Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đáy mắt Lãnh Tiêu nhiễm lên ý .”

 

Ôn Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm.

 

Ngàn vạn , nịnh hót bao giờ sai, quả nhiên là chân lý.

 

Người trầm như Lãnh Tiêu mà thế mà cũng thích lời tâng bốc, nàng đúng là đại tài dỗ .

 

Điểm duy nhất là đây từng yêu đương, kinh nghiệm, cũng gì để đối chiếu phân tích, dựa ngẫu hứng tại hiện trường.

 

May mà Lãnh Tiêu quá gây khó dễ.

 

“Vậy, Noãn Noãn cố gắng ít nam nhân khác ?"

 

Giọng thiếu niên trầm thấp quyến luyến, mang theo chút cầu xin và dụ dỗ.

 

Ôn Noãn Noãn cảm thấy ngại ngùng, nàng chỉ thuận miệng khen một chút, thiếu niên coi là thật mà tìm kiếm một lời đảm bảo cũng là chuyện bình thường, lập tức sảng khoái đáp ứng:

 

“Được thôi, dù cũng thích ngắm nhất."

 

Lúc đồng ý với Lãnh Tiêu, nàng cảm thấy khi gặp mặt sẽ ngượng ngùng lắm, cả quãng đường đến kinh thành , giờ thì còn ngượng ngùng nữa, nhưng mấy chuyện rắc rối phát sinh thêm cũng ít mà.

 

Nếu là đây, nàng khen nam nhân khác một câu thì cần chột áy náy, cũng sẽ vắt óc dùng những từ ngữ nghèo nàn đáng thương cùng với kinh nghiệm mỏng manh gần như bằng của để dỗ dành ?

 

Ôi, yêu đương cũng phiền phức thật, dỗ cũng mệt lắm.

 

Gương mặt thanh lãnh vốn như băng tuyết núi cao quanh năm tan của Lãnh Tiêu, giống như băng tuyết chớm tan, dần dần nhuốm ý , còn tỏa lạnh u ám, còn lạnh lẽo như đao kiếm sắc bén, ngay cả vẻ âm trầm bao phủ quanh cũng tan biến.

 

Thiếu niên ánh mặt trời rực rỡ đẽ đến mức khiến xao xuyến.

 

Ôn Noãn Noãn đây cảm thấy mê nhan sắc, giờ nàng cảm thấy về bản chất nàng chính là kẻ mê nhan sắc!

 

Nếu thì khi Lãnh Tiêu một cái, nàng liền cảm thấy thứ đều xứng đáng?

 

Lúc còn thấy yêu đương phiền phức, dỗ mệt mỏi, nhưng giờ nụ của Lãnh Tiêu, phiền phức chỗ nào, mệt mỏi chỗ nào cơ chứ!

 

Nàng tràn trề sinh lực .

 

~

 

“Chào Lãnh ."

 

Bầu khí hiếm hoi mới trở nên ấm áp nhu hòa cắt ngang, Ôn Noãn Noãn tuy chút tiếc nuối nhưng cũng đó là chuyện thể tránh khỏi.

 

Trong lúc hỗn loạn chuẩn lên đường, khi Lãnh Tiêu thi đỗ bảng thủ, địa vị tăng vọt, bất kể việc gì khác cũng sẽ đến hỏi ý kiến , dành cho sự tôn trọng và coi trọng tuyệt đối.

 

Cũng may nàng mới chỉ nắm lấy lòng bàn tay Lãnh Tiêu, chuyện quá đáng hơn một chút cũng , ngay khi âm thanh vang lên lập tức buông , chắc là thấy .

 

thấy, nàng là hiện đại còn sợ chút ánh mắt khác lạ ?

 

Cảm giác mềm mại mịn màng tay biến mất, ánh mắt Lãnh Tiêu tối sầm , giấu vẻ thất vọng, xoay chắn tiểu nhân nhi ở phía , ánh mắt trong trẻo quét về phía nguồn âm thanh.

 

Trình T.ử Kiệt ánh mắt trong trẻo quét qua, tự chủ mà rùng một cái, giữa trời nắng gắt cảm thấy một luồng lạnh lẽo thấu xương?

 

Chắc chắn là ảo giác của !

 

Lãnh Tiêu chẳng qua mới thi đỗ bảng thủ thôi mà, trong thời gian ngắn thể từ một thiếu niên lầm lì ít , mặc sỉ nhục gây khó dễ chuyển biến thành một kẻ khí thế của bề uy nghiêm như .

 

Chỉ là do việc cầu cạnh, sự đổi vị thế tạo cách tâm lý mà thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-180.html.]

Đừng sợ, hãy lấy khí thế đây !

 

Nghĩ đến đây, Trình T.ử Kiệt ưỡn ng-ực, cố gắng đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, ánh mắt thẳng đáp :

 

“Lãnh Tiêu, cùng Vương , Lý hôm nay cùng tới đây, chuyện với ngươi."

 

Ánh mắt Lãnh Tiêu lạnh như băng, hình cao lớn che chắn tiểu nhân nhi kín kẽ, hề mở miệng đáp lời Trình T.ử Kiệt.

 

Trình T.ử Kiệt xưa nay bao giờ mất mặt như , mặt hiện rõ vẻ giận dữ, nhưng nghĩ đến Lãnh Tiêu giờ đây công danh trong , còn là thiếu niên nghèo khổ mặc bắt nạt như , cộng thêm hôm nay bọn họ đến là nhiệm vụ, thể đắc tội !

 

Nén cơn giận dữ đang dâng trào trong lòng, sang một bên mở miệng nữa.

 

Chương 151 Đuổi lũ ruồi nhặng phiền phức

 

“Chào Lãnh phu nhân, gặp mặt nhiều mạo , mong lượng thứ."

 

Ôn Noãn Noãn thấy giọng quen thuộc, ló cái đầu nhỏ , ồ, hóa quen!

 

Ở Nhữ Châu thế mà gặp tên Vương Sĩ Tiến, con trai huyện lệnh Đồng Thành .

 

Nực là, tên Vương Sĩ Tiến lúc đó hề xin nay xuất hiện báo mà còn xin nàng.

 

Đây là tình huống gì ?

 

“Sau khi Lãnh đỗ bảng thủ, chúng vui mừng khôn xiết, lấy vinh dự, vốn định mang lễ vật hậu hĩnh đến nơi ở của các vị chúc mừng, chỉ là lệnh chút hiểu lầm, khiến chúng thể toại nguyện gặp Lãnh một ."

 

Lý Thủ Chính tiến lên một bước, tươi rạng rỡ cúi hành lễ, lời vô cùng lễ độ hàm súc.

 

Ba khách khí lễ phép như , Ôn Noãn Noãn trong phút chốc suýt nghi ngờ ba tên là trọng sinh là xuyên tới nữa, đến để ôm đùi vàng của Lãnh Tiêu ?

 

Nếu thì thời gian cũng bao lâu, mà thái độ khác biệt một trời một vực như !

 

Lãnh Tiêu mới chỉ thi đỗ bảng thủ kỳ thi châu thôi, dù công danh nhưng dù cũng thực sự bước chân quan trường, bọn họ gió chiều nào theo chiều nấy cũng nhanh quá đó?

 

Biết co duỗi như ?

 

Ôn Noãn Noãn vốn nghĩ đủ thực tế , giờ thấy ba Vương, Trình, Lý cũng chỉ thể tự thẹn bằng.

 

“Chuyện gì?"

 

Thấy tiểu nhân nhi phía ló cái đầu , sắc mặt Lãnh Tiêu lập tức trầm xuống, ý biến mất khỏi khóe miệng, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ lạnh lẽo, khí thế quanh càng lúc càng lạnh.

 

Hít sâu một , nén sự tàn bạo đang dâng lên trong lòng, thản nhiên đưa tay sang bên cạnh, đẩy cái đầu nhỏ đang ló lưng .

 

Ôn Noãn Noãn tức tối nghĩ, nàng bọn họ bằng ánh mắt ngưỡng mộ !

 

Nàng chỉ xem náo nhiệt thôi, mà Lãnh Tiêu cũng cho!

 

Biết , ai bảo nàng mới đồng ý với Lãnh Tiêu cách đây lâu, chỉ thể ngoan ngoãn nấp lưng .

 

Không thấy hình ảnh diễn , Ôn Noãn Noãn tựa trán tấm lưng rộng lớn rắn rỏi của Lãnh Tiêu, bất ngờ phát hiện thiếu niên cứng như sắt.

 

Trời ạ, Lãnh Tiêu nhạy cảm quá ?

 

Ôn Noãn Noãn nảy sinh ý trêu chọc, lén lút đưa ngón trỏ chữ lên tấm lưng vững chãi .

 

Vừa mới hạ b.út bàn tay lớn của Lãnh Tiêu đưa phía tóm gọn lấy, đó nắm c.h.ặ.t lưng, ngón tay cái thô ráp vết chai mỏng thỉnh thoảng xoa nhẹ vài cái.

 

Ngại vì ngoài là ba kẻ đáng ghét nhất ở đây, Ôn Noãn Noãn cũng tiện vùng vẫy, ngoan ngoãn để mặc .

 

 

Loading...