Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nàng và Dao Vương giống như bá đạo tổng tài và cô vợ nhỏ của , chỉ điều Vương phi là bá đạo tổng tài, còn Lăng Dao là cô vợ nhỏ.”
Ôn Noãn Noãn căn bản phân tán nổi tâm trí để quan tâm xem Lăng Dao gì, ậm ừ đáp , ánh mắt di chuyển theo từng cử động của Dao Vương phi.
Lăng Dao quen với cảnh tượng , mỗi khi Lưu Quang xuất hiện, nam giới sẽ chớp mắt, nữ giới sẽ khinh khỉnh thèm , chỉ là hôm nay sức hút của Lưu Quang tăng lên ?
Tại đến cả nữ t.ử như Ôn Noãn Noãn cũng chớp mắt ?
Vừa chui khỏi toa xe, càng xe, lập tức hầu của Vương phủ mang ghế thấp đến, Lăng Dao bước ba bước đầu một bước xuống xe ngựa giẫm lên ghế thấp, nghĩ nghĩ vẫn yên tâm, sang dặn dò Lãnh Tiêu:
“Ta chuyện với Vương phi một lát, đợi một chút, ?"
Sắc mặt Lãnh Tiêu vẫn thanh lãnh chút biểu cảm như cũ, gật đầu đáp .
Đôi mắt âm trầm lạnh lẽo vô thức về phía toa xe.
Có sự đảm bảo của Lãnh Tiêu, Lăng Dao lúc mới yên tâm, thiếu niên từ lời đến hành động đều trầm khiến ông thấy an lòng.
Hồi tưởng một chút gia đình thật kỳ lạ nha.
Nuôi một con hổ trắng đối đãi như nhà, ba đứa em tuổi nhỏ nhưng năng lực cực mạnh, đáng quý nhất là sự đoàn kết nhất trí khiến ông nảy sinh lòng khâm phục, một đêm bôn ba tìm kiếm mà thế mà còn sợ tẩu t.ử của tụi nó biến mất bằng nên cứ hộ vệ trái .
À, là một nữ t.ử thế mà thích Vương phi nhà ông, mà là nam t.ử như Lãnh Tiêu ngay cả liếc một cái cũng , chuyện khác biệt với những ông từng gặp đây, nhưng ông thích điểm kỳ lạ , khiến tâm trạng ông cực kỳ đồng thời còn yên tâm!
Ông nhất định nhanh ch.óng cho Vương phi nhà ông , chiêu mộ gia đình Dao Vương phủ!
Lăng Dao giống như một con bướm bay về phía Hoa Lưu Quang đang bên quan lộ.
“Đ-ánh xe ngựa lề đường đợi."
Lãnh Tiêu dặn dò xong, hình cao lớn bước toa xe.
“Dạ."
Lãnh Thiên lời đ-ánh xe ngựa lề đường, dắt dây cương chờ đợi.
Từ khi thấy Dao Vương phi cộng với đội hộ vệ phủ binh xếp hàng chỉnh tề phía bà, lòng yên định , cần lo lắng gặp đám áo đen ám s-át nữa, bây giờ chỉ chờ Dao Vương và Dao Vương phi chuyện xong, cho họ tình hình cụ thể.
Lãnh Tiêu toa xe, liền thấy ba cái đầu nhỏ ghé sát cửa sổ xe cùng với tiếng thảo luận đầy hứng khởi.
“Ây, Vương phi khẽ xoa xoa đầu Dao Vương kìa, cưng chiều thật đấy."
Ôn Noãn Noãn lúc nào cũng chú ý đến phía đối diện, phát biểu cảm nghĩ.
Lãnh Vân vốn dĩ luôn theo sát bước chân tẩu t.ử nhà , để bất kỳ lời nào của nàng rơi xuống đất, liền hỏi tiếp:
“Chẳng đầu của đàn ông chạm ?"
“Tại chạm?"
Ôn Noãn Noãn còn quy củ , lễ nghi cũng quá nhiều đấy!
Lãnh Thần ghé sát bên cạnh nhíu đôi lông mày nhỏ phỏng đoán:
“Có sợ tổn hại đến lòng tự trọng của đàn ông ?"
“Nếu là như , Dao Vương để Vương phi xoa đầu , càng cưng chiều hơn , quan tâm đến ánh mắt và quy củ của thế tục."
Ôn Noãn Noãn đổi góc độ , thấy càng “đẩy thuyền" hơn.
Nàng vốn dĩ tưởng Dao Vương phi là kiểu nữ chủ nhân đương gia khéo léo đảm đang, mới thể chăm sóc Dao Vương chu đáo trở thành một dòng suối trong giữa hoàng thất, cho đến tuổi bốn mươi mấy vẫn là một đóa ngốc bạch ngọt vô ưu vô lự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-198.html.]
Giờ , Vương phi giống nữ chủ nhân đương gia, mà giống một vị tướng quân xông pha trận mạc hơn, uy phong lẫm liệt đến mức cảm thấy sâu sắc rằng Dao Vương phủ quá nhỏ bé, bà xứng đáng với nơi rộng lớn bao la hơn.
“Thật !"
Ôn Noãn Noãn chân thành tán thưởng.
Lòng trăm mối, khéo léo tinh thông nhân tình thế thái cố nhiên lợi hại, nhưng Ôn Noãn Noãn cảm thấy thế gian gian nan như , nếu từng một cuộc đời tiêu d.a.o khoái hoạt, lúc già nhớ liệu thấy nuối tiếc ?
Nếu chỉ quanh quẩn trong một góc trời nhỏ bé, chỉ xoay quanh nơi sân vườn, chẳng chút quá tẻ nhạt ?
Ít nhất nàng thấy một Dao Vương phi trang phục gọn gàng, cưỡi ngựa quất roi, chỉ cần thôi thấy là một cảnh tượng đẽ, khiến thấy cuộc đời thể những cách sống khác , những tư thế khác biệt.
“Tẩu t.ử thích Dao Vương phi ?"
Ôn Noãn Noãn định đáp lời, khóe mắt liếc thấy bóng dáng cao lớn hiên ngang , nhớ tới phản ứng của Lãnh Tiêu khi nàng khen ngợi hai thị của Phạm cử nhân đó, lẳng lặng nuốt những lời định , đổi giọng mềm mại :
“Dao Vương phi là , nhưng trong lòng chị vẫn là đại ca của các em nhất."
Đã lâu chuyện kiểu sến súa nổi da gà như , Ôn Noãn Noãn xong tự rùng một cái, cảm thấy da gà nổi hết cả lên .
Không còn cách nào khác, nàng sợ cái điểm chú ý kỳ quặc của Lãnh Tiêu , hiểu nổi .
Một biểu đạt dỗ dành, dỗ dành mệt lắm, chỉ thể bóp nghẹt những thứ từ trong trứng nước thôi.
Lãnh Thần, Lãnh Vân ngờ tẩu t.ử nhà đột nhiên khen đại ca, còn dùng một tông giọng mềm mại dính dấp như nũng, lập tức nghĩ đến là do ngày hôm qua cùng hoạn nạn nên tình cảm tiến triển vượt bậc ?!
“Ta cũng thể cho nàng xoa."
Giọng trầm thấp khàn khàn vang lên từ phía , Ôn Noãn Noãn phản ứng một hồi lâu mới hiểu ý của Lãnh Tiêu!
Đây là thấy lời nàng đó .
Nàng chỉ là “đẩy thuyền" Vương phi bá đạo và Vương gia nhỏ bé của bà thôi, chứ tự diễn .
Nàng xoa một Lãnh Tiêu trầm mặc âm trầm, phong cách khác biệt hợp với hai họ!
Nghĩ lắm, đừng nghĩ nữa.
Lãnh Vân, Lãnh Thần mím môi , ngay khoảnh khắc lời Lãnh Tiêu dứt liền lui ngoài, để gian toa xe độc lập cho hai , ồ, còn Thang Đoàn đang nheo mắt ngủ bù nữa.
“Sao ngủ?"
Lãnh Tiêu cẩn thận giẫm trống trải chăn bông ở giữa, rũ mắt sâu con gái đôi mắt sáng lấp lánh .
Ôn Noãn Noãn tưởng là hỏi ba đứa nhỏ, nghĩ một chút giải thích:
“Lăng Dao cũng ở trong toa xe mà, tiện lắm, nhị tiểu vui quá ngủ ."
Với nàng đêm qua ngủ , mặc dù cứ liên tục gặp ác mộng, nhưng đúng là ngủ , lúc thấy buồn ngủ lắm.
Chương 167 Lễ tạ ơn đủ
“Đợi lát nữa Dao Châu phủ, hãy ngủ một giấc thật ngon."
Ngón tay vết chai mỏng của Lãnh Tiêu nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn , chạm lên mí mắt thâm của nàng.
Ôn Noãn Noãn lắc đầu, ngẩng đầu Lãnh Tiêu nghiêm túc :
“Em vẫn , đêm qua tựa em ngủ , thấy buồn ngủ lắm, ngược là và ba đứa nó mới nên ngủ một giấc thật ngon mới đúng.