Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Còn thì ?”

 

Ôn Noãn Noãn nghi hoặc ngẩng đầu hỏi, tổng phân phó việc cho nàng chứ.

 

“Phụ trách đồ ăn thức uống.”

 

Ôn Noãn Noãn phồng má tức giận kháng nghị:

 

“Đồ ăn thức uống chẳng xong từ sớm !

 

Lấy mà.”

 

Hoàn tính là công việc.

 

Hợp nàng chỉ nghỉ ngơi thôi ?

 

Lãnh Vân vui , vội vàng phản bác:

 

“Đồ ăn thức uống là quan trọng nhất mà, tẩu t.ử vất vả ở phía .

 

Vả ba bữa một ngày năm hai con ngựa ăn uống dựa lấy , việc nhiều mệt đó!”

 

Nhìn về phía Tiểu Bạch Hổ đang lăn mặt đất, thêm một câu:

 

“Có thể còn một con hổ trắng nữa.”

 

Lãnh Thần khẽ nhíu mày, cũng tán thành :

 

“Đệ và tiểu việc gì, buổi tối canh đêm ban ngày trong toa xe thể ngủ bù, so với công việc của tẩu t.ử còn nhẹ nhàng hơn.”

 

Xong , Ôn Noãn Noãn hiểu , tiếp nữa nàng thành mệt nhất trong năm mất.

 

Những đứa em chịu thương chịu khó, oán hận một lời của nàng ơi, ở bên họ thật sự là tràn đầy cảm giác hạnh phúc.

 

~

 

Nhiệt độ đang tăng lên, nắng gay gắt, sợ ba đứa nhỏ quá nóng ngủ ngon, Ôn Noãn Noãn lấy một khối băng dày dặn, dùng vại nước nhỏ đựng đặt trong phòng họ để giảm nhiệt.

 

Đãi ngộ tương tự cũng dành cho Tiểu Bạch Hổ một phần, đổi lấy một cái liếc mắt đầy hứng thú của Tiểu Bạch Hổ.

 

Con hổ nhỏ hệ thống bài tiết mồ hôi nên cực kỳ sợ nóng nha, thể tận hưởng đ-á khối giảm nhiệt trong cái nóng oi bức chỉ nó thôi.

 

Lúc ít nỡ dùng, bây giờ đều về , tự nhiên dùng thôi, thép dùng ở lưỡi d.a.o mà.

 

Nước tan cho Tiểu Bạch Hổ và hai con ngựa uống là .

 

Ôn Noãn Noãn dùng hũ sành đựng canh đậu xanh, đặt khối băng, đợi khi ăn cơm trưa xong là thể uống canh đậu xanh ướp lạnh !

 

Hoàn mỹ, một chút xíu cũng lãng phí.

 

Nàng đúng là cao thủ tính toán tỉ mỉ mà.

 

Ăn xong cơm trưa lâu, thôn trưởng phái qua thông báo bảo đến nhà ông thương lượng chuyện lưu dân ở bãi phơi.

 

Lãnh Tiêu vốn định ngủ trưa tự nhiên là ngủ nữa, đưa Lãnh Vân đến nhà thôn trưởng.

 

Ôn Noãn Noãn vội vàng tranh thủ ngủ trưa, đoán chừng đợi nàng ngủ dậy, Lãnh Tiêu cũng thể về , lúc đó sẽ hỏi phương pháp xử lý của các quan ông huyện đường.

 

Lãnh Thần hiên nhà đan mũ rơm, Lãnh Thiên cách một canh giờ dùng một tay múc nước từ giếng lên một .

 

Họ tẩu t.ử trữ ít nước, nhưng trời hạn đường xa đông , tranh thủ lúc nước thì dự trữ thêm nước luôn là sai.

 

Lúc trời hạn, một giọt nước cũng là quý, ai mà chê nhiều nước chứ.

 

Chỉ là bây giờ nước trong giếng cũng ngày càng ít , lúc nửa canh giờ thể múc một lớp nước mỏng đáy thùng, bây giờ hơn một canh giờ mới , múc chăm chỉ cũng .

 

Lãnh Thiên bầu trời xanh ngắt, sạch sẽ đến nỗi một đám mây trắng cũng ở tận nơi cực xa, mặt trời chiếu ánh sáng ch.ói mắt, nóng rực thiêu .

 

Trời , một chút dấu hiệu mưa cũng .

 

Không trong thôn định khi nào khởi hành?

 

Là ngày mười hai tháng sáu định đó, là hoãn .

 

Ôn Noãn Noãn ngủ yên , đặc biệt là mới bọn cướp trèo tường kinh hãi xong, lúc thấy tiếng đẩy cửa sân vang lên nàng liền tỉnh dậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-125.html.]

 

Túm mái tóc xõa xuống, kéo y phục , khi đảm bảo sai sót lớn, Ôn Noãn Noãn ngoài.

 

Lãnh Tiêu một đôi mắt phượng đẽ qua.

 

Khuôn mặt tròn trịa của Lãnh Vân đầy vẻ tức giận, đợi đến khi tập trung đông đủ mới bắt đầu tuôn một tràng bất mãn:

 

“Con trai út của thôn trưởng về căn bản gặp quan ông, chỉ gặp nha dịch, rõ ràng là ch-ết và thương nhiều như cũng ai quản!

 

Chỉ trả lời một câu nhạt nhẽo:

 

Nhân thủ đủ.”

 

Ôn Noãn Noãn chân mày nhướng lên.

 

Kết quả trong dự liệu của họ.

 

Chỉ là bây giờ ?

 

“Vậy bây giờ tính ?

 

Nha dịch mặc kệ quản, là để chúng dùng tư hình ?!”

 

Lãnh Thiên tính tình thẳng thắn, thấy câu trả lời nhịn tức hỏa hỏi.

 

Vốn dĩ là thiên tai, quan phụ mẫu địa phương còn gánh vác trách nhiệm, là hiềm Đồng Thành đủ loạn ?

 

Trực tiếp hai tai chuyện ngoài cửa, thì thể thật sự tường hòa yên tĩnh ?

 

Cầm bổng lộc, nhưng ngay cả chức trách cơ bản nhất cũng .

 

Lãnh Vân tiếp lời:

 

“Tức nhất chính là ở chỗ , con trai út của thôn trưởng hỏi nha dịch giao cho họ xử trí ?

 

Nha dịch họ như , ngộ nhỡ nhà của đám lưu dân đó tìm đến, xử phạt ai cũng chừng.”

 

Ôn Noãn Noãn xong trong lòng lạnh toát, đây chỉ là thái độ hòa giải nữa , mà giản trực là đen tối!

 

Thái độ và câu trả lời của nha dịch chắc chắn là lợi nhất cho họ, động chân chạy một chuyến để điều tra rõ sự thật xử lý mầm họa, vì đường xa vất vả chịu tội lợi lộc gì.

 

cũng rõ dùng tư hình nếu ‘ ’ tìm đến cũng chịu trách nhiệm!

 

Nếu nhà của lưu dân nộp bạc lo lót, lời liền dư địa .

 

Lời quan sáo rỗng một đống lớn.

 

Sau khi phẫn nộ là cảm giác bất lực.

 

Những quan phụ mẫu địa phương tròn bổn phận như nơi nào cũng , gặp họ cũng thể đổi , chỉ thể tự cầu phúc cho , cố gắng giảm thiểu tổn thất của nhà xuống mức thấp nhất.

 

Ôn Noãn Noãn lo lắng hỏi:

 

“Thôn trưởng dự định xử lý đám bọn cướp đó thế nào?

 

Thả ?

 

Nếu ngộ nhỡ chúng xúi giục thêm nhiều đến cướp thì ?”

 

Nàng thụ giáo d.ụ.c hơn hai mươi năm rằng dùng tư hình là hợp pháp, nhưng đó là trong trường hợp luật pháp ràng buộc quản, bây giờ những tên cướp g-iết và thương nhiều như , nếu thả chịu bất kỳ hình phạt nào, chẳng càng to gan lớn mật ?

 

Vả đến , ngay mắt, ánh mắt lưu dân dân làng bọn họ căm thù độc ác, khả năng hối cải gần như , thả chúng , chẳng là tự gieo mầm mống tai họa cho ?

 

Trong năm Lãnh Tiêu vẫn trầm như cũ, bình tĩnh bất thường là Lãnh Thần, hai yên tĩnh sang một bên, góc nghiêng thản nhiên.

 

Chương 105 Năm hai ngựa một mãnh sủng xuất phát thôi

 

“Mỗi nhà trong thôn đều c.h.é.m ch-ết c.h.é.m thương, họ hận thể lăng trì đám đó, thể thả .”

 

Lãnh Vân đến đây, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc mới bình tĩnh , “Thôn trưởng và những khác quyết định dời lên sáng sớm mai xuất phát!

 

Đám đ-ánh gãy tay chân vẫn ném ở bãi phơi, phó mặc cho ý trời.

 

đồng bọn đến cứu, tay chân linh hoạt cũng hại nữa !”

 

 

Loading...