Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 137
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Noãn Noãn khá ngưỡng mộ loại như Lãnh Tiêu, hoài bão xa xôi thể kiếm bạc khổng lồ cũng thể cúi kiếm tiền đồng, so với một kẻ tiền lớn kiếm tiền nhỏ trúng, tính khí còn lớn hơn bản lĩnh thì đàn ông như thực sự mạnh hơn chỉ một chút !”
Hiện tại khi tìm hiểu mới phát hiện Lãnh Tiêu khi ở khác thì coi là , khi ở khác thì coi khác là ; nguyên tắc kiên trì, nhưng cũng mù quáng thanh cao.
Một như , chả trách dù truyện dài và chậm mà ban đầu nàng cũng thể theo đuổi đến cùng.
“Lãnh Tiêu, đường dân đói dân chạy nạn nhiều, giúp đỡ gì ?"
Ôn Noãn Noãn ướm hỏi.
Từ góc của Lãnh Tiêu, chắc hẳn là quan tâm đến chúng sinh, nàng thấy những dân đói đang cố nén sự khó chịu ?
Động tác tay Lãnh Tiêu khựng , đôi lông mày thanh lãnh rơi xuống gương mặt nhỏ nhắn nhu hòa của Ôn Noãn Noãn, đôi mày nhíu một cách khó nhận .
Nàng điều gì?
Là tìm hiểu là thăm dò ?
Mặc dù nàng hỏi câu hỏi là vì nguyên do gì, nhưng , nàng tuyệt đối sẽ thích một kẻ lòng hiểm độc.
Mà một đàn ông mảnh ngói, tấc đất mà bàn chuyện tế thế vi hoài thiên hạ thương sinh, chính bản cũng cảm thấy vô cùng nực .
Thiên hạ thương sinh liên quan gì đến ?
Hắn thể nàng chán ghét, những điều tự nhiên thể .
Lãnh Tiêu đôi mắt trầm mặc chăm chằm thương đang nhảy nhót chờ đợi câu trả lời mặt, cân nhắc từng chữ, đáp một cách lửng lơ:
“Không thủ đoạn sét đ-ánh thì đừng tâm bồ tát."
Ôn Noãn Noãn xong nụ mặt dần lan rộng, cốt truyện đúng là mà.
Lãnh Tiêu quả nhiên tâm hồn rộng mở chí hướng cao xa, cứu vãn dân chúng nước Lăng giữa lúc loạn lạc chao đảo, để họ trong những năm tháng còn sống thể hưởng cuộc sống an !
Vội vàng truy vấn:
“Những kẻ từng sỉ nhục , là tha thì tha là mới tính sổ?"
Nàng Lãnh Tiêu sẽ bỏ qua, điều nàng suy nghĩ của , tại lúc nào cũng thích mới tính sổ?
Rõ ràng quyền thế ngập trời, g-iết một còn đơn giản hơn giẫm ch-ết một con kiến, khác công khai khiêu khích, theo mô-típ thông thường là g-iết gà dọa khỉ ?
Có thù báo ngay tại chỗ, qua sướng bao!
Tại còn luôn lén lén lút lút báo thù, mà cũng ai là do ?
Hay là để tranh thủ lấy cái tiếng ?
Đối với việc Lãnh Tiêu báo thù những kẻ đó, Ôn Noãn Noãn phản cảm.
Đổi là nàng, ai cứ mãi sỉ nhục nàng, điều nàng nghĩ cũng là để báo thù — báo thù cũng là do năng lực đủ.
Ai mà dám khuyên nàng lấy lý phục lấy đức báo oán, nàng nhất định tránh xa đó !
Nàng sợ vầng hào quang thánh mẫu mù mắt nàng mất.
Cho nên điểm quan tâm chính của nàng là ở việc tại Lãnh Tiêu cứ luôn thích mới tính sổ, nhưng thể trực tiếp cách hành sự của là mới tính sổ chứ, chỉ thể nhân tiện hỏi tha thứ cho khác thôi.
Lãnh Tiêu đầu , tầm mắt rơi đám cỏ Ô Nhẫn mặt, để đôi mắt mọng nước thấy vẻ bạo ngược u ám nơi đáy mắt , khẽ thở dài:
“Khi nào thủ đoạn Kim Cang, thực lực nghiền ép khác, thì hãy bàn đến việc tha thì tha ."
Lời nàng khuyên bảo , nàng quên ?
Để lúc thực lực đừng dễ dàng báo thù, để lúc báo thù đừng tự tay, thể để khác nhận là .
Sao bây giờ đến hỏi , là sợ quên ?
Hay là vì sự khiêu khích của Trình Lý ngày hôm nay khơi gợi ký ức ngày hôm đó của nàng?
Sắc mặt Lãnh Tiêu trầm xuống, nhấn mạnh:
“Nàng yên tâm, ghi nhớ đấy, sẽ quên ."
Dù là hiện tại , đều sẽ quên.
Dù là thấp hèn như bụi rậm là vị cực nhân thần, hành sự của đều sẽ để khác nhận là !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-137.html.]
Ôn Noãn Noãn vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Yên tâm cái gì?
Ghi nhớ cái gì?
Nàng sót cái gì ?
Tại nàng hiểu, cũng thể lý giải ?
“Huynh cái g—"
“Tẩu t.ử, tẩu xem đám cỏ Ô Nhẫn hai đứa hái dài !"
Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì nắng của Lãnh Vân đầy mồ hôi, ôm một đống cỏ Ô Nhẫn lớn chạy đây.
Như đang khoe bảo bối, ghé sát mặt Ôn Noãn Noãn.
Ôn Noãn Noãn những đám cỏ màu nâu bóng loáng , so sánh một chút, rạng rỡ công nhận:
“ là dài hơn nhiều, dài hơn một nửa !
Tìm ở ?"
Đợt của bọn họ chắc dài ba mươi phân nhỉ, đợt Lãnh Vân ôm về dài đủ năm mươi phân .
Đám cỏ giữa cỏ với cỏ cũng “nội quyển" dữ thật nha.
Khoảng cách quá lớn!
“Phía bóng râm của gò núi đằng ạ, ít nắng, ch-ết héo sớm, nên mới mọc dài ."
Lãnh Thần cũng ôm một xấp cỏ lớn, theo lưng.
Ôn Noãn Noãn hớn hở :
“Vậy tranh thủ lúc thời gian còn dư dả, cắt thêm một ít về, để đại ca các cùng , sức lớn ôm nhiều."
Cỏ dài chắc chắn hơn cỏ ngắn khi bện , tiết kiệm thời gian tiết kiệm sức lực, đương nhiên chọn cỏ dài để cắt.
“Những thứ đủ dùng mà ạ."
Lãnh Thần lí nhí đáp .
Còn buổi tối bán , cho dù bán một hai chiếc, thì những thứ cũng đủ dùng .
Ôn Noãn Noãn chỉ chỉ về phía Hà Anh Tài, đặc biệt vui vẻ tuyên bố:
“Hai đứa xem, bán nha!
Bây giờ còn nợ ba chiếc đệm cỏ, năm đôi giày cỏ đó!
Có điều vì tích trữ đủ, là sợ một lúc lấy quá nhiều sẽ hợp lý."
Lãnh Thần, Lãnh Vân thấy , phản ứng đầu tiên là vui mừng, phản ứng thứ hai là hỏi:
“Bán bao nhiêu bạc ạ?"
Ôn Noãn Noãn kiêu ngạo tự hào:
“Đại ca các đàm phán giá cả đấy, hai đứa tuyệt đối đoán !"
Dường như hai để Lãnh Tiêu mặt đàm phán giá cả, đều cao vượt mức mong đợi, đây chính là vầng hào quang nam chính trong truyền thuyết ?
Chương 115 Mãn môn thanh quý nhà họ Lãnh?
Gương mặt tương tự của Lãnh Vân, Lãnh Thần lộ cùng một vẻ nghi hoặc, Lãnh Vân trực tiếp bỏ cuộc đoán nữa, nép bên cạnh Ôn Noãn Noãn nài nỉ:
“Tẩu t.ử, tẩu trực tiếp cho bọn mà."
“Ừm, vẫn là lãng phí thời gian để đoán nữa, mười lăm lạng đó nha, hai lạng bạc một chiếc đệm cỏ, một lạng bạc ba đôi giày cỏ."
Ôn Noãn Noãn tuyên bố xong, nhàn nhã quan sát biểu cảm kinh ngạc của hai tiểu .
Nàng cũng chính là biểu cảm như nha, y đúc luôn!
Lãnh Thần thì khá hơn, chỉ kinh ngạc một lát khôi phục dáng vẻ nội liễm e thẹn.
Gemini