Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:35:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Và đây còn là điều quan trọng nhất, điều mạng nhất là nước của bọn họ đủ mà tìm nước!

 

Cũng màng đến những chuyện vui đó, Trình T.ử Kiệt hỏi:

 

“Lãnh , nước thật trong trẻo, tìm thấy ở ?"

 

Lãnh Tiêu đến mắt cũng thèm ngẩng lên:

 

“Không ở khe núi ."

 

“Cái bỉ nhân vẫn mà, ha ha."

 

Trình T.ử Kiệt hận thể thu hồi lời cửa tiệm gạo, phí công bỏ bạc , kết quả suýt nữa lật tung cả khe núi lên mà cũng chẳng thấy con suối nào, bọn họ chưởng quỹ tiệm gạo lừa !

 

Mấu chốt là bây giờ trời tối, đợi bọn họ thì cửa thành sớm đóng , nước, ngày mai ?

 

Lúc cũng chẳng màng đến tôn nghiêm thanh cao cũng như việc để Lãnh Tiêu kiếm bạc của nữa, chỉ mong Lãnh Tiêu bằng lòng kiếm bạc của mới !

 

“Ta sẵn lòng bỏ bạc, chỉ cần Lãnh báo cho vị trí nguồn nước!

 

Một quán tiền thấy ?"

 

Hiện trường im phăng phắc.

 

Hà Anh Tài phì một tiếng tiếng.

 

Hắn là nể mặt Trình T.ử Kiệt thiếu nước nhất mới mở lời tranh , ngờ lúc hỏi chưởng quỹ tiệm gạo bỏ hai lượng bạc, giờ nguồn nước thực sự trái chỉ bỏ một quán tiền, thì khách sáo nữa.

 

Lúc thiếu nước, ai mà chê nước nhiều chứ!

 

Hà Anh Tài còn kịp mở lời, một giọng khác vội vàng tranh :

 

“Lãnh , bỏ một lượng, cho !"

 

Là Lý Thủ Chính, Trình T.ử Kiệt hai mắt sắp bốc hỏa, căm ghét sự nâng giá của .

 

Trong bốn , tài lực của Vương Hoa yếu nhất, tự nhiên tranh giá , nhưng Lãnh Tiêu mang tặng Tần lão phu t.ử một chậu nước lớn, và Tần lão phu t.ử dùng chung đồ ăn nguồn nước nệm cỏ cho bốn , ngày mai tiết kiệm một chút cũng đủ , lúc chỉ một bên quan sát.

 

“Lý Thủ Chính!

 

giá ."

 

“Lãnh còn gật đầu mà, giá cao thì , ở chẳng là cái lý ?"

 

Lý Thủ Chính tùy ý .

 

Trình T.ử Kiệt hít sâu một , “Vậy bỏ hai lượng!"

 

“Ta bỏ ba lượng!"

 

“Mỗi hai lượng, hai dùng chung, gác đêm buổi tối thể phiên múc."

 

Lãnh Tiêu nhàn nhạt định giá.

 

Trình T.ử Kiệt và Lý Thủ Chính đồng thời vui mừng, nghĩ đến mức giá cao sẽ tăng đến bao nhiêu, bây giờ trái thấy hai lượng bạc ít, hời!

 

Rõ ràng là để khác kiếm bạc của mà còn thấy cực kỳ hời, đây là tâm lý gì ?

 

Hai rảnh nghiền ngẫm, mỗi trả hai lượng bạc xong, theo con đường Lãnh Tiêu dắt tiểu sai xách thùng sắt tìm đến đó.

 

Hà Anh Tài ở chút thấp thỏm hỏi:

 

“Có thể chia cho chút nước ?

 

Huynh yên tâm, lấy !"

 

“Được, lấy bao nhiêu?"

 

Không ngờ Lãnh Tiêu sảng khoái như , Hà Anh Tài mừng rỡ khôn xiết:

 

“Có thể lấy bao nhiêu?

 

Tự nhiên là càng nhiều càng ."

 

“Thùng gỗ đầy chín phần."

 

“Được, , ba lượng bạc ?"

 

Ôn Noãn Noãn hít một khí lạnh, Hà Anh Tài giá đều tính bằng đơn vị lượng!

 

Lãnh Tiêu về phía Ôn Noãn Noãn, trầm ngâm:

 

“Cho thêm nửa thùng nữa ."

 

Hà Anh Tài ngờ còn thể thêm, vui mừng khôn xiết liên tục :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-143.html.]

“Vậy thêm hai lượng nữa, năm lượng bạc mua một thùng rưỡi nước, đổi ý!"

 

Lãnh Tiêu:

 

......

 

Bốn Ôn Noãn Noãn:

 

.......

 

Trời ạ, giàu sống thực thụ!

 

Tài thô khí sảng đến nỗi cái bụng b-éo mầm trông cũng cực kỳ đáng yêu quá .

 

Hà Anh Tài và Vương Hoa mang nệm cỏ tiện thể mang về luôn, đợi đến khi Lý Thủ Chính cũng mang tấm của .

 

Trình T.ử Kiệt hai tấm, Lãnh Vân Lãnh Thần vất vả, tăng giá lên hai tấm năm lượng, lúc gác đêm buổi tối đan, khi nào đan xong thì khi đó mang qua cho .

 

Chỉ trong một buổi chiều, tăng hẳn một lượng bạc!

 

Trình T.ử Kiệt nghiến răng đồng ý, trong đầu xoay chuyển là cái gì mua sớm!

 

Khi ngoài rời hết, Ôn Noãn Noãn khoanh chân nệm cỏ, bắt đầu đếm bạc nha.

 

Ba nhóc tì cũng khoanh chân bên cạnh Ôn Noãn Noãn, xem nàng đếm bạc.

 

Nguồn nước Lãnh Tiêu tìm kiếm bốn lượng, nước sông dự trữ bán năm lượng bạc, bán hai tấm nệm cỏ kiếm năm lượng, cộng thêm mười lăm lượng buổi trưa, ngày đầu tiên cửa kiếm hai mươi chín lượng!

 

“Nhiều quá!"

 

Ôn Noãn Noãn thốt lên kinh ngạc.

 

“Số mua bao nhiêu ngô và gạo mì trắng đây."

 

Lãnh Thiên quan tâm đến việc quy đổi bao nhiêu thức ăn.

 

Lãnh Vân nghĩ đến vốn mở t.ửu lầu tiệm tùng nhiều thêm một chút.

 

Đối với việc kiếm bạc, còn là bạc vượt xa tưởng tượng của bọn họ, mặt bốn hiện nụ ngốc nghếch và sự tin nổi y hệt .

 

Dưới ánh trăng trong trẻo, bóng dáng cao ráo thẳng im lặng ở một bên, ánh mắt lạnh lùng, nhưng khóe môi khẽ nén tiết lộ một tia vui vẻ.

 

Ban đêm nhà họ Hà cử hai tiểu sai, nhà họ Trình cử một tiểu sai, Lý Thủ Chính và Vương Hoa tiểu sai ban ngày đ-ánh xe ngựa nên chỉ hai họ gác cùng Lãnh Thần Lãnh Vân tạo thành một đội nhỏ bảy .

 

Lãnh Vân Lãnh Thần vẫn ở bên phía bọn họ.

 

Hẹn ước bên nào bất thường báo cho và gọi dậy, những còn tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, dù vẫn còn nhiều ngày đường.

 

Sau khi đưa cho Lãnh Thần Lãnh Vân mỗi hai chiếc bánh xốp, Ôn Noãn Noãn chui toa xe nghỉ.

 

Bên cạnh chậu đặt đ-á lạnh, trong mùa hè nóng nực hiếm sự mát mẻ sảng khoái, bốn phía toa xe rắc bột thu-ốc nên cũng muỗi đốt.

 

Là nữ t.ử duy nhất trong năm , bốn họ luôn chút dị nghị dành những gì nhất cho nàng.

 

Lúc trời sắp sáng mà sáng hẳn, Ôn Noãn Noãn cảm thấy toa xe trĩu xuống.

 

Cái đầu ngủ mơ màng phản ứng một hồi lâu:

 

Ồ, là Thang Đoàn về .

 

Dịch một chút, nhường chỗ, Ôn Noãn Noãn ngủ tiếp.

 

Sau đó tay áo c.ắ.n lấy, xong , thêm hai cái lỗ!

 

May mà hôm qua kiếm bạc , nếu mua quần áo cũng xót ruột lắm.

 

“Thang Đoàn, mày ngủ bên trong , ảnh hưởng đến mày ."

 

Ôn Noãn Noãn cơn buồn ngủ cực nồng, lẩm bẩm.

 

Thang Đoàn vẫn cứ kéo tay áo nàng.

 

Ôn Noãn Noãn sắp , Thang Đoàn hiểu.

 

Khung cửa sổ gõ nhẹ ba tiếng, truyền đến giọng trầm thấp mang theo ý :

 

“Thang Đoàn gọi nàng thu chiến lợi phẩm đấy."

 

Nghe thấy thu chiến lợi phẩm, đầu óc Ôn Noãn Noãn lập tức tỉnh táo hẳn lên!

 

Chương 120 Những kẻ phế vật trong mắt Thang Đoàn

 

Trời sắp sáng mà sáng hẳn, xám xịt u ám.

 

Trên mặt đất cạnh toa xe, một hàng bảy tám con thỏ ch-ết ngay ngắn.

 

 

Loading...