Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 188
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cái đó cũng là bình thường, ngươi nghĩ xem, đường tình cờ gặp Dao Vương, là cơ duyên lớn nhường nào?
Nếu thể trò chuyện vài câu, lo gì vinh hoa phú quý, quan trường thăng tiến?
Đổi là , cũng kết giao, chỉ là nặng nhẹ bao nhiêu, xứng mà thôi."
Hà Anh Tài xong thầm trách bản chăm chỉ sách, nếu thi đỗ cử nhân chuyến gặp Dao Vương, chừng cũng tiến lên thử một phen.
là chậm một bước, bước bước đều chậm!
“Lãnh Tiêu, thử một xem , đây là một cơ hội lớn đấy!"
Trong đầu Hà Anh Tài lóe lên một tia sáng, với Lãnh Tiêu.
So với Phạm cử nhân, cảm thấy cơ hội của Lãnh Tiêu lớn hơn.
Lãnh Tiêu bất động thanh sắc từ chối:
“Thân phận thấp kém, thử nữa."
Hà Anh Tài, Vương Hoa chuẩn khuyên tiếp, phía bên dẫn đầu Vương phủ hô tập hợp xếp hàng .
Mấy vội vàng ai về xe ngựa nấy, chuẩn xuất phát.
Dẫn đầu là kỵ binh của Vương phủ, đó là xe giá sang trọng cắm lá cờ màu vàng nhạt của Dao Vương, theo sát phía là xe ngựa của Phạm cử nhân lượt là Hà Anh Tài, Tần lão phu t.ử, vân vân, cuối cùng là Lãnh Tiêu.
Bộ binh của Dao Vương ngoài những vây quanh xe giá sang trọng, còn phân phái đến bên cạnh xe ngựa của các nhà.
Mười mấy phía đều là những hán t.ử tinh tráng tháo vát, Ôn Noãn Noãn tràn đầy mong đợi phân phái bên cạnh xe ngựa nhà , kết quả một gã b-éo trung niên lùn lùn mập mập hì hì chạy nhỏ tới.
Ôn Noãn Noãn mới nghĩ lẽ là cao nhân lộ tướng, là một cao nhân đấy!
Liền thấy gã b-éo trung niên “hạnh phúc phì" (b-éo hạnh phúc) thở hồng hộc chống tay thành xe nhà , há miệng thở dốc.
Chỉ một đoạn đường ngắn như thôi mà!
Chạy nhỏ tới mà mệt đến mức thở !
Thế nào là chuyên nghiệp, thế nào là huấn luyện bài bản, Ôn Noãn Noãn sớm quẳng đầu, tiền lương trong phủ Dao Vương cũng dễ kiếm quá , nàng thật sự hỏi vị đại ca , thể giới thiệu bọn họ cùng phát tài ?
“Vị tiểu trông quen mặt quá nhỉ."
Gã b-éo trung niên hạnh phúc phì thở xong, hì hì mở lời chào hỏi, câu đầu tiên chính là bắt chuyện với Lãnh Tiêu.
Ôn Noãn Noãn nghĩ đúng là từ Vương phủ , liếc mắt một cái thể trong gia đình ai là gia chủ, ngay cả bắt chuyện cũng ý tưởng mới mẻ sáng tạo như , mấu chốt là từ Vương phủ mà còn sẵn lòng bắt chuyện, kẻ nhiều thì cũng là khéo léo tám mặt lung linh đây.
“Ừm, Lãnh Tiêu."
Lãnh Tiêu gật đầu với , đầu tiếp tục đ-ánh xe ngựa.
“Thật khéo quá, tên là Ninh Tiêu."
Ôn Noãn Noãn thò đầu khỏi cửa xe, rút kinh nghiệm , Ninh Tiêu dáng vẻ tầm ba mươi tuổi, ở đây trông già, cũng mới hai mươi ba mươi tuổi, vẫn là đừng gọi quá già kẻo ngượng ngùng, chân thành góp ý:
“Đại ca, việc trong Vương phủ, bình thường cũng nên rèn luyện thể chút , công việc như mà."
Mất thì thật đáng tiếc, tìm một chủ nhà khác nhận một hộ vệ chạy vài bước thở dốc thì khó lắm.
Gã b-éo trung niên Ninh Tiêu rõ ràng sững một chút, kịp phản ứng.
Ôn Noãn Noãn trái phản ứng kịp, xưng hô của nàng đúng ?
“Có nên xưng呼 là trưởng, đài?"
“Haha, , gọi đại ca , , thiết!
Muội !"
Ninh Tiêu hì hì sảng khoái .
Đội ngũ lối hẹp dài kéo dài, xe ngựa chậm rãi tiến lên, một bên là dãy núi cao v.út, một bên là sườn dốc sâu thẳm.
Ba Ôn Noãn Noãn tì lên cửa xe, lúc lúc chuyện trò với gã b-éo trung niên về phong tục tập quán ở kinh thành.
Theo một tiếng sáo du dương vang lên, hết mũi tên đến mũi tên khác kèm theo tiếng gió b-ắn chiếc xe ngựa sang trọng của Dao Vương!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-188.html.]
Đuôi lông vũ vẫn còn rung rinh.
Mà những hắc y nhân từ cây bên sườn núi nhảy xuống tay cầm đao kiếm, dày đặc, bao phủ cả bầu trời nhiều vô kể!
Hộ vệ do Dao Vương mang tới tự nhiên là loại chạy vài bước là thở dốc như Ninh Tiêu, thủ cao cường tinh luyện đương nhiên mang tới ít, lập tức bố trí đội hình, kinh nghiệm vây quanh bảo vệ toa xe của Dao Vương.
Những còn loạn thành một nạm cháo.
Chương 158 Lăn xuống vách núi
“Tẩu t.ử tiểu xuống xe !
Chúng đầu xe!"
Lãnh Thiên gấp gáp hét lên.
Con đường chật hẹp, xe ngựa đầu thế tất sẽ một nửa toa xe ở phía sườn dốc trơn trượt bên , chỉ cách cho xe trống rỗng hết mức thể, hai con ngựa mới thể giữ thăng bằng kéo xuống sườn dốc.
Thang Đoàn (con mèo) là gọi dậy , chỉ Ôn Noãn Noãn, Lãnh Thần, Lãnh Vân ba vội vàng xuống xe.
Mấy nóng lòng như lửa đốt chờ đợi xe ngựa đầu xong, tùy thời chú ý động tĩnh bên .
Ninh Tiêu ở bên cạnh cũng cuống cuồng xoay quanh.
Ôn Noãn Noãn tranh thủ lúc rảnh rỗi kinh ngạc hỏi:
“Huynh lên giúp đỡ ?"
“Ờ, thủ , vẫn nên trốn thôi."
Ninh Tiêu lời chẳng hề chút vẻ hổ thẹn nào.
Ôn Noãn Noãn tự thán bằng!
Thái độ sống còn “hèn" hơn cả nàng nữa.
Không nhịn hỏi:
“Huynh trung thành như , Vương gia nhà ?!"
Vẻ mặt Ninh Tiêu bất lực cực kỳ, thở ngắn than dài:
“Đại t.ử, Vương gia nhà chúng xui xẻo đến mức !
Người khác đều , cứ nhắm ngài mà ám s-át!
Số lượng , thủ , qua là đối phương bỏ một tiền khổng lồ !"
“Đại ca, ăn cơm bát cơm mà!"
Ôn Noãn Noãn thật sự nuôi hộ vệ chính là để dùng những lúc thế , xem những quanh xe ngựa oai phong lẫm liệt hề nao núng , xem những phía màng hiểm nguy xông lên , xem, chẳng lẽ chút ngại ngùng nào ?
Cái giác ngộ thì bao giờ mới lên quản sự chứ.
Quá ý chí cầu tiến !
“Bát cơm dễ ăn !"
Vẻ mặt Ninh Tiêu khổ sở vô cùng.
“Đừng nghĩ nữa!
Bát cơm nào cũng chẳng dễ ăn!
Chờ vụ ám s-át qua , vẫn nên cái nghề đầy triển vọng !"
Trung niên chuyển nghề dễ , vả còn là loại chuyên môn kỹ năng còn cầu tiến như Ninh Tiêu !
“Muội t.ử thật !"
May mắn là đám sát thủ hắc y chủ yếu ám s-át đối tượng là Dao Vương đen đủi, mà con đường dài và hẹp, ở giữa cách mười mấy chiếc xe ngựa, trong chốc lát, những ở cuối cùng như bọn họ vô cùng an .
Chỉ hy vọng hộ vệ phủ binh Dao Vương mang nào nấy đều lợi hại, nhanh ch.óng giải quyết đám sát thủ hắc y .
Bằng thì hy vọng những sát thủ hắc y giữ chữ tín và đạo đức nghề nghiệp một chút, những mà chủ thuê bỏ tiền thì đừng g-iết bừa bãi!