Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chương tám mươi ba:

 

Dạy dỗ ý thức tiết kiệm tiền cho Lãnh Vân.”

 

Không nhà gạch, sân lớn, giếng nước, phòng củi, nhà vệ sinh, thì lấy cuộc sống tự do tự tại khi nép trong một góc trời nhỏ bé ?

 

Nếu Lãnh Tiêu và những khác định sẵn là đến kinh thành, nếu vì năm tai ương, Ôn Noãn Noãn cảm thấy sống trong cái sân nhỏ bé cũng .

 

Thức ăn dồi dào, cây cối tươi, mỗi mùa đủ loại rau dại, quả dại, thú rừng khác , quả thực là cuộc sống trong mơ của nàng.

 

Đáng tiếc, Lãnh Tiêu và những khác định sẵn là đến kinh thành để gây dựng sự nghiệp, mà nàng ở đây một cũng sống nổi — đôi khi lòng còn đáng sợ hơn dã thú.

 

Lãnh Vân mà ngẩn , trong đầu là những suy nghĩ về những lời từng .

 

“Giống như nợ nần , nếu thực sự trả thì còn căn nhà để gán, nếu nhà, bán ?

 

Sau kiếm bạc, thể trích một phần tiếp tục dùng cho việc ăn, một phần dùng để sinh hoạt, một phần cất để dự phòng lúc cần kíp, thể hưởng thụ nhưng cũng quá hưởng thụ.

 

Về điểm tẩu vẫn khâm phục đại ca , khả năng tự kiềm chế mạnh, kiếm bạc để ăn chơi hưởng lạc mà là để sách và sắm sửa điền sản."

 

Lãnh Tiêu quả thực ứng với câu chịu khổ bao nhiêu thì hưởng phúc bấy nhiêu.

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Vân từ chỗ m-ông chuyển sang rạng rỡ, thận trọng gật đầu:

 

“Tẩu t.ử, hiểu , nên chỉ chú trọng hưởng thụ, cơ sở kim tiền thì hưởng lạc cũng chỉ là nhất thời, gia sản thì cuối đời lẽ sẽ thê lương, nỗ lực kiếm tiền, tận tâm tích cóp."

 

Ôn Noãn Noãn mang vẻ mặt “trẻ nhỏ dễ dạy" hiền thục đoan trang, nhưng khi thấy bóng dáng cao ráo bên cửa, nàng liền phá vỡ hình tượng!

 

Lắp ba lắp bắp hỏi:

 

“Huynh... chẳng đưa đồ ăn cho đại và những khác ?"

 

Lần ném tuyết , ngay hôm đó tuyết ngừng rơi, chỉ dày đến bắp chân, mấy ngày nay tan bảy tám phần, nên vẫn thể đưa đồ ăn cho hai đứa nhỏ.

 

Đầu óc Ôn Noãn Noãn xoay chuyển cực nhanh nhớ những lời , thật may thật may, là khen ngợi, tán thưởng và công nhận .

 

Cái “định luật Tào Tháo" ch-ết tiệt , nhắc đến ai là đó xuất hiện!

 

Vận khí của nàng cũng thật chẳng còn ai bằng.

 

Đôi mắt thâm trầm như nước hồ của Lãnh Tiêu từ xa , trong đó như sóng nước lấp lánh, từng lớp từng lớp lan tỏa :

 

“Ta thu dọn con mồi trong bẫy đặt núi về xử lý một chút, da lông tích lũy mấy ngày nay cũng mang lên thành thuộc da luôn."

 

Ôn Noãn Noãn hiểu.

 

Tháng Chạp là tháng cuối năm, khí hậu năm nay thất thường khiến lòng hoảng loạn, dân miền núi lúc nông nhàn việc gì , chỉ cần mưa tuyết bất tiện là đều lên núi săn b-ắn.

 

Một là để kiếm thêm thức ăn nhằm bù đắp sự thiếu hụt lương thực, hai là da lông thể bán lấy bạc.

 

Lãnh Tiêu đương nhiên cũng ngoại lệ.

 

Hơn nữa cực kỳ lợi hại, mỗi ngày ít nhất cũng thu hoạch năm sáu con thỏ rừng, ngày tuyết thứ hai còn lôi hai con bào t.ử ngốc từ trong tuyết.

 

, là lôi .

 

Theo lời giải thích của Lãnh Vân cho nàng, bào t.ử đặc biệt ngốc, tiếng động gì cũng ngoái đầu một cái, chạy xa cũng xem xảy chuyện gì.

 

Lãnh Tiêu thậm chí chẳng cần đặt bẫy, chỉ tại chỗ đắp tuyết thật dày, khi phát tiếng động, lũ bào t.ử ngốc chạy tới lún sâu , chỉ cần lôi chúng .

 

Lúc Ôn Noãn Noãn chuyện còn nghĩ con vật thật đáng yêu, thật nuôi một con!

 

Sau đó thấy Lãnh Tiêu mặt đổi sắc vác con bào t.ử ch-ết m-áu me đầm đìa, tay xách một xâu thỏ b-éo cũng m-áu me đầm đìa, nàng im lặng nuốt câu “thật đáng yêu".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-100.html.]

 

Rồi liên tưởng đến bản mấy ngày , chẳng cũng tò mò và nhiều , đúng là khiến run rẩy!

 

Nàng luôn dự cảm, bào t.ử ch-ết vì ngốc, nàng ch-ết vì nhiều!

 

Lãnh Tiêu cái đầu nhỏ đang cúi thấp, đôi môi mỏng kiềm chế chỉ khẽ nhếch lên một chút:

 

“Bào t.ử nàng thích ăn, mang bán luôn một thể, thỏ dọn dẹp sạch sẽ, để bộ."

 

Ôn Noãn Noãn tuy một câu màu rằng “thỏ thỏ đáng yêu như , thể ăn thỏ thỏ ".

 

món đầu thỏ kho, đùi thỏ nướng mật ong, thỏ thái lựu cay tê, thỏ xào gừng non mà nàng trong thời gian qua khiến nàng thấy thật là thơm:

 

“Ồ, , cảm ơn !"

 

Qua hơn mười ngày săn nhờ thủ bất phàm của Lãnh Tiêu cộng với con mồi đại bắt đó, trừ phần ăn, gian phòng chứa đồ của nàng bảy tám mươi con thỏ b-éo và hơn chục con gà rừng!

 

Lượng thịt dồi dào đến mức tạo cảm giác thật giàu .

 

Toàn là những loại thịt nàng thích ăn.

 

Thịt trong tủ lạnh hiện tại đủ cho họ ăn, ban đầu nàng cũng nghĩ trời lạnh thịt dồi dào, Lãnh Tiêu thể cần ngoài săn b-ắn, nhớ lúc đó Lãnh Tiêu trả lời:

 

“Nơi núi nhiều đất ít, bao nhiêu thu hoạch, ngay cả lúc khi đất cũng thu bao nhiêu lương thực, ăn đủ no là chuyện thường tình, các gia đình cũng ít khi dầu muối.

 

Mỗi khi tuyết rơi lớn là lúc kích động nhất, bắt thỏ lên thành bán thì chỉ thể để ăn, dù ít dầu muối cũng là món thịt ngon hiếm .

 

Người ở đây dù là lớn trẻ con đều bắt thỏ, cũng một bộ thủ pháp độc đáo."

 

Lúc đó nàng tò mò hỏi:

 

“Huynh cũng thủ pháp độc đáo?"

 

Lãnh Tiêu trả lời một cách hững hờ:

 

“Ta cũng từng chịu đói."

 

Ôn Noãn Noãn hiểu, bản lĩnh của Lãnh Tiêu là thực tế ép buộc mà .

 

Nàng ăn thỏ là vì ngon, đổi khẩu vị.

 

Lãnh Tiêu và những khác ăn là để no bụng, để sống sót và cải thiện bữa ăn bổ sung dinh dưỡng.

 

Nhà dân vùng núi ăn thỏ rừng gà rừng còn nhiều hơn ăn gà vịt.

 

Nghĩ như , chút tâm tư màu “thỏ thỏ đáng yêu" của Ôn Noãn Noãn còn sót chút nào.

 

Thoát khỏi dòng hồi tưởng, Ôn Noãn Noãn Lãnh Tiêu vẫn còn mang theo lạnh từ bên ngoài, nhẹ giọng hỏi:

 

“Ta nấu cháo bát bảo cầu kỳ đấy, ăn xong mới lên thành ?

 

Tiểu ninh xong ."

 

Lãnh Vân ở bên cạnh gật đầu lia lịa.

 

Sau ném tuyết , một cảm giác:

 

“Đại ca dường như thích ở quá gần hai họ?!”

 

Cho nên chỉ cần là lúc đại ca và tẩu t.ử ở bên , hoặc là âm thầm rời , lúc tiện rời thì cố gắng thu , để hai chú ý.

 

Mấy ngày qua, hiệu quả khá , ít nhất đại ca còn dùng ánh mắt u ám nữa!

 

 

Loading...