiến sĩ nổ vang khiến mặt biển cũng run rẩy, từng vác s.ú.n.g lao lên thuyền, trong mắt rực lửa báo thù.

 

Hạ Thiển Thiển mới đặt hộp y tế lên đá ngầm, thấy đều chen chúc lên thuyền, liền vội vàng chạy về phía Lục Tranh: “Lục Tranh! Chờ em với! Em cũng !”

 

Công lao của Hạ Thiển Thiển, bộ chiến sĩ đảo đều ghi tạc trong lòng. Vừa nếu cô giơ tay thu đầy trời đạn pháo, Tiểu Sơn Đảo sớm nổ thành mảnh vụn.

 

giơ chiếc mũ sắt dính m.á.u hô lớn: “Đồng chí Hạ là phúc tinh của chúng !”

 

Đoàn trưởng Vương trịnh trọng : “Tiểu Hạ, lên thuyền! Bành Phi, mang đội Đao Nhọn bảo vệ con thuyền của cô , thiếu một sợi tóc gáy nào ông đây bắt hỏi tội!”

 

Lục Tranh trực tiếp nhảy lên mạn thuyền của cô, s.ú.n.g trong tay vẫn chĩa về phía mặt biển, lưng thẳng tắp như cây cung kéo căng.

 

Đội tàu lặng lẽ mò vùng biển quốc tế, từ xa thấy tàu tiếp viện của địch.

 

Ống khói chậm rì rì phun khói đen, boong tàu, đám Quỷ t.ử kẻ thì dựa lan can hút t.h.u.ố.c lá kém chất lượng, kẻ thì xổm đất đ.á.n.h giày da, ngay cả lính gác cũng ngoẹo cổ ngủ gật.

 

Người phụ trách quân địch đang ở khoang chỉ huy, bưng hồ rượu gạo nhấp đến đỏ bừng cả mặt, bàn trải biểu ngữ vải đỏ “Tiệc mừng công thắng lợi”, bên cạnh lính thông tin đang xếp cá sống cắt lát đĩa.

 

Lính gác tháp canh đột nhiên thẳng dậy, giơ kính viễn vọng thấy đội tàu đang chạy tới, lập tức toét miệng , chộp lấy lá cờ hai màu đỏ trắng sức vẫy: “Quân về! Mau thả thang dây!”

 

Hắn căn bản kỹ vết đạn thuyền, cũng chú ý boong tàu là những chiến sĩ Trung Quốc mặc quân trang vải thô màu xám.

 

Rốt cuộc ai thể nghĩ đến, đội tàu chủ lực mới phái sẽ đ.á.n.h thành cái sàng, còn để đối thủ mò đến tận cửa?

 

Loading...