“Chỉ còn đúng một cái thôi!”
Cũng chừa cho khác con đường sống với chứ.
Vốn dĩ năm đồng xu là để mỗi một cái, chẳng là do vận khí của Lãnh Tiêu quá là vận may của mấy quá héo nữa.
dù họ cũng tận bốn mà, chẳng lẽ đấu nổi một đại ca?
Dù thế nào nữa, họ cũng tin!
, quyết tin!
Đôi môi mỏng của Lãnh Tiêu khẽ nhếch lên, khẽ thở dài:
“Ta ăn sủi cảo nước nữa, ăn sủi cảo chiên."
“Được , mắt đấy!"
Ôn Noãn Noãn lên tiếng khen ngợi.
Lời còn dứt.
Cộp.
Lãnh Tiêu c.ắ.n trúng đồng xu cuối cùng còn sót .
Ôn Noãn Noãn sang Lãnh Thần, Lãnh Vân mà nước mắt:
“Chẳng sủi cảo chiên đồng xu ?"
Lãnh Thần và Lãnh Vân cũng tới nơi, giơ tay thề thốt:
“Thật sự là gói đồng xu nào mà!"
Bốn cặp mắt đồng loạt đổ dồn Lãnh Tiêu, ánh rực cháy như đục một cái lỗ .
Lãnh Tiêu giơ nửa cái sủi cảo còn lên:
“Cái là nhân thịt lợn cải thảo, rơi trong đám nhân hẹ đem chiên cùng."
Ôn Noãn Noãn lúc hết nước mắt, đúng là nam chính đại khí vận, dây nổi, thật sự dây nổi!
Quay đầu , ba nhóc tì còn buồn bã hơn cả cô.
Trẻ con mà, lúc nào chẳng coi trọng mấy cái nghi thức mang tính may mắn .
Lãnh Tiêu dậy, đặt bốn đồng xu tay bốn :
“Mỗi một cái."
Nụ mặt bốn lập tức rạng rỡ hẳn lên.
“Tẩu t.ử, dây đỏ ạ?
Em xâu đeo lên cổ, năm chúng cùng đeo ?"
Lãnh Vân hào hứng đề nghị.
Ôn Noãn Noãn câm nín trời, đúng là mấy trò trẻ con con nít mới thích.
mấy ai nấy đều cô đầy mong đợi, ngay cả Lãnh Tiêu cũng phản đối, Ôn Noãn Noãn đành lạch bạch chạy phòng lấy dây đỏ .
Dây đỏ quá mảnh, dễ đứt, may mà Lãnh Thần hoa tay, tại chỗ tết thành năm sợi dây thừng đỏ xâu đồng xu .
Lãnh Tiêu cẩn thận đeo cho Ôn Noãn Noãn, còn thử độ rộng chật xem dễ tuột .
Những còn thì giúp đeo cổ.
“Năm chúng là một thể nhé."
Có chung một món đồ, ba nhóc tì rõ ràng là vui vẻ hơn hẳn.
Ôn Noãn Noãn thì cũng .
Mấy cái trò trẻ con kiếp cô thử chán , nhưng khi sang Lãnh Tiêu, cô phát hiện vốn dĩ chuyện gì cũng chẳng màng như , thế mà lúc vẻ hứng thú lạ thường?
Thiếu niên , còn bao nhiêu bảo vật chờ phía đấy!
Đừng để ý mỗi một đồng xu nhỏ xíu chứ.
~
Ăn xong sủi cảo thì bắt đầu thức đón giao thừa, Ôn Noãn Noãn lấy mấy cái túi tiền phiên bản “giản dị mộc mạc" do chính tay .
“Phát tiền mừng tuổi đây, mỗi một cái túi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-114.html.]
Ai cũng phần!"
Tay nghề đủ thì dùng tiền bù .
Ôn Noãn Noãn chẳng sợ họ chê đường kim mũi chỉ của , bên trong tận tám lượng bạc mà, ai chê cái bao lì xì chứ?
Người chỉ quan tâm bên trong bao nhiêu tiền thôi!
Ngoài dự đoán của cô, bốn nhận tiền mừng tuổi hề mở xem ngay, mà cứ dán mắt chằm chằm cái túi.
Ôn Noãn Noãn cảm thán, đúng là lễ giáo, việc gì cũng chu đáo.
“Tẩu t.ử, tất cả chỗ đều cho tụi em ?"
Lãnh Thần bạc bên trong, tin nổi hỏi .
Ôn Noãn Noãn chân thành :
“ thế, bạc thể để hết chỗ , các em lớn , trong bạc mua đồ cũng tiện.
Đây là tiền mừng tuổi, cứ mua những gì các em thích là ."
Hồi mỗi năm cô chỉ chút tiền mừng tuổi bà ngoại lén cho là giữ , ước mơ lớn nhất khi đó là một khoản tiền tự quyết định, thích mua cái b.út, cục tẩy cái kẹp tóc ở tiệm tạp hóa cổng trường cũng xin ai.
Giờ điều kiện , tâm nguyện cô thực hiện lúc nhỏ, cô ba nhóc tì tận hưởng.
Lần cho bạc, ba đứa nhỏ chẳng tiêu xài linh tinh tí nào, đại thường ngoài mua thêm ngô khoai, nhị thì mua thu-ốc, còn tiểu thì cất kỹ.
Lần , cô hy vọng họ sẽ tiêu cho chính bản .
“Cảm ơn tẩu t.ử!"
Ba nhóc tì đồng thanh hô to, đó động tác đều tăm tắp nhét túi tiền trong ng-ực áo.
Lãnh Tiêu cũng y hệt.
Thấy kế hoạch tặng túi tiền thành công mỹ mãn, Ôn Noãn Noãn cực kỳ vui sướng, thế mà chẳng ai chê bai đường khâu vụng về của cô cả, món quà năm mới quá đỉnh!
“Tẩu t.ử, cái tặng chị, quà năm mới ạ."
Lãnh Thần hai tay dâng lên một chiếc trâm gỗ.
Ôn Noãn Noãn qua, trâm hình mây lành (tường vân), đen bóng, mài giũa cực kỳ nhẵn nhụi, cô mừng rỡ đón lấy:
“Đẹp quá, cảm ơn em!"
Quan trọng là nó thiết thực!
Năm đường chắc chắn đeo trâm ngọc trâm bạc, đeo mấy thứ đó chẳng khác nào vẫy tay gọi bọn cướp:
“Lại đây, tiền !"
“Cái là em chuẩn ."
“Tẩu t.ử, cái tặng chị ạ."
Lãnh Thiên và Lãnh Vân cũng mang quà năm mới .
Ôn Noãn Noãn nhận lấy, Lãnh Vân tặng một cái lò sưởi tay nhỏ nhắn, còn Lãnh Thiên tặng một chiếc khăn tay thêu hoa.
Lãnh Tiêu cũng đưa quà tới.
Là một chiếc... bàn chải đ-ánh răng tinh xảo?
Một cán gỗ dài, một đầu đục những lỗ nhỏ li ti, những sợi lông bờm ngựa rửa sạch cắm lỗ cố định , ngoại hình gần như y hệt cái bàn chải cô dùng ngày !
“Lông bờm ngựa, xử lý sạch sẽ ."
Lãnh Tiêu giải thích.
Ôn Noãn Noãn luôn nghĩ Lãnh Thần khéo tay, ngờ Lãnh Tiêu còn siêu hơn!
Hơn nữa cô chỉ mới mô tả cho một lúc rảnh rỗi, mà nhớ kỹ còn y đúc!
Nhìn chiếc bàn chải bền, Ôn Noãn Noãn cảm thấy thuộc vô cùng:
“Cảm ơn !"
Chưa bao giờ nghĩ tới việc họ cũng chuẩn quà, cảm giác nhận quà thật sự tuyệt vời hơn cả tưởng tượng.
Nhà họ Lãnh ở đây , tháng Giêng cần chúc Tết họ hàng, trong thôn cũng thiết lắm nên cần nhiều.
Mồng một Tết, chỉ mấy đứa trẻ trong thôn lưa thưa từng tốp nhỏ, xách theo túi vải, rụt rè cửa nhà gõ cửa chúc Tết.
Ôn Noãn Noãn lấy nắm kẹo mua phố, mỗi đứa phát cho một nắm to, đổi vô lời cảm ơn ngọt ngào.
Mấy đứa trẻ đến thấy cũng hết sợ, kéo tới, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng vì lạnh nhưng ánh mắt thì đầy mong chờ và thẹn thùng.