Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 169
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ôn Noãn Noãn tự động dịch sang nghĩa đen là phụ cấp danh nghĩa, thực tế là tiền lễ nghĩa tình , dù khi trúng cử mà tham gia thi Hội, năng lực tự nhiên kém, thuộc loại đầu tư chính xác ít rủi ro!”
Chỉ là, rốt cuộc thể bao nhiêu bạc đây, Hà Anh Tài với tư cách là tiền tự nhiên quan tâm, cứ mãi nhắc đến tiền, ai bụng cho nàng con cụ thể ?
“Hà đối với tiền lộ phí đương nhiên là coi trọng , cái để tâm chẳng qua là thứ hạng thôi nhỉ."
Vương Hoa ung dung .
Hà Anh Tài khiêm tốn lắc đầu:
“Đâu , ba năm một kỳ thi Châu mà chỉ sáu đầu mới lộ phí, nếu thể lấy , trong giấc mộng cũng thể tỉnh chứ."
Kỳ thi của cả tỉnh mà xếp hạng sáu đầu, Ôn Noãn Noãn nghĩ đổi là ai thì cũng sẽ tỉnh thôi.
“Tuy nhiên hạng sáu và hạng nhất tiền chênh lệch khá lớn!
Nghe mỗi xếp hạng nhất, quà tặng của quan phủ cộng thêm thương gia tài trợ tính, tiền mặt tận ba trăm lượng bạc!
Hạng sáu thì chỉ vẻn vẹn mấy chục lượng, cách thể là lớn."
Vương Hoa cảm thán, đó :
“ mấy chục lượng cũng , lộ phí kinh dự thi Hội cũng đủ , còn hơn là gì phía , so lên thì chẳng bằng ai nhưng so xuống vẫn còn dư dả chán."
Ba trăm lượng!
Còn tính quà tặng tặng riêng!
Ôn Noãn Noãn hít một lạnh, thành tích thi cử thể kiếm tiền, chỉ ở chỗ nàng , mà thời cổ đại cũng !
Sau khi Hà Anh Tài và Vương Hoa cáo từ, Ôn Noãn Noãn một ngày bôn ba vất vả mà lúc tinh thần nhất, ánh mắt Lãnh Tiêu hài lòng đến mức như chảy nước .
Khả năng kiếm bạc của Lãnh Tiêu thật đáng nể nha, thể săn b-ắn thể hái sâm, học giỏi đến mức thể nhận học bổng, đặt ở chỗ nàng thì chính là con nhà cộng thêm học bá chính hiệu!
Trầm nội liễm năng lực mạnh, chỉ thông minh chỉ cảm xúc đều cao, may mà Lãnh Tiêu cùng nàng lớn lên từ nhỏ, nếu một vị đại thần như ở bên cạnh trấn giữ, nàng gì ngày ngóc đầu lên nổi!
Chắc chắn là mỗi ngày nhắc nhắc so sánh đến mệt nghỉ.
Bình tĩnh bình tĩnh, đừng biểu hiện quá rõ ràng.
Đây chính là trạng nguyên thể dự tiệc Quỳnh Lâm cưỡi ngựa dạo phố ngự tiền tháng ba năm đấy, đến lúc đó phần thưởng chắc chắn còn phong phú hơn, bây giờ mới chỉ là giai đoạn thứ nhất của tỉnh thôi, đừng quá lố!
Ôn Noãn Noãn hết sức che giấu niềm vui trong lòng, nhưng càng Lãnh Tiêu càng giống con phượng hoàng đẻ trứng vàng, khóe miệng cong lên thế nào cũng ép xuống .
“Xem kìa, tẩu t.ử với đại ca tươi tắn kìa!
Đệ đợi đến Nhữ Châu, đại ca cần chen chúc một cái giường với chúng nữa mà."
Lãnh Thiên hạ thấp giọng tự tin .
“Tẩu t.ử thì rõ, nhưng đại ca chắc chắn chen chúc với chúng ."
Từ lúc hái sâm năm ngoái .
“Tẩu t.ử cũng đại ca ở cùng nàng mà, xem hai ngày nay tẩu t.ử đối xử với đại ca thế nào, chỉ đại ca thôi cũng thể vui vẻ như , đây rốt cuộc là yêu mến đại ca đến nhường nào chứ?"
Lãnh Thiên cảm thán đầy vẻ khó tin....
Buổi tối trong toa xe, Ôn Noãn Noãn lên trần xe, trong lòng âm thầm tính toán tiền tiết kiệm.
Lúc họ xuất phát ba nghìn một trăm mười lượng, tiền lưu trú ít đến mức thể bỏ qua tính, dọc đường kiếm tám mươi lượng, Nhữ Châu với tư cách là thành phố tỉnh lỵ vật giá chắc chắn cao hơn Đồng Thành và quận Tây Ninh một chút, mua một đồ lặt vặt cộng thêm tiền thuê nhà hai tháng, năm nhà họ hai mươi lượng chắc là đủ dùng , vẫn còn ba nghìn một trăm bảy mươi lượng.
Nếu đỗ thủ khoa của tỉnh thì quà tặng riêng tư khi còn giá trị hơn tiền mặt thưởng công khai nữa, vả chỉ riêng tiền mặt phần thưởng thôi ba trăm lượng , đúng là món hời ngoài ý !
Vốn nghĩ hai tháng chỉ thể ăn tiền vốn, ngờ những cần ăn tiền vốn mà còn khoản thu lớn , thể vui cơ chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-169.html.]
Đây mới chỉ là bắt đầu, thủ khoa tỉnh thưởng, thủ khoa quốc thì ?
Lãnh Tiêu nhưng là đỗ liền ba kỳ mà, kỳ cuối cùng chính là trạng nguyên, trạng nguyên thì sẽ thưởng cái gì?
Thật là khiến hưng phấn và kích động mà!
kinh thành quan quyền quý nhiều, thương gia tụ hội vật giá cao giá nhà chắc cũng cao, nhà họ đông phòng chắc chắn thể ít, còn hai con ngựa cần một chuồng ngựa, Thang Đoàn cũng cần một gian hoạt động riêng, như cần một ngôi nhà sân vườn.
Nàng còn sân thể ao cá, nuôi cá nuôi củ ấu trồng ngó sen củ niễng gì đó, tính toán như thì ở kinh thành thuộc loại biệt thự đơn lập .
Tổng tiền chắc chắn thấp , cũng kiếm bao nhiêu bạc mới thể mua ngôi nhà lý tưởng trong lòng nàng.
Lại còn trừ năm trăm lượng của hồi môn mà cha nhà họ Ôn đưa cho nguyên chủ, cái trả .
Còn việc lo lót chốn quan trường, quan hệ nhân tình qua ......
Ôn Noãn Noãn càng nghĩ càng thở dài.
Ở hiện đại mua một ngôi nhà nô lệ của nhà cửa cảm thấy áp lực đè nặng, ngờ đến thời cổ đại vẫn thoát khỏi cái mua nhà nô lệ nhà cửa!
Còn một khả năng nữa.
Có lẽ giá nhà ở kinh thành cao đến mức vượt quá sức tưởng tượng của nàng, nàng ngay cả tư cách nô lệ nhà cửa cũng !
Chao ôi, nghĩ như càng t.h.ả.m hơn.
Ôn Noãn Noãn từ lúc xuống với khí thế hào hùng vạn trượng rằng đời hàng trăm khả năng cho đến khi chìm giấc ngủ thì nghĩ hãy ngoan ngoãn một kẻ thuê nỗ lực kiếm bạc, bước nhảy vọt lớn như sự chuyển biến nhanh như thế chỉ diễn trong vòng nửa tiếng đồng hồ.
Nàng chính là đại diện điển hình cho kiểu ngày nào cũng nghỉ việc nhưng tháng nào cũng đầy đủ chuyên cần.
Vốn tưởng rằng siêu cấp giàu , cái vốn để buông tay là buông tay nữa, nhưng đổi nơi sinh sống một cái, chế độ khó khăn trực tiếp điều chỉnh lên mức cao nhất, mua một căn nhà lập tức trở trạng thái nghèo rớt mồng tơi hai bàn tay trắng.
Không, cũng hẳn là nghèo rớt mồng tơi hai bàn tay trắng, còn thể là nợ nần chồng chất nữa cơ!
Được , đừng nghĩ nữa, càng nghĩ càng thấy bi t.h.ả.m!
Ôn Noãn Noãn tức tối lệnh cho cái đầu nhỏ của .
Tranh thủ lúc dưỡng sức và tinh thần cho , đợi kinh thành còn “bốc gạch" ( việc vất vả) nữa.
“Tẩu t.ử, tối qua tẩu vui ?
Sao giờ trông vẫn như kiểu ngủ ngon thế ?"
Lãnh Thiên chằm chằm quầng thâm mắt rõ rệt của chị dâu , oang oang cái mồm hỏi.
Lãnh Tiêu đang nấu cháo phản ứng theo bản năng nhanh ch.óng bật dậy, mấy bước tới mặt Ôn Noãn Noãn, thấp giọng hỏi han:
“Làm ?"
Ôn Noãn Noãn lúc hổ đến mức hận thể biểu diễn màn dùng ngón chân đào biệt thự ngay tại chỗ!
Nhìn xem đôi lông mày sắc sảo của Lãnh Tiêu nhíu c.h.ặ.t , khuôn mặt tinh tế vô cùng lạnh lùng, trong đôi mắt phượng thanh lãnh như trăng sáng lấp lánh sự lo lắng.
Mà nàng chẳng qua chỉ là ngủ ngon thôi mà!
“Tẩu t.ử, ?"
Lãnh Thần Lãnh Vân cũng xúm , khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ lo lắng.
Ôn Noãn Noãn cảm thấy chẳng cần gì nữa, nàng thể ch-ết ngay tại chỗ cho xong, thật là ồn ào quá mà.
“Đừng hỏi!
Hỏi chính là ngủ ngon, giải tán ."
Ôn Noãn Noãn bực bội .