Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 173

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng nhanh ch.óng gặp Lãnh Tiêu, thấy tình trạng của Lãnh Tiêu nàng mới thể yên tâm.”

 

“Tẩu t.ử, cùng tẩu."

 

Lãnh Vân kêu lên chạy nhỏ bước đuổi theo.

 

Lãnh Tiêu ánh trăng vận trường sam bạc màu, khí tức lãnh mạc quý khí, hình đoan chính hiên ngang, trông vẻ gì khác thường.

 

Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm.

 

“Đại ca vững nha, cũng để nhị ca đỡ, , tẩu t.ử yên tâm ."

 

Lãnh Vân quan sát tỉ mỉ, nghiêng đầu vui mừng báo cáo.

 

Ôn Noãn Noãn thở phào, khóe miệng nhếch lên, đó khi thấy đôi mắt phượng đẽ đen kịt sâu thấy đáy, nụ bỗng sững , thầm hô hỏng bét !

 

Thần thái y hệt như uống say đó nha, Ôn Noãn Noãn yên tâm thử gọi:

 

“Lãnh Tiêu?

 

Lãnh Tiêu?"

 

Đôi mắt thanh lãnh thâm thúy đen kịt bất động nàng, đó sự thanh lãnh tan biến, hiện lên vẻ ấm áp, khẽ ừ một tiếng, “Uống ít, say."

 

Còn giải thích, chắc là say , nhưng chuyển niệm nghĩ , kẻ uống say nào chẳng say!

 

Người uống say sợ nhất là nôn mửa sặc khí quản, cái đó là nguy hiểm đến tính mạng đấy, ngày mai khởi hành kinh thành , đại đ-ánh xe, chắc chắn thể để đại chăm sóc, nhị tiểu nhỏ, buổi tối nhất định sẽ lo liệu .

 

Ôn Noãn Noãn cân nhắc tổng hợp , yên tâm khẽ giọng hỏi:

 

“Hay là, tối nay ngủ ở phòng ?"

 

Tửu phẩm của Lãnh Tiêu , tướng ngủ cũng , cũng cần lo lắng sẽ chuyện gì xảy .

 

Vào phòng xong, Ôn Noãn Noãn thuận tay rót một ly nước mật ong chanh đưa cho Lãnh Tiêu.

 

Đại mang nước rửa mặt đến lấy khăn bông, lúc lui ngoài thuận tay khép cửa .

 

Ôn Noãn Noãn từng chăm sóc Lãnh Tiêu say r-ượu một , kinh nghiệm, nhẹ nhàng đường quen vắt khô khăn bông chuẩn lau mặt cho .

 

Tay còn chạm tới, bàn tay rộng lớn thô ráp của Lãnh Tiêu dùng lực nắm c.h.ặ.t lấy!

 

“A" Ôn Noãn Noãn kịp phòng , kinh hãi kêu lên một tiếng, trong lòng kinh nghi bất định:

 

“Lãnh Tiêu đây là thù oán gì với tay nàng ?

 

Sao cứ hở là tóm tay thế.”

 

Không đúng, chẳng say !

 

Tóm nàng gì.

 

Lãnh Tiêu thấy nàng kinh hãi, tưởng là dùng lực quá mạnh nàng đau, vội vàng nới lỏng lực đạo, “Ta dùng lực quá mạnh ?"

 

Ôn Noãn Noãn nhất thời phản ứng kịp.

 

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng mãi phản ứng, cứ ngơ ngác , chân mày nhíu , khuôn mặt vốn luôn đạm mạc của Lãnh Tiêu xuất hiện vẻ lo lắng, bàn tay dời lên định vuốt phẳng đôi lông mày nhíu .

 

Tay buông một cái Ôn Noãn Noãn liền liên tục lùi về phía .

 

Lãnh Tiêu giống như sợ nàng chạy mất sợ nàng sẽ biến mất thấy , tay dài vươn nhanh ch.óng chuẩn xác tóm lấy Ôn Noãn Noãn kéo trở về, vòng trong vòng tay.

 

Ôn Noãn Noãn hít một , tư thế vô cùng ám !

 

Đây là động tác mà nàng và với quan hệ thể !

 

Ôn Noãn Noãn kỹ Lãnh Tiêu, vẫn đoan chính vững chãi thẳng tắp, đôi mắt thâm thúy như nước hồ lúc tan vẻ âm chí thâm trầm, trong trẻo sáng ngời như vầng trăng sáng treo cao bầu trời.

 

Lúc Lãnh Tiêu ngoại trừ việc ôm nàng lòng thì gì khác thường.

 

Mặc dù ai chiếm tiện nghi của ai, ai chịu thiệt hơn còn chừng, nhưng ôm ấp thế là chuyện gì chứ?

 

Cho dù từng yêu đương, Ôn Noãn Noãn cũng động tác mật đến mức chỉ yêu mới thể !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-173.html.]

 

“Huynh buông ."

 

“Không buông, thích."

 

“Lãnh Tiêu, uống r-ượu thế , bây giờ là ở bên cạnh , nếu là khác, thích ôm là thể ôm ?

 

Nếu con gái, là một đàn ông, cũng ôm như ?"

 

Ôn Noãn Noãn khổ tâm khuyên bảo.

 

Sắc mặt Lãnh Tiêu trầm xuống, lệ khí âm u quấn quýt hàng mày, nửa buổi , như cam chịu mà thở dài:

 

“Ta chỉ thích ôm nàng thôi."

 

Chương 145 Đây là nỗi khổ nhân gian gì

 

Một ý nghĩ táo bạo lóe lên, Ôn Noãn Noãn nín thở hỏi:

 

“Lãnh Tiêu, là ai ?

 

Huynh thích ôm ai?"

 

“Thích ôm nàng, Ôn Noãn Noãn."

 

Lãnh Tiêu là Ôn Noãn Noãn, Ôn Noãn, quả thật uống say!

 

Ôn Noãn Noãn kinh sợ, nàng coi nhà, là em, là ông chủ, là đối tác, ngủ với nàng!

 

Tác dụng của nàng chẳng lẽ lớn hơn việc ngủ nhiều !

 

Ngây một lát xong, Ôn Noãn Noãn sức vùng vẫy!

 

Tình hình phát triển kiểu gì thế , nàng sắp xếp cái .

 

Lãnh Tiêu rõ ràng hoảng loạn, thấy nàng mặc kệ thứ mà vùng vẫy, sợ nàng đau, chậm rãi buông tay , đôi mắt đen kịt càng tỉnh táo thêm vài phần, run rẩy hỏi:

 

“Nàng thích ?"

 

Dáng vẻ mang theo vài phần hiểu vài phần tủi .

 

Trong đầu Ôn Noãn Noãn là một mảnh hỗn loạn ầm ầm.

 

Lãnh Tiêu thế ý gì?

 

Làm nàng thể thích ?

 

Nàng thể thích !

 

Nàng còn bà ngoại mà, còn điện thoại đèn điện mạng internet nữa, nàng còn đang nghĩ sẽ sống thật ngày nào đó về thì .

 

Cho dù về , từ góc độ thực tế mà , nàng hợp với Lãnh Tiêu ?

 

Không, tuyệt đối hợp!

 

Nhận giáo d.ụ.c hiện đại hơn hai mươi năm, tư tưởng và hành động của nàng tuyệt đối thể chấp nhận chuyện tam thê tứ !

 

Cho dù địa vị quyền thế của Lãnh Tiêu cao đến , nàng cũng chung chồng với những phụ nữ khác.

 

Cho dù nàng là chính thất, nàng tự nhận nổi việc nuôi dưỡng con cái của phụ nữ khác sinh với chồng như con ruột .

 

Không, đừng là nuôi dưỡng như con ruột, mà là nghĩ thôi cũng thể nghĩ , cái loại mà sẽ ly hôn trong vòng một phút !

 

ở triều đại khả năng , với quyền thế của Lãnh Tiêu , bên các quan viên nịnh bợ đưa đến các loại g-ầy ngựa (tì ) phong tình tiểu ý, bên hoàng thượng ban thưởng các sắc khuê tú ôn uyển hào phóng minh diễm chiếu , còn một đống mỹ nhân tuyệt thế chịu ảnh hưởng từ mị lực cá nhân của , loại nào là nàng thể từ chối?

 

Loại nào là nàng từ chối nổi?

 

Quay vấn đề thực tế nhất, nếu nàng sinh con gái thì ?

 

Lúc nhỏ nàng theo bà ngoại sống ở nông thôn, từng chứng kiến những nhà chỉ con gái nhổ nước miếng, bà nội ruột cầm d.a.o c.h.é.m cửa c.h.ử.i là tuyệt hộ ( nối dõi), ép con trai con dâu sinh cháu trai.

 

Bà ngoại với nàng rằng con gái thì nỗ lực, chỉ nỗ lực mới thể thoát khỏi những nơi như , để bản rơi môi trường công bằng chính nghĩa.

 

 

Loading...