Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa gặm thỏ nướng mỡ màng, sụt sịt nghẹn ngào hứa hẹn:
“Ngon quá, hai chỉ cứu mạng còn nướng thỏ ngon cho ăn, đợi khi trở về, sẽ tặng hai một món quà lớn!
Muội t.ử xem cái gì?
Muốn cái gì tặng cái đó!"
Ôn Noãn Noãn hỏi đãi ngộ của Vương phủ ?
Ninh Tiêu tùy ý, Ôn Noãn Noãn cũng đáp tùy ý:
“Vậy... mặt trăng?"
Ninh Tiêu khựng , thỏ nướng gặm nổi nữa, “Đổi cái khác, cái khác nhất định !"
“Ngôi ?"
Ninh Tiêu vẻ mặt còn gì luyến tiếc, tại gặp xuất chúng như chứ!
Là kiến thức nông cạn .
“Muội t.ử, cái gì bình thường thôi."
Không yên tâm liền vội vàng nhắc nhở:
“Ví dụ như minh châu, danh họa tên cổ đổng, trân châu phỉ thúy ngọc thạch, hoặc là hiện giờ cái gì nhất?
Thực tế một chút, với trăng!"
Ôn Noãn Noãn nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Một cái sân thật lớn?
Có thể trồng rau nuôi cá."
Ninh Tiêu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hì hì gặm thỏ nướng, đáp:
“Chẳng là một cái trang viên thôi ."
Ôn Noãn Noãn bình sinh khâm phục nhất loại như Ninh Tiêu, bản lĩnh , giọng điệu thì nhỏ chút nào.
“Đại ca, ăn no một chút, sáng mai còn nhiều đường đấy."
“Không cần, ngày mai của Vương phủ chắc là tìm tới ."
Lãnh Tiêu vẫn luôn im lặng nãy giờ, ánh mắt trầm mặc sang, lạnh lùng hỏi sâu sắc:
“Huynh chắc chắn tìm tới ngày mai là của Vương phủ ?"
Chương 162 Dao Vương ở bên cạnh
“Huynh chắc chắn tìm tới sáng mai là của Vương phủ ?"
Tay Ninh Tiêu khựng , trong đôi mắt tròn xoe thoáng hiện vẻ mịt mờ, nghiêm túc nghĩ :
“Hắn chắc chắn ?”
Không chắc chắn nha.
Không những thể chắc chắn của Vương phủ thể tìm tới , càng thể chắc chắn tìm tới là của Vương phủ là đám ám s-át !
Đám sát thủ hắc y , vốn dĩ vây quanh xe ngựa sang trọng của Vương gia c.h.é.m g-iết kịch liệt, thứ giống như dự tính, đó đột nhiên xoay chuyển, lao thẳng về phía ở cuối đoàn mà đột phá.
Hai mắt sẽ hiểu nguyên nhân trong đó, nhưng thể ?
Chẳng qua là bên cạnh xuất hiện nội gián, mua chuộc !
Hiện giờ đây?
Vốn dĩ là nghĩ đến việc cứu t.ử mới kéo nàng một cái, tuy rằng kết quả ngoài dự liệu của vô cùng , nhưng may mắn là kết cục thỏa, ba bọn họ hiện giờ bình an vô sự còn thể ở đây đốt lửa ăn thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-193.html.]
chuyện cũng là vì hai họ ở đây, nếu lẽ mất mạng .
Giờ đây hai họ trở thành ân nhân cứu mạng của , nếu ngày mai đám hắc y nhân tới, chẳng là lấy oán báo ân ?
Lúc đó, g-iết Bá Nhân nhưng Bá Nhân vì mà ch-ết!
Ánh mắt đong đầy lệ ý của Ninh Tiêu về phía Ôn Noãn Noãn, hu hu, cô gái nhỏ nhắn mềm mại vì mà ch-ết.
Tầm mắt b-ắn tới từ bên cạnh đong đầy lạnh, xung quanh ngày càng lạnh hơn.
Ninh Tiêu ôm lấy bản mập mạp, giảm nhiệt độ ?
Sao đột nhiên cảm thấy lạnh thế !
Vừa đầu liền thấy khuôn mặt trầm như đáy nồi, đôi mắt âm trầm lạnh lẽo giống như một cơn gió lạnh quét qua, quét cho tim run rẩy, khiến rét mà run.
Ờ, thiếu niên , lúc đầu thấy còn thấy đặc biệt quen mắt, cảm thấy thiết bội phần, bây giờ đáng sợ thế ?!
Không đúng, việc cần lo lắng hàng đầu là ngày mai thế nào, trong ba bọn họ, tuổi tác lớn nhất, kiến thức cũng thuộc về nhiều nhất, dựa thì dựa ai?
Ninh Tiêu đầu đối diện với đống lửa đang cháy rực mặt, khuôn mặt vốn hì hì đầy vẻ sầu não t.h.ả.m hại.
Lãnh Tiêu thu ánh mắt âm u, cầm khúc gỗ gạt đống củi mặt, lời giống như đang tán dóc ngày mai là trời nắng trời mưa thản nhiên:
“Huynh chắc chắn sáng mai của Vương phủ thể tìm tới , càng chắc chắn tìm tới là của Vương phủ là đám hắc y nhân ."
Ninh Tiêu kinh ngạc về phía thiếu niên đầy lạnh, rõ ràng đống lửa đang cháy rực, phản chiếu ánh lửa ấm áp, nhưng thiếu niên âm trầm lạnh lẽo như tảng băng nghìn năm tan, lời sắc bén chuẩn xác giống như những gì đang suy nghĩ!
Vừa thực sự là nghĩ trong đầu ?
Chứ lỡ lời chứ?
“Hơn nữa cho dù tới là của Vương phủ thì ?
Hắc y nhân vốn dĩ vây quanh xe ngựa c.h.é.m g-iết kịch liệt, tại đột ngột đổi bất chấp tính mạng đột phá cũng g-iết ch-ết ở cuối đoàn ?"
“Tại ?"
Ninh Tiêu trong lòng hiểu rõ nguyên nhân, nhưng vẫn vô thức tiếp lời thiếu niên, tin trong thời gian ngắn ngủi đó, thiếu niên thể cái gì!
Lãnh Tiêu ngay cả cái liếc mắt cũng chẳng thèm cho Ninh Tiêu lấy nửa phần, giọng điệu nhạt nhẽo:
“Không lên lao cuối đoàn , đại biểu cho việc vốn dĩ họ , trong quá trình đ-ánh nh-au mới , chẳng qua là phía trong quá trình đ-ánh nh-au truyền tin tức .
Huynh chắc chắn trong những tìm thấy ngày mai, truyền tin tức ?"
Đôi mắt tròn xoe của Ninh Tiêu kinh ngạc càng tròn hơn.
Vừa là nghĩ trong đầu ?
Thực sự miệng chứ?
Không tin nổi đầu thấy Ôn Noãn Noãn cũng với vẻ mặt thể tin , cuối cùng mới yên tâm , may quá may quá, loạn!
“Tiên hoàng họ Lăng tên Tiêu, là em trai cùng với ngài, ngài nên tên là Lăng Dao, đúng , Dao Vương gia?"
Ninh Tiêu, , Lăng Dao vỗ vỗ ng-ực, là ai thề thốt cho rằng hai mắt chẳng cái gì cơ chứ?
Lăng Dao ưỡn thẳng lưng, cho bản trông vẻ đoan trang trang trọng dáng Vương gia, hì hì về phía hai , đợi hai mừng rỡ thậm chí là kinh hãi hành lễ với .
Tất nhiên , họ là ân nhân cứu mạng của , cộng thêm tình nghĩa hoạn nạn lúc , coi trọng những hư lễ , nhưng là trong hoàng thất thì điểm , bất luận ở phận cũng luôn lớn hơn bản , bất luận thế nào cần thì vẫn sẽ hành lễ với .
Trong tiềm thức của Ôn Noãn Noãn vốn dĩ chuyện hành lễ , kinh ngạc Lãnh Tiêu Ninh Tiêu, đúng, là Lăng Dao, mà là một Vương gia?
Nàng tưởng Vương gia thì cao cao tại thượng quý khí vô song, nếu thì cũng là vì nước vì dân thương xót bách tính, tệ nhất thì cũng giống như lời đồn Dao Vương đam mê hưởng lạc phong lưu tự tại chứ.
gã trung niên hạnh phúc tròn trịa mắt , từ nội tại đến ngoại hình, từ đầu đến chân, điểm nào giống một vị Vương gia phú quý ?
Lại điểm nào phong lưu hưởng lạc cơ chứ?