Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 200

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:41:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nàng cứu Lăng Dao, chẳng cũng lễ tạ ơn ?”

 

Chẳng lẽ cái sự thực tế và thực dụng , trong mắt Vương phi khá đặc biệt ?

 

“Muội cứu là Vương gia, nghĩ đến việc lấy báo đáp cũng nghĩ đến việc lấy ơn báo oán, điểm là đủ !"

 

Hoa Lưu Quang vỗ vỗ tay nàng, sảng khoái.

 

“Đây chẳng là điều nên ?"

 

Đừng Lãnh Tiêu , kể cả ở bên Lãnh Tiêu, nàng cũng thể lấy báo đáp với Lăng Dao , đây chỉ là cách của một bình thường thôi mà.

 

“Trong mắt là điều nên , nhưng trong mắt kẻ lòng là cái thang lên trời.

 

A Dao định đến kinh thành tham gia hội thí?"

 

Chương 168 Hứa hẹn là trang viên

 

“Vâng, chúng em vốn là ở Đồng Thành thuộc Trung Châu, Đồng Thành hạn hán, nguồn nước cạn kiệt mùa màng thất bát, cả thành rời nhà lánh nạn.

 

Vừa phu quân em tham gia khoa cử, gia đình em liền theo cùng ngoài, dọc đường gian nan cũng thể chăm sóc lẫn ."

 

Ôn Noãn Noãn sơ qua tình hình bản .

 

Cho dù Lãnh Tiêu thi khoa cử hoặc thi đỗ, với mức độ hạn hán của Đồng Thành, họ vẫn cần cả nhà chạy đến kinh thành, điều cách từ Đồng Thành đến kinh thành, nếu đường vòng trì hoãn thì chắc tầm tháng bảy tháng tám là thể đến , chứ gần tháng mười như bây giờ.

 

Sự vụ của Dao Châu nay đều do Hoa Lưu Quang xử lý, đối với việc cả vùng Trung Châu đều chịu ảnh hưởng của hạn hán, đặc biệt là mấy quận thuộc Đồng Thành, An Dương thành hạn hán nghiêm trọng cũng nắm rõ như lòng bàn tay, thở dài :

 

“Ta và A Dao chia hành động, ông dẫn hộ vệ rầm rộ qua phố, dẫn kỵ binh gọn nhẹ mang bằng chứng về hoàng cung, thể quen với đúng là duyên phận, nếu A Dao chậm chạp, nếu tiên tham gia kỳ thi thu mới đến kinh thành, thiếu cái nào thì hai bên cũng sẽ gặp ."

 

Trong lòng Ôn Noãn Noãn bổ sung thêm một câu, còn việc Phạm cử nhân kiên trì đợi một chút cũng như nàng và Lãnh Tiêu tâm thần bất định mặc kệ cho ông đợi một chút, đợi đến lúc Dao Vương và... gặp nạn bi t.h.ả.m .

 

như lời Dao Vương phi , thiếu một .

 

Sau đó từ lời của Dao Vương phi, nàng nhạy bén phân tích thảo nào hoàng thượng dám giao việc cho Lăng Dao !

 

Hóa giao cho Dao Vương, mà là cho Dao Vương phi phía cơ mà.

 

Biết Dao Vương phi ở đó, Lăng Dao chắc chắn sẽ xong việc.

 

Cũng đúng, nàng còn , hoàng thượng ?

 

Vị hoàng thượng cũng khá dùng đấy chứ.

 

Người năng lực mạnh ở lĩnh vực nào cũng thể tỏa sáng, chiêu “giương đông kích tây", “ám độ trần thương" Dao Vương phi vận dụng thật thành thạo.

 

Ôn Noãn Noãn thành tâm khen ngợi:

 

“Vương phi lợi hại!

 

là bậc nữ nhi hào kiệt."

 

Hoa Lưu Quang khẽ nở nụ vui vẻ:

 

“Để chê , xuất từ gia đình tướng môn, lớn lên trong đao s-úng, đối với việc hành quân dàn trận cũng coi như tai mắt thấy.

 

Ta khác với các tiểu thư khuê các, năm đó cha lo lắng nhất là chuyện hôn sự của , sợ phu quân ghét bỏ ưa, cũng chỉ A Dao những ghét bỏ mà còn lấy đó niềm tự hào và vinh dự, vì thế mà ông thường xuyên quyền quý kinh thành châm chọc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-200.html.]

Những năm qua, những gia đình quyền quý, quan viên địa phương hao tâm tổn trí gửi bao nhiêu mỹ nhân tới, cả những vô tình gặp bên ngoài cũng như những tì nữ trong Vương phủ nảy sinh tâm tư trở thành nửa cái chủ nhân, thấy quá nhiều quá nhiều , cho nên A Dao nhắc đến là thấy bất ngờ và gặp, dự cảm, suy nghĩ của chúng sẽ hợp ."

 

Ôn Noãn Noãn bao giờ nghĩ tới cái suy nghĩ mà nàng cho là cực kỳ bình thường, ở chỗ Dao Vương phi thể nhận đ-ánh giá cao như !

 

Nói thực lòng nàng đây giao thiệp duy nhất chính là hai thị tên là Lưu Phong Hồi Tuyết của Phạm cử nhân , so với việc bàn tán phỏng đoán đàn ông thích kiểu hiền thục kiểu hiểu chuyện, nàng tuyệt đối thích kiểu như Dao Vương phi hơn vạn , thủ đoạn mưu lược cũng sở thích của riêng , vì sở thích của đàn ông mà đổi bản để thích nghi.

 

mà, với cái bộ dạng trung niên b-éo tròn trịa của Lăng Dao , những khác gửi tới thì thôi , thật sự ?

 

Hay là lúc trẻ đặc biệt trai, chỉ là đến tuổi trung niên thì “tàn" ?

 

Dao Vương phi vóc dáng thẳng tắp, giữ gìn nha.

 

Hoa Lưu Quang chỉ liếc qua biểu cảm nghi hoặc của cô bé mắt là hiểu ngay, bật thành tiếng:

 

“So với quyền lực và tiền bạc, tuổi tác và tướng mạo của đàn ông là thứ đáng nhắc tới nhất!"

 

Được , Ôn Noãn Noãn hiểu .

 

Quả thực, ngay cả Phạm cử nhân mắt lờ đờ tóc hoa râm còn nữ t.ử hao tâm tổn trí để lấy lòng ông , huống chi là Lăng Dao vị Vương gia .

 

So sánh như , Dao Vương gia cũng đến nỗi tệ lắm nhỉ.

 

Chỉ là nàng ngờ, cái quan niệm cơ bản và sâu sắc nhất trong lòng Hoa Quốc là phá hoại hôn nhân của khác, đổi sang nước Lăng , thế mà nhận đ-ánh giá cao như !

 

Suýt chút nữa thực hiện ý nghĩ “ chờ" của nàng !

 

“Cho nên, đến Vương phủ ở một thời gian thế nào?"

 

Ánh mắt Hoa Lưu Quang long lanh, hỏi một cách dịu dàng và lễ độ.

 

Ôn Noãn Noãn thấy Dao Vương phi quả thực lợi hại, tán gẫu đến giờ cơ bản là bà dẫn dắt, nhưng cái sự dẫn dắt thiện ý, chừng mực, phản cảm, thậm chí còn khiến nàng cảm nhận sự hiếu khách nồng hậu.

 

Chỉ điều đó dù cũng là Vương phủ, nàng hiện tại cũng chỉ bới hai ba kiểu tóc đơn giản thể đơn giản hơn, huống hồ là lễ nghi các thứ mù tịt, đường đột khách tránh khỏi việc mất mặt chứ?

 

Riêng tư hai trách tội lễ tiết đúng chỗ thì gì quá khắt khe, nhưng ở trong Vương phủ, mặt kẻ hầu hạ trong Vương phủ, nàng , chắc chắn sẽ là đại bất kính gì đó.

 

“Không lắm ạ?"

 

Ôn Noãn Noãn do dự đáp.

 

Có thể đến Vương phủ mở mang tầm mắt cố nhiên là , nhưng nàng sợ mở mang tầm mắt, mà là mất mặt.

 

Hoa Lưu Quang châm thêm nước chén Ôn Noãn Noãn đang bưng, bắt đầu vấn đề chính:

 

“Ngoại ô kinh thành Dao Vương phủ bốn trang viên, chọn một cái gần hướng Dao Châu, tuy ruộng chỉ trăm mẫu, nhưng thắng ở chỗ một ngọn núi, A Dao nuôi một con hổ trắng?

 

Vừa hổ trắng chỗ hoạt động thể trông coi tài vật núi, những khác dám tùy tiện lên núi trộm cắp."

 

“Ruộng trăm mẫu?

 

Có một ngọn núi?"

 

Ôn Noãn Noãn kinh ngạc lặp lời Dao Vương phi.

 

“Còn một ít đất hoang, một ngôi nhà ba sân, đáng tiền lắm, nhưng đủ cho gia đình sinh sống và chi tiêu .

 

Cách kinh thành ngựa tầm hơn một canh giờ, xe ngựa thì tầm hai canh giờ cũng đến nơi, thành xa tốn thời gian, mua sắm đồ ăn thức uống cũng tiện lắm, đợi kiếm tiền hãy trong thành mua một ngôi nhà, hiện tại ở thì đủ."

 

 

Loading...