Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 117

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:33:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ôn Noãn Noãn nghĩ đây là tự tự chịu, cứ mãi chiếm hẻo của nhà khác, chịu tự kiếm lấy, khác sớm dự cảm thấy tai họa nhắc nhở cũng , một khi cho hoặc để bà chiếm hẻo là nghĩ đến chuyện bán con gái, cô an ủi:

 

“Đại Nha Nhị Nha rời khỏi cái nhà đó, ngày tháng dễ chịu hơn một chút.”

 

Cũng may mấy hôm nữa nhà họ Uông chạy nạn , ảnh hưởng đến gia đình nhỏ của Đại Nha Nhị Nha, hai chị em họ khéo léo vun vén cho gia đình nhỏ của , ngày tháng sẽ ngày càng lên thôi."

 

Tuy an ủi Giang thẩm t.ử bọn họ như , nhưng trong lòng Ôn Noãn Noãn cũng hiểu rõ, tổn thương do gia đình gốc mang là vô cùng to lớn.

 

“Làm gì gia đình nhỏ nào !

 

Nhà họ Uông... nhà họ Uông đem hai đứa con gái bán nơi son phấn (lầu xanh) đấy!

 

Cho nên trong thôn mới mắng c.h.ử.i lưng họ là mất hết lương tâm, vì thêm mấy lượng bạc mà thật sự chẳng màng đến chút tình nghĩa cha con gì cả!"

 

Chu đại nương đến đây giọng nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe.

 

Biểu cảm của Ôn Noãn Noãn đột nhiên cứng đờ, đôi môi mím gì đó, nhưng nửa ngày trời phát âm thanh.

 

Đây là đầu tiên cô thực sự cảm nhận sự xa của nhân tính tai họa!

 

Hôm nay mới là mồng hai tháng Sáu, dẫu cho hạn hán, ngô với kê cũng đến tháng Tám tháng Chín mới thể chín.

 

Nhà họ Uông tháng bán con gái, còn bán hạng nơi đó, thật sự xứng cha !

 

“Nhà họ Uông còn rêu rao khắp nơi là hai đứa con gái bán hai mươi lượng bạc!

 

Nói ông cửa nẻo, bảo chúng cũng nên tranh thủ sớm, đứa con gái nhà dạo ở nhà đến cả cháo rau dại cũng dám húp nhiều, chỉ sợ húp nhiều quá chúng sẽ bán nó ."

 

Ôn Noãn Noãn sang Lãnh Thiên, Lãnh Vân đang mang vẻ mặt ngưng trọng, dẫu cô đến đây thời gian còn ngắn, chỉ thỉnh thoảng thấy từ xa một hai lúc hái rau dại, nhưng Lãnh Thiên, Lãnh Vân sống ở đây nhiều năm, lúc nhỏ chạy nhảy khắp thôn, đối với bọn họ mà đều là những vô cùng quen thuộc.

 

Đột nhiên thấy tin , tránh khỏi tâm trạng .

 

Trong đường trung ai tâm trạng lên tiếng chuyện, khí đè nén.

 

Lâu , Chu đại nương sang hai đứa nhỏ đang trầm mặc, khen ngợi:

 

“Thằng bé Lãnh Thiên lớn nhanh thật đấy!

 

Thân hình so với lớn thấp bé cũng chẳng khác gì mấy, thể tính là một lớn !

 

Lãnh Vân cũng cao lên và thịt hơn ít."

 

Lời như , trong thôn cũng cách nào bới móc chê bai họ là gánh nặng nữa.

 

Giang thẩm t.ử cũng âm thầm đ-ánh giá trong lòng.

 

Nhà họ Lãnh thật khá, năm ngoái cả nhà g-ầy nhom như cây sậy, mới đầy một năm, cao lớn cường tráng như biến thành khác , qua là hề khắt khe phần ăn của hai đứa em trai!

 

Người tẩu t.ử còn gì để .

 

“Mọi mua thêm chút gạo bột trữ lấy, dẫu hiện giờ tăng giá , nhưng sắp tới nếu cứ hạn hán thế , giá lương thực e là sẽ còn tiếp tục tăng.

 

Nếu như đương gia đổi ý cùng chúng , thì cứ việc đến tìm thẩm t.ử!"

 

“Vâng, cảm ơn đại nương và thẩm t.ử, đợi đương gia về cháu sẽ với ."

 

Tiễn Chu đại nương và Giang thẩm t.ử , ba nhất thời lời nào.

 

Nửa ngày , Ôn Noãn Noãn mới phản ứng , kinh hãi hỏi:

 

“Nhị !

 

Đại thấy ?"

 

“Không , dân chạy nạn chặn kín cổng thành, xe ngựa chen , đại ca sẽ tranh thủ thời gian tìm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-117.html.]

 

Lãnh Thiên đầy vẻ ưu sầu.

 

Hạn hán mới bắt đầu, loạn đến mức .

 

Chương 98 Làm chuẩn cuối cùng cho chuyến

 

“Mấy ngày nay việc gì, đốt thêm mấy lò than?"

 

Ôn Noãn Noãn trực tiếp phản đối:

 

“Không , trời nóng quá, vả năm lò than đốt hồi tháng Tư chỉ bù đắp phần dùng hết mùa đông, mà còn dư nữa."

 

Hiện giờ khu vực thứ tư nhồi nhét cực kỳ đầy, chứa thêm nữa.

 

Trời mà còn đốt than, trúng nắng .

 

Ngoài trời nắng gắt như đổ lửa, nóng cuồn cuộn, cô lỳ ở nhà còn thấy nóng phát khiếp, đại như cảm nhận thấy, chẳng sợ nóng chẳng ngại mệt, chỉ sợ rảnh rỗi sinh nông nổi.

 

“Vẫn còn một ít bồ công thu dọn sạch sẽ, và tiểu buổi chiều dọn , nhân lúc trong giếng vẫn còn nước, rửa sạch đem phơi nắng, khô pha nước uống thanh nhiệt tiêu sưng, hợp cho mùa hè ."

 

Ban ngày mùa xuân ba bọn họ vẫn luôn ở núi vặt rau dại, tích trữ mấy chục sọt lớn, kho chứa đồ để thế nào lấy thế , cũng cần thiết phơi khô hết, phần lớn cứ ăn tươi là .

 

Cách chế biến tỏi dại và hành dại cũng giống , muối chua xong lúc ăn trực tiếp lấy .

 

Rau sam, rau mã lan đầu chần qua nước trộn lạnh đóng gói kỹ.

 

Rau tề thái cộng thêm thịt lợn băm nhỏ trộn đều, gói mấy trăm cái sủi cảo tề thái.

 

Rau khúc khúc trộn cùng bột mì bột ngô thành bánh bao rau.

 

Bồ công khi phơi khô d.ư.ợ.c hiệu sẽ hơn một chút, chỉ để một phần nhỏ chần nước trộn lạnh, phần lớn phơi khô pha nước uống.

 

Thời gian thức ăn gửi cho Lãnh Tiêu và Lãnh Thần phần lớn chế biến từ rau dại, còn cách nào khác, mấy tháng mưa, gửi rau tươi thì quá gây chú ý.

 

Rau dại sức sống mãnh liệt, cũng chịu hạn hơn, rau trong vườn rau cái mọc lên nổi, cái mọc một nửa thì ch-ết khô, chỉ rau dại khi lập hạ vẫn thể ngoan cường sinh trưởng.

 

Thế nhưng hiện tại cũng ch-ết sạch cả .

 

Cũng may Lãnh Tiêu, Lãnh Thần sắp về , nếu thêm một thời gian nữa mà vẫn còn thể gửi rau dại tươi , cũng khiến liếc mắt .

 

Người khác bánh bột ngô bột đen còn chẳng dám ăn no, nhà cô rau tươi, thể gây chú ý .

 

“Vâng!"

 

Có việc để , Lãnh Thiên và Lãnh Vân ngược cảm thấy an tâm hơn.

 

Đặc biệt là việc sắp xếp nguyên liệu nấu ăn, mang cho cảm giác an tâm kỳ lạ.

 

Lãnh Thiên nhớ lời dặn của đại ca:

 

“Đại ca lấy xong phù phiếu, thư viện nếu còn việc gì khác, thuận lợi thì mồng Chín thể về nhà.

 

Còn bên ngoài dân chạy nạn đông đúc loạn lạc lắm, mấy ngày cần gửi đồ ăn cho nữa, ở nhà đồ đạc gì cần mang theo thì thu dọn dần , hai về đến nhà là xuất phát ngay!"

 

Hắn về kịp mấy câu thì Chu đại nương và Giang thẩm t.ử đến, nên cũng kịp hết.

 

“Ừm, đại ca còn gì khác nữa ?"

 

Ôn Noãn Noãn hiểu đây là Lãnh Tiêu sợ lưu dân tìm đến cái hẻm núi nhỏ của bọn họ, để đại sức dài vai rộng cường tráng ở nhà, đối với họ mà an sẽ bảo đảm.

 

Phân tích theo các yếu tố thực tế, chỗ của họ thực an hơn trong thành và vùng ngoại ô, trong thành các đại hộ phú hộ nhiều, cần giúp việc cũng nhiều, thỉnh thoảng còn thiện nhân phát cháo, đổ xô thành là lựa chọn sáng suốt.

 

Mà vùng ngoại ô bằng phẳng ruộng vườn nhiều, những nhà lương thực dự trữ cũng nhiều, gần khu vực thành thị, những kẻ nảy sinh ý đồ mục tiêu hàng đầu cũng là ở đó.

 

 

Loading...