Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 128
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bên trong hai ngăn, lớp cùng để gạo rang và bột dầu bọc trong giấy dầu, hai thứ khô ráo chịu lâu no bụng, cần thường xuyên thế.”
“Ở giữa để bánh Nang nướng, khô cong queo cũng lo hỏng.”
“Trên cùng thì để trái cây bánh quy đồ ăn vặt điểm tâm các loại, thích thì lấy ăn.”
Lãnh Tiêu lắng tiếng thảo luận nhiệt tình vui vẻ hết đợt đến đợt khác trong toa xe, khuôn mặt thanh lãnh nhuộm lên vẻ ấm áp.
Xe ngựa lọc cọc chạy về phía thư viện, càng gần cổng thành tốc độ càng chậm .
Từng nhóm dân t.a.i n.ạ.n hai bên đường đất lác đác thức dậy, thấy tiếng xe ngựa, ánh mắt chằm chằm thẳng , di chuyển theo tốc độ của xe ngựa.
Lãnh Thiên sớm ngay ngắn khung xe, bàn tay dày dặn nắm c.h.ặ.t cây rìu mài sáng loáng.
Ôn Noãn Noãn tim vọt lên tận cổ họng, vén rèm xe lặng lẽ quan sát nhất cử nhất động của dân t.a.i n.ạ.n ven đường.
Đa dân t.a.i n.ạ.n ven đường qua đều g-ầy, g-ầy đến mức biến dạng, hốc mắt trũng sâu, da dẻ vàng vọt, thần sắc mặt uể oải tinh thần, c-ơ th-ể giống như rút cạn sức lực, lảo đảo sắp đổ.
Khác với năm bọn họ, cũng khác với đám bọn cướp xông nhà họ, những là dân t.a.i n.ạ.n thực sự.
Trong lòng Ôn Noãn Noãn dâng lên một nỗi xót xa, khó chịu nhưng cảm giác bất lực sâu sắc.
Những là mắc kẹt ở Đồng Thành, còn nhiều điều kiện hơn chắc về phía bắc .
Ôn Noãn Noãn dù khó chịu cũng nhịn, nàng lo xuể, dân t.a.i n.ạ.n quá nhiều, chỉ Đồng Thành, còn các quận huyện lân cận, nàng chỉ cần để lộ một chút đồ ăn bạc lẻ, thể sẽ mang đến tai họa diệt cho năm .
Những trong đám dân t.a.i n.ạ.n cũng thể biến thành bạo đồ.
Chương 107 Chạm mặt với những cùng
Lãnh Thần, Lãnh Vân ở phía bên cũng đang lén lút quan sát.
Trong lòng đồng thời nảy một ý nghĩ:
“Họ của ngày xưa cũng như thế .”
Ý nghĩ kỳ lạ nhanh ch.óng phủ định.
Làm thể chứ?
Lúc đại ca và nương dẫn họ lưu lạc đến Đồng Thành, họ còn quá nhỏ, những đứa trẻ ôm trong lòng cõng lưng là thể nhớ những chuyện .
“Đồng Thành hạn hán ngày càng nghiêm trọng, những dân t.a.i n.ạ.n còn lên phía bắc hoặc đến nơi thiên tai, còn ở đây gì?”
Lãnh Vân hiểu hỏi.
Cậu thực sự hiểu, ngoại trừ những già trẻ nhỏ thực sự nổi, đa vẫn còn sức để bộ mà, tụ tập trong rừng cây hai bên đường chính, dù nhỏ cũng mau ch.óng tranh thủ lúc còn sức và còn lương thực dự trữ mà tiếp chứ.
Một khi dừng , sợi dây căng thẳng đó đứt , lấy tinh thần để tiếp sẽ khó.
Lãnh Thần cụp mắt xuống, giọng điệu của đứa trẻ nhỏ mang theo sự lãnh đạm phù hợp với lứa tuổi:
“Thời gian , những nhà giàu trong Đồng Thành sẽ dựng lán phát cháo bố thí ngoài cổng thành, họ tụ tập ở đây để chờ húp cháo.”
“ đây là kế lâu dài mà, cứ tụ tập ở đây húp cháo, hôm nay no ngày mai thì ?
Những nhà giàu đó cũng sẽ cân nhắc chi phí, thể cứ phát cháo mãi chứ?”
Phản ứng đầu tiên của Ôn Noãn Noãn là việc sẽ kéo dài lâu.
Nhiều dân t.a.i n.ạ.n như , dù là nấu cháo, một ngày bao nhiêu nồi, tốn bao nhiêu lương thực?
Đừng là thương gia ở Đồng Thành chịu nổi, ngay cả quyền quý ở kinh thành cũng chịu nổi .
“Tẩu t.ử đúng, Tôn chưởng quỹ là huyện lệnh cưỡng chế yêu cầu, những nhà giàu đó đang bí mật di dời , Tôn chưởng quỹ cháo ngày càng loãng, sắp soi bóng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-128.html.]
đa dân t.a.i n.ạ.n nhận , nghĩ rằng giàu mà nhân đức, ồn ào đòi cho thêm gạo nấu cho đặc.”
Ôn Noãn Noãn ngẩn , hèn gì dân t.a.i n.ạ.n tụ tập ở đây, nhưng cháo ngày càng loãng, thậm chí thể còn nữa bất cứ lúc nào, còn tranh thủ lúc còn sức còn lương thực mà mau ch.óng rời , dù đường sá gian nan hơn nữa, cũng còn hy vọng hơn là ở đây uống thu-ốc độc giải khát.
Tuy nhiên chắc chắn cũng nhận vấn đề nên húp no lên đường, những ở thì gọi cũng tỉnh.
Trước thiên tai lớn, chủ yếu dựa sự tích lũy và tự cứu của bản lúc bình thường, đó mới đến sự điều độ tổng thể của Lăng Quốc, dựa sự giúp đỡ cá nhân của khác chỉ một thời gian chứ cuối cùng thể lâu dài.
Khi những thứ đều , kết quả chắc chắn thê t.h.ả.m.
Ba , đều thấy sự tán đồng trong mắt đối phương, nhưng đồng thời chọn giữ im lặng.
Người duy nhất thong dong tự tại xe, lẽ chỉ cái ‘Thang Đoàn’ đang nheo mắt ngủ thôi.
Đây là tên mà bốn họ nhất trí đồng ý đặt cho thành viên mới của gia đình xe.
Hỏi ý kiến của Tiểu Bạch Hổ, nó đang ngủ phản đối, nên cứ thế quyết định một cách vui vẻ.
Thành viên mới của nhà họ:
“Thang Đoàn.”
Xe ngựa dần rời xa cổng thành, dân t.a.i n.ạ.n đường thưa dần, cuối cùng cũng đến thư viện Thiên Hồng trong giờ Mão.
Trước cửa thư viện mấy chiếc xe ngựa đến, thỉnh thoảng thêm mấy chiếc nữa lác đác tới, đến giờ Thìn, Tần lão phu t.ử dẫn theo thư đồng cũng .
Ôn Noãn Noãn đội mũ rèm che, bãi đất trống tám chiếc xe ngựa và nghĩ, ý thức về thời gian của cổ đại khá mạnh nha.
Nói giờ nào là giờ đó, thà sớm chứ tuyệt đối muộn.
Tần lão phu t.ử tóc hoa râm, bậc thềm ở cổng lớn thư viện, lời nghiêm túc khuôn phép:
“Chuyến Nhữ Châu , đường sá gian nan, năm vị mặt ở đây là những học t.ử lão thành, cũng là đồng môn, mong rằng đường hỗ trợ lẫn , đồng tâm hiệp lực.”
Mọi bên cúi hành lễ đáp:
“Rõ!”
Ôn Noãn Noãn cũng hành lễ theo.
Đôi mắt minh mẫn của Tần lão phu t.ử lượt lướt qua , cuối cùng dừng nữ t.ử duy nhất mặt là Ôn Noãn Noãn, cúi về hướng nàng :
“Lãnh phu nhân phẩm hạnh cao khiết khiến khâm phục.”
Tần lão phu t.ử dùng từ khâm phục chứ kính phục, mặt lập tức hiểu là ám chỉ chuyện Lãnh phu nhân từ chối Vương Sĩ Tiến ngày hôm đó.
Nữ t.ử coi trọng nhất là dung mạo hình tượng, thể giống như nữ t.ử mắt phá bỏ rào cản gạt thứ cực kỳ hiếm thấy.
Ừm, quả thực đáng nhận một tiếng khâm phục.
Ôn Noãn Noãn:
......
Bỗng nhiên mang tiếng thơm, cảm giác cũng khá nha.
Hèn gì đời đều danh tiếng , khác tôn trọng kính trọng thật .
Nếu nổi tiếng theo cái cách bi t.h.ả.m đó thì càng hơn nữa!
“Cảm ơn phu t.ử khen ngợi, là việc nên thôi ạ.”
Ôn Noãn Noãn khách sáo đáp lễ.
Tần lão phu t.ử gật đầu, sang bàn bạc sự việc đường với năm học t.ử.