Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 139
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nào ngờ hai vị còn cũng theo mua cùng, bây giờ Trình T.ử Kiệt vì chút bạc lẻ mà gây bao nhiêu lời phàn nàn thế !
Trình T.ử Kiệt tán thành cách :
“ Lãnh Tiêu thản nhiên nhận là sự thật mà, đầy mùi đồng tiền, nhục cái sự thanh nhã của sách."
“Hắn phú quý, mà là thanh quý, Lãnh gia mãn môn, thanh quý vô song!"
Tần lão phu t.ử ngay ngắn phiến đ-á lều bạt, khuôn mặt vốn luôn từ bi ẩn hiện cơn giận.
Thấy phu t.ử nổi giận, ba vị học t.ử còn cũng hốt hoảng dậy, tim đ-ập chân run suy đoán phu t.ử đây là quen với trưởng bối Lãnh gia?
phu t.ử cáo lão hồi hương mới vài năm, vẫn luôn ở trong kinh mà, thể quen với trưởng bối Lãnh gia .
Mà gia đình thể xưng tụng là mãn môn thanh quý, Lãnh gia xứng đáng .
Hà Anh Tài với tư cách là chủ nhân của lều bạt, vội vàng khom khuyên nhủ:
“Phu t.ử bớt giận, thiết mốt đừng hại thể, Trình về xe nghỉ ngơi một lát ."
Đây là lời đuổi khách rõ ràng .
Trình T.ử Kiệt bái phu t.ử một bái sát đất, giọng điệu lo lắng hối hận:
“Xin phu t.ử thứ cho sự lỡ lời của vãn sinh, xin chớ nổi giận hại , vãn sinh xin cáo lui ."
Từ từ lùi , Trình T.ử Kiệt về phía xe ngựa của .
Hừ, phu t.ử quả nhiên dành nhiều sự quan tâm cho Lãnh Tiêu.
Đến cả hành vi hám lợi như thương nhân của Lãnh Tiêu cũng thể nhắm mắt ngơ.
Thanh quý?
Hắn thấy là mùi đồng tiền mới đúng!
Chương 116 Vào thành mua nước
Đám Ôn Noãn Noãn hề gì về sự vui bên .
Bận rộn cho đến khi hai tiêu sư dẫn đầu hô xuất phát, mới nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc trong toa xe.
Xe ngựa của bọn họ ở cuối cùng, đợi mỗi chiếc xe phía chuẩn xong mới , cũng vội.
“Tiểu , múc cho mỗi một bát lớn canh đậu xanh ướp lạnh, đường sá xóc nảy uống tiện, nhân lúc uống hết để tẩu còn thu dọn."
Ôn Noãn Noãn dặn dò Lãnh Vân.
Lúc xuống xe dùng chậu gỗ chia canh đậu xanh đặt lên đ-á lạnh ướp, chính là để lúc lên xe thể trực tiếp uống canh ngọt mát lạnh sảng khoái.
Trời chỉ nóng mà còn khô, Ôn Noãn Noãn hề nghi ngờ rằng một ngày thể g-ầy mấy cân —— do đổ mồ hôi.
Nàng cũng sai bảo tiểu việc, chỉ là tay nàng cứ run bần bật, run mãi run mãi, căn bản theo nàng sai khiến.
Bất kể ở , đối với nàng mà kiếm tiền đều dễ dàng gì nha.
Dù từ thuê thăng chức thành hộ cá thể tự do, vẫn tránh khỏi việc việc khổ cực, thậm chí còn mệt hơn!
Bởi vì việc cho chính thì thể lười biếng.
Thấy Lãnh Vân cầm lấy chiếc bát thứ năm, Ôn Noãn Noãn vội vàng bồi thêm một câu:
“Không cần múc cho tẩu ."
“Tại ạ?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn ngước lên của Lãnh Vân đầy vẻ khó hiểu.
Rõ ràng nóng, cũng đổ nhiều mồ hôi, hơn nữa tẩu t.ử chẳng thích nhất uống những thứ nước canh ngọt ngào ?
Ôn Noãn Noãn:
.....
Vật tư đầy đủ như nàng lúc thể đóng kịch khổ tình, tỏ nỡ uống để dành chút nước cho bọn họ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-139.html.]
Lãnh Thần im lặng di chuyển hòm thu-ốc ở góc gần cửa xe .
Mở nắp gỗ , từ bên trong lấy một chiếc lọ sứ trắng, dùng kéo nhỏ cắt lấy hai miếng gạc dài mảnh.
Ơ, Ôn Noãn Noãn và Lãnh Vân đều qua.
Bốn mỗi một tay nải, đựng những đồ dùng hàng ngày, xếp ở góc xe ngựa, như cần lúc nào cũng tìm Ôn Noãn Noãn lấy, dùng cũng tiện.
Lãnh Thần ngoài tay nải , còn riêng hòm thu-ốc , bên trong xếp đầy đủ các loại thu-ốc một cách ngăn nắp.
Ôn Noãn Noãn đặc biệt hứng thú với những loại cao thu-ốc viên thu-ốc từ th-ảo d-ược nguyên chất !
Là một hiện đại, từ nhỏ đến lớn nàng tiếp xúc chủ yếu là Tây y, vốn dĩ luôn hiệu quả.
Hu hu, cho đến khi nàng lớn lên, bi t.h.ả.m là mỗi tháng luôn mấy ngày đau đến mức chỗ nào cũng !
Đi khám bác sĩ cũng cách nào nha, thật sự đau quá cũng chỉ thể kê thu-ốc giảm đau uống thôi, còn thể gì nữa, đều ch-ữa tr-ị như mà.
Sau khi nàng cam lòng đổi sang khám Trung y, nàng nghiêm trọng, ngay cả đơn thu-ốc cũng kê, hàng ngày nấu chút nước hồng táo nhãn nhục gừng kỷ t.ử mà uống, sợ phiền phức thì lấy bình giữ nhiệt pha cũng .
Nàng hưng phấn , mặt đầy mơ hồ nghi ngờ .
mà!
Sau khi uống hai ba tháng Ôn Noãn Noãn tuyên bố, nước nôi chỉ ngon, mà còn tác dụng!
Cũng hiểu văn hóa ẩm thực nơi nào đó thích hầm canh, nơi nào đó thích ăn cay, đó đều là vì phù hợp với c-ơ th-ể, hiệu quả đó.
Dược thực đồng nguyên lưu truyền hàng nghìn năm, phục !
Bây giờ thể tận mắt chứng kiến, Ôn Noãn Noãn kiểu gì cũng thể bỏ lỡ.
Định mắt kỹ, Lãnh Thần mở lọ sứ trắng, cầm thanh tre dài mỏng khều một loại chất cao màu đen đặc dính, bôi một lớp mỏng đều lên miếng gạc.
“Tẩu t.ử, đưa tay ."
Lãnh Thần nhẹ nhàng dặn dò.
“Ồ!"
Ôn Noãn Noãn ngoan ngoãn đưa tay mặt Lãnh Thần.
Đây chính là cao dán phiên bản cổ đại ?
Vốn tưởng Lãnh Thần sẽ trực tiếp đắp lên, ngờ còn ấn mấy chỗ cánh tay nàng, đó mới đắp miếng gạc lên cổ tay.
Cao thu-ốc dính đặc, chạm da thịt liền dính c.h.ặ.t lấy, lúc đầu mát rượi, một lát mà nóng, rõ ràng nhất là tay Ôn Noãn Noãn còn run nữa!
“Hiệu quả quá!
Cao dán khi dán còn cần ấn mới hiệu quả ?"
Ôn Noãn Noãn tò mò vô cùng.
Hèn chi một học y, tạo phúc cho cả nhà, nếu là Lãnh Thần, nàng còn đau mà run mãi.
Nói về việc xa, một hiểu nguyên lý y học cơ bản quan trọng nhường nào!
Cảm giác an thể thế nha.
“Mấy huyệt vị ấn là để tăng cường khí huyết vận chuyển, dán cao thu-ốc hiệu quả sẽ hơn, ấn cũng ."
Kiến thức học thể phát huy tác dụng, Lãnh Thần vui, nhưng dám nhận công, tiếp tục :
“Hiệu quả là vì phương thu-ốc cao dán lợi hại, thời gian học còn ngắn, chỉ những thủ pháp bên ngoài cơ bản nhất và thu-ốc thành phẩm đúng bệnh, còn bắt mạch kê đơn phối thu-ốc v.v...
đều vẫn ."
“Khá lắm , đợi đến kinh thành định , học thêm những thứ cao siêu!"
Ôn Noãn Noãn dù hiểu y học, nhưng những kiến thức cơ bản nàng vẫn , y học bác đại tinh thâm, thể trong thời gian ngắn mà học hết ?
Lãnh Thần thể triệu chứng nào dùng loại thu-ốc thành phẩm nào, theo nàng thấy thuộc loại vô cùng hiếm và giỏi giang !