Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Dù mấy tên cướp cầm rìu xông lúc cũng chỉ đ-ánh ngất , khi tỉnh thể lực cơ bản ảnh hưởng, để một Lãnh Thần ở bên trong là nguy hiểm quá ?”

 

“Không , trói nhanh.”

 

Lãnh Tiêu khẽ giọng an ủi.

 

Ngay cả khi chúng thể tỉnh , cũng sẽ còn khả năng hại bất kỳ ai nữa.

 

Lãnh Thiên cũng cùng suy nghĩ với Ôn Noãn Noãn, lực đạo tay của , trong thời gian ngắn là thể tỉnh , nhưng việc chẳng sợ cái vạn nhất , “ , là để canh chừng .”

 

Lãnh Vân đại ca, nhận điều gì đó, vội vàng kéo Lãnh Thiên , “Cánh tay thương đương nhiên nghỉ ngơi cho chứ, nếu đường đ-ánh xe?”

 

Đang chuyện, cửa sân mở , Lãnh Thần lễ phép :

 

“Trói xong , còn phiền giúp đỡ vận chuyển.”

 

Đối với bọn cướp, dân làng đương nhiên khách khí, ném bừa bãi lên xe bò chất đống, do ngựa kéo phía đến bãi phơi.

 

Chỗ chất hết thì kéo chân, lôi xềnh xệch .

 

Trong nhà những thứ thể cất gian trữ đồ đều cất cả , còn vật dụng gì quan trọng nữa, năm theo dân làng về phía nhà họ.

 

Chủ yếu cũng là rõ tại lưu dân tập kích cái thôn nhỏ hẻo lánh rách nát của họ.

 

Mặt đường là đ-á sỏi và bùn đất hỗn hợp, lồi lõm bằng phẳng, bước cao bước thấp về phía bãi phơi.

 

Nhìn từ xa, trẻ con, phụ nữ, già vây quanh một ngôi nhà đất thấp bé, trong thôn xảy chuyện lớn thê t.h.ả.m như , ước chừng cũng ai tâm trạng ngủ tiếp.

 

Ôn Noãn Noãn tới, liền thấy Giang thẩm quen thuộc, còn mấy phụ nữ trẻ tuổi quen mặt cũng như thấy tiếng than nức nở trong sân vây quanh bởi những cành cây khô.

 

“Người nhà họ Lãnh, cháu tới .”

 

Giang thẩm thần sắc sa sút gọi một tiếng.

 

Ôn Noãn Noãn thò đầu cái sân nhỏ đơn giản vây quanh bởi những cành cây khô.

 

Một bà lão tóc tai xõa xượi ôm một đứa trẻ choắt choắt đầy m-áu đến xé lòng.

 

Lúc già mất con thật thê lương, nhưng kỳ lạ là những vây quanh xung quanh một ai tiến lên khuyên bảo.

 

“Giang thẩm, đây là nhà ai, ạ?”

 

“Còn thể là nhà ai nữa, chính là cái nhà họ Uông mất lương tâm !

 

Mồng bốn bán Tam Nha !

 

Nói trong nhà con trai nối dõi tông đường là đủ , bán tám lạng bạc hai đường h hớn hở sợ khác , đám lưu dân dùng một cái bánh nướng đen lừa hết sạch, còn để lưu dân trong nhà hai mươi lạng bạc bán Đại Nha và Nhị Nha!”

 

Giang thẩm tức giận mắng c.h.ử.i.

 

Đây vẫn là hỏi từ miệng đám lưu dân bắt .

 

“Mấy ngày nay chúng thám thính xong , chia ba tốp , tốp đông nhất xông thẳng đến nhà , còn một tốp đến nhà thôn trưởng, đoán chừng là vì nhà thôn trưởng vẻ bề thế hơn.”

 

Chương 103 Quyết định cùng với Tần lão phu t.ử

 

Ôn Noãn Noãn hiểu , tại còn một tốp đến nhà họ, nhà họ Lãnh là nhà gạch ngói, cô độc một ở rìa ngoài cùng, trong thôn giống như nhà giàu .

 

Dân làng cùng về :

 

“Người nhà họ Lãnh thông minh, trong tường rào gia cố ít gai nhọn, kẻ dò đường đó nhảy gai đ-âm thương thét t.h.ả.m thiết, cho trong nhà thời gian chuẩn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-123.html.]

 

.”

 

Khuôn mặt nhăn nheo của thôn trưởng đầy vẻ hối hận, “Nhà chính là đặt bẫy, kẻ trèo tường khi mở cửa sân liền ùa , nếu , nếu bà lão nhà cũng mất mạng.”

 

Quay đầu về phía nhà họ Uông, ánh mắt hung lệ:

 

“Nhà họ Uông mất thiên lương!

 

Đã mang tai họa lớn đến cho thôn, chạy nạn tuyệt đối sẽ mang theo bọn họ nữa!

 

Lãnh Tiêu, các cháu nếu cùng với chúng cũng .”

 

Lãnh Tiêu khom , “Đã hẹn với Tần lão phu t.ử, dám phiền.”

 

Thôn trưởng ngẩn , nửa ngày hai con ngựa lực lưỡng thở dài một tiếng.

 

Ôn Noãn Noãn mới nhận những cái bẫy phát huy tác dụng lớn lao thế nào, nếu để kẻ trèo tường lặng lẽ mở cửa sân thả đám lưu dân đó , cũng ùa lên như , thì điều chờ đợi ba bọn họ ngoài việc tiêu diệt sạch sẽ thì còn gì nữa?

 

Thật sự là phương diện nào cũng sơ suất, cẩn thận bao nhiêu cũng thừa!

 

Giang thẩm cũng thở dài một tiếng:

 

“May mà nhà thôn trưởng đông , nhà họ Uông thì như , cha chồng, con trai, cháu gái nhỏ ch-ết t.h.ả.m, em chồng và em dâu đều thương, thề độc qua với bọn họ nữa, Uông đương gia cũng thương nặng, ước chừng qua khỏi ngày hôm nay.”

 

“Vậy chẳng chỉ còn Uông đại nương thôi ?”

 

Lãnh Thiên thẳng thừng tiếp một câu.

 

“Chúng vốn còn cảm thấy bà mất con mất chồng thật đáng thương, ba đứa con gái đều bán những nơi đó, kết quả các cháu xem, bà đang gào cái gì!”

 

Mấy cái sân rách nát, chân trời bắt đầu hửng sáng, mà Uông đại nương vẻ mặt ngây dại, lẩm bẩm tự là Tam Nha bán thì , con trai ch-ết còn thể kén một rể , bà khi ch-ết còn thể hưởng hương hỏa.

 

Cơn tức nghẹn trong lòng Ôn Noãn Noãn càng nặng thêm, , thật sự là ch-ết cũng hối cải!

 

Ích kỷ tự tư, hết thu-ốc chữa .

 

Bán con gái, hại cha , con trai, cháu gái và cả thôn , nghĩ tới là hối hận sửa sai, mà vẫn là lợi ích của bản !

 

Quả nhiên kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận, một chút cũng đáng đồng cảm.

 

Chỉ là kéo theo cả thôn chịu tai họa diệt đỉnh.

 

Người đức tránh xa, nếu lúc ông trời đ-ánh sấm cẩn thận sẽ đ-ánh trúng bên cạnh là ngươi đấy!

 

Ôn Noãn Noãn bây giờ thấu hiểu sâu sắc điểm .

 

Bà lão tóc tai bù xù trong sân vẫn lặp lặp lẩm bẩm về hương hỏa, những xem còn tâm trí nữa, dần dần tản .

 

Trên mặt đường đất của bãi phơi la liệt ngang dọc ít bọn cướp, đ-ánh cho dở sống dở ch-ết, khi ném cả đám ở sân nhà họ Lãnh lên đó, năm hai ngựa dẫm lên ánh sáng mờ nhạt của rạng đông về nhà.

 

Trong thôn ch-ết ít , đường qua các nhà tiếng kêu bi thương, những khuôn mặt đầy dấu vết sương gió đều ngoại lệ là mây sầu thê t.h.ả.m.

 

Nhân sinh thật khổ, mỗi cái khổ riêng.

 

Sau khi về đến nhà, Lãnh Thần, Lãnh Vân bắt đầu quét dọn sân, mặt đất ít vết m-áu của bọn cướp nôn , bây giờ ít nước, cũng thể lãng phí nước để cọ rửa.

 

Trực tiếp dùng xẻng xúc cả đất vứt thật xa.

 

Sắp rời , trong đời còn liệu nữa , khi dọn dẹp nơi sinh sống nhiều năm cho sạch sẽ gọn gàng, để một niềm thương nhớ.

 

 

Loading...