Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Xuyên Thành Bảo Bối Nông Gia - Chương 19: Bắt được cá lớn
Cập nhật lúc: 2026-03-18 20:17:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường về, vẫn còn mải suy nghĩ về mấy con cá to như , tại bỏ lỡ chứ?
Anh nhớ rõ, mấy năm một ngư dân bắt một con cá lớn cỡ như con cá thấy sông. Lúc đó ngư dân dùng xe ba gác kéo lên huyện thành, xẻ thịt thành từng khúc nhỏ đem bán. Cuối cùng quản gia nhà quyền quý nào đó mua đứt với giá một lượng bạc, khiến ai nấy đều thèm thuồng.
Tô Mộc Dao bờ đờ đẫn mặt sông ngẩn . Cô ngờ chỉ dùng chút xíu nước linh tuyền dụ nhiều cá lớn đến thế. Thật... thật sự quá mức vi diệu . Chẳng lẽ loại nước linh tuyền hòa tan trong nước sông ? Nghĩ mãi .
Sau khi Tô tam lang lấy chiếc vợt lưới lớn từ nhà đến, mới nhớ loại mồi câu thần kỳ của con gái .
"Con gái , con còn mồi câu đó ?"
Tô Mộc Dao lấy từ trong túi áo mấy miếng bọt biển hình vuông còn .
Tô tam lang gãi đầu gãi tai hỏi con gái: "Cái đó... con gái , con thể cho cha mấy thứ ?"
"Cho cha câu cá lớn, để ăn cá lớn."
Tô tam lang hì hì, xoa đầu con gái: "Vẫn là con gái rượu của cha ngoan nhất."
"Cha cẩn thận nhé, nước sông lạnh lắm, tuyệt đối đừng để ngã xuống sông đấy ạ."
"Yên tâm , cha của con siêu lắm, đợi cha bắt cá lớn lên cho con nhé."
Tô tam lang quẳng mồi câu xuống sông, nhanh, mấy con cá lớn rời lúc nãy bơi trở . Tô tam lang thấy vội vàng dùng chiếc vợt lưới lớn vớt trúng đầu con cá, sức kéo lên.
con cá thực sự quá lớn, sức quẫy đạp của nó cũng cực kỳ mạnh. Tô tam lang chỉ cảm thấy cả lẫn vợt lưới sắp kéo tuột xuống sông, đành buông tay thả con cá .
Kiểu , cá bắt mà khéo nó lôi xuống sông c.h.ế.t chìm. Suy tính , chỉ còn cách dùng móc sắt, nĩa sắt thôi. Thế là Tô tam lang vứt cái vợt lưới xuống, ba chân bốn cẳng chạy về nhà.
Sơn Tam
Lần thì phần lớn trong thôn đều kéo đến đây, nguyên do đơn giản, từ lúc Tô tam lang chạy về lấy vợt lưới. Cũng ít trẻ con chạy về báo với cha , bảo cha xách vợt bờ sông vớt cá. Lúc bên bờ sông chật kín , Tô tam lang khỏi, đám cá ăn xong nước trong miếng bọt biển cũng lượt bỏ .
Những bờ xì xào bàn tán: "Mọi bảo xem chuyện là ? Tô tam lang thì cá cũng mất".
" thế, cũng chẳng hiểu , đợi thêm lát nữa, chắc Tô tam lang sắp ".
Chưa đầy một nén nhang , Tô tam lang cầm theo móc sắt, nĩa sắt, còn vác thêm cả một cuộn dây thừng chạy tới. Lúc trong đầu Tô tam lang chỉ là hình ảnh mấy con cá khổng lồ , hôm nay dù thế nào cũng lôi bằng mấy con cá đó lên.
Có báu vật mồi câu mà cô con gái cưng cho, đám cá hôm nay chạy đằng trời.
Mọi trong thôn chỉ thấy Tô tam lang vứt một món đồ nhỏ xíu gì đó xuống sông. Một lát , mấy con cá lớn lúc nãy bỏ lượn lờ bơi về, những xung quanh cũng khoanh tay nữa, tất cả đều xúm bờ sông phụ một tay.
Cuối cùng, sự hợp sức của dân làng, Tô tam lang kéo bộ đám cá lớn lên bờ. Tổng cộng năm con, con nào con nấy cũng nặng đến mấy chục cân.
Mọi cùng khiêng cá thôn. Vừa đến cổng làng, mấy ông bà lão bu .
"Trời đất ơi, cá to thế , ơi, mấy con cá thành tinh chắc, ôi chao ôi." Bà Tần gào lên ngoái cổ gọi con trai con dâu xem.
Mọi ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc, nhưng khi Tiểu Phúc Bảo cũng cùng thì bọn họ lập tức câu trả lời. Tô tam lang quả là cô con gái vàng ngọc! Phúc khí của Tiểu Phúc Bảo đúng là chê .
Vì là cùng hợp sức kéo mấy con cá lên bờ, nên cá chia đều cho tất cả , mỗi cũng chia hơn hai mươi cân thịt cá mang về.
Ngay cả nhà lão tộc trưởng cũng kéo đến, vây quanh con cá lớn ngớt lời xuýt xoa.
Tô lão đầu khép miệng, lớn tiếng với lão tộc trưởng: "Ông , hôm nay ở ăn cơm nhé, chúng cùng nếm thử mùi vị của con cá lớn xem ."
Lão tộc trưởng gật gù: "Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh, hai em uống vài chén nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tram-ty-vat-tu-xuyen-thanh-bao-boi-nong-gia-sobl/chuong-19-bat-duoc-ca-lon.html.]
Lão tộc trưởng dặn dò con trai đang bên cạnh: "Về nhà mang bình rượu đây cho ."
"Vâng, con ngay đây, cha , cha sức khỏe yếu thì uống ít thôi đấy."
Lão tộc trưởng xua tay: "Biết , mau ."
Bữa tối hôm nay nhà họ Tô náo nhiệt vô cùng. Không chỉ giữ lão tộc trưởng dùng bữa, mà còn mời cả lão trưởng thôn cùng vài vị bô lão trong thôn ở luôn. Tô lão thái cùng con dâu thứ hai và con dâu thứ ba tất bật bếp.
Tô Mộc Dao một lẻn bếp, thấy Tô lão thái rang tóp mỡ múc bát để sang một bên. Tô Mộc Dao lén lút thò cái tay nhỏ xíu trong bát, ai dè chạm ngay tay Tô lão thái, thế là bắt quả tang tại trận.
"Hì hì, bà nội."
"Cái đồ mèo con háu ăn." Vừa bà dí ngón tay mũi Tô Mộc Dao.
Tô Mộc Dao bẽn lẽn hì hì, trong lòng tự an ủi mất mặt, mất mặt, vẫn chỉ là một đứa trẻ mà.
Tô lão thái lấy hũ muối , rắc một chút muối bát trộn đều. Lúc bà mới đưa bát tóp mỡ đầy ắp cho cô cháu gái nhỏ.
Tô Mộc Dao nhai miếng tóp mỡ, chỉ cảm thấy vị muối kỳ lạ. Hình như là trong vị mặn xen lẫn chút vị đắng đắng.
"Bà nội, cho cháu xem hũ muối một chút ?"
"Cái đồ mèo con háu ăn, nhiêu muối đây là đủ , cho thêm nữa là mặn chát đấy nhé."
"Bà nội, cháu cho thêm muối , cháu chỉ xem bên trong muối trông như thế nào thôi."
Tô lão thái đưa hũ muối đến mặt cô cháu gái, Tô Mộc Dao muối bên trong, hạt nào hạt nấy đều ngả màu vàng ươm, hơn nữa kích thước còn to nhỏ đều, trông thô.
"Bà nội, muối đều trông như thế ạ?"
Tô lão thái gật đầu: "Đều như thế cả, cháu xem những hạt to như thế thì giã nhỏ một chút là ."
Tô Mộc Dao nhớ đến đống sách cổ tích trữ đây, trong đó cả cách tinh chế muối! Lại nhớ đến cây Diêm chi mà Tiểu Bạch tặng cho , chắc hẳn sâu trong núi mỏ muối. Mặc dù muối trong gian của cô nhiều vô kể, nhưng những kiến thức cô thể dạy cho dân trong thôn cách tinh chế muối, mang bán lấy tiền. Tô Mộc Dao lúc ngờ , thời cổ đại nghiêm cấm tư nhân khai thác mỏ muối và buôn bán muối mỏ.
"Bà nội, cháu muối , bà cứ dùng muối của cháu nhé."
Vừa , cô lôi từ trong gian mấy bịch muối tinh luyện.
Tô lão thái thấy cháu gái đột nhiên biến đồ đạc thì vội vàng giấu ngay trong n.g.ự.c. Bà ngó nghiêng ngoài cửa bếp, thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm.
"Bảo Bảo ngoan ! Sau tự nhiên biến đồ đạc nữa, ? Nếu khác thấy, họ sẽ tưởng cháu là yêu quái đấy."
Tô Mộc Dao ngoan ngoãn gật đầu chạy khỏi bếp. Tô lão thái cùng hai cô con dâu loay hoay mãi mới mở túi muối .
Vừa xé mở túi muối, những hạt muối mịn màng trắng tinh trút xuống rào rào. Tô lão thái vội vàng lấy hũ muối hứng.
Người con dâu thứ hai thứ muối trắng muốt như tuyết , thốt lên: "Mẹ ơi, loại muối còn trắng và mịn hơn cả thanh diêm nữa."
Tô lão thái dùng tay chấm thử một ít đưa lên miệng nếm.
"Mùi vị ngon quá, ngoài vị mặn thì hề chút đắng chát nào, đúng là loại muối thượng hạng"
Tô lão thái rằng khắp đại vương triều , hề loại muối nào chất lượng đến , kể cả vị ngai vàng trong hoàng cung cũng từng nếm thử.
Bọn họ chỉ nghĩ đơn giản đây là loại muối hảo hạng nhất mà bọn quan quyền quý bên ngoài dùng.