Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 211
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:43:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ nhóm khách hàng mục tiêu của tiệm lẩu là những thượng lưu, than kém chất lượng khói nhiều, thường xuyên b-ắn tàn lửa, những vị quý nhân đó mặc lụa là gấm vóc, cẩn thận tàn lửa b-ắn lên là thủng một lỗ ngay, thế chẳng dễ gây mâu thuẫn rắc rối !”
Nồi lẩu bằng đồng giải quyết hảo vấn đề .
Những thứ thể lưu truyền quả nhiên đều qua thử thách.
“Noãn Noãn đây là cái gì?"
Hoa Lưu Quang vùi đầu ăn lấy ăn để, ăn một nửa mới cuối cùng thấy bên cạnh còn một món nữa!
Tức khắc giống như phát hiện kho báu, ngạc nhiên hỏi.
Lăng Dao cũng đang vùi đầu ăn lấy ăn để cũng chú ý tới, hai phu thê đặc biệt ăn ý về phía Ôn Noãn Noãn.
“Xương giá cừu (Dương hạt t.ử), hầm lẩu nước trong vị tươi ngon, nhưng chúng nước dùng lẩu thanh đạm , nên lẩu cay đỏ, món thấy thể đẩy mạnh, các vị quý nhân cũng thích thì ."
Một thanh đạm một cay đỏ, để khách hàng tự do lựa chọn, chủ yếu là xương cốt sẽ lãng phí, tất cả đều thể biến thành bạc trắng hếu.
Còn đợi Ôn Noãn Noãn xong, Lăng Dao dậy gắp cho Hoa Lưu Quang một miếng , nhanh ch.óng gắp cho một miếng, vị cay tê tươi thơm miệng là hương vị từng ăn bao giờ!
Hoa Lưu Quang cay đến mức hít hà liên tục, bưng bát nước dùng bên cạnh uống một lớn.
Lăng Dao thích, ăn hết miếng đến miếng khác.
Ừm, quả nhiên hợp với khẩu vị đàn ông hơn một chút.
Ôn Noãn Noãn nhớ ai đó tiền của đồ ăn và phụ nữ là dễ kiếm nhất, nhưng đó là ở chỗ nàng, còn ở nước Lăng phụ nữ ít khi ngoài, càng đừng đến chuyện yến tiệc.
Phu nhân tiểu thư các nhà quyền quý phần lớn là khỏi cửa nhà hậu viện nhà khác ăn tiệc kịch, tầng lớp thì khỏi nghĩ, hầu hạ cả nhà già trẻ, việc nhà việc đồng áng bận rộn cả ngày nghỉ.
Ví dụ như nàng, ngoại trừ lúc chạy nạn thì ít khi ngoài.
Cho nên nhóm khách hàng mục tiêu đổi một chút, đổi thành những đàn ông thường xuyên gọi bạn gọi bè tụ tập yến tiệc, mà đàn ông so với phụ nữ thì khẩu vị nặng hơn cực kỳ thích các loại thịt.
Điều càng thích hợp với mùa đông ít chủng loại rau củ .
“Dao vương gia, vương phi, hai thấy mức giá của chúng định bao nhiêu thì hợp lý?"
Thấy ăn cũng gần xong , hai cũng hiểu sơ qua về khẩu vị, Ôn Noãn Noãn bắt đầu chính sự.
Lăng Dao ngước mắt lên với vẻ mặt mịt mờ, rõ ràng là chẳng hiểu gì về tình hình thị trường.
Hoa Lưu Quang thì hiểu, nhưng nàng nên dùng giá thịt dê dùng giá thức ăn để đo lường.
Nếu dựa theo một bữa yến tiệc trong vườn nhà , bao gồm bánh, cũng tốn mười mấy hai mươi lạng bạc , cái so với mấy thứ canh cải thảo, đậu hũ thái sợi, lòng chay thái sợi, ngó sen hương hoa...... ngon hơn nhiều!
“Tính theo bữa ?"
Ôn Noãn Noãn xong liền hiểu ngay là hỏi sai !
Chỉ đành dẫn dắt hỏi:
“Một con dê nặng bao nhiêu, thể cho bao nhiêu thịt, giá bao nhiêu tiền?"
Kết quả là nhận hai khuôn mặt càng thêm mịt mờ của hai .
Tuy nhiên Hoa Lưu Quang một điểm là rõ, “Một con dê giá sáu tiền."
“Tính theo con ngày hôm nay, là dê sữa, khi rửa sạch nặng ba mươi cân, chân bảy cân, chân chín cân, sườn dê tám cân, xương giá cừu sáu cân, đại khái thể cho mười sáu cân thịt."
Lãnh Thiên là c.h.ặ.t dê, chạm tay là thể ước lượng trọng lượng đại khái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-211.html.]
Hồi đó củ nhân sâm rừng cũng là ước lượng trọng lượng, cơ bản sai chút nào!
Ôn Noãn Noãn quy đổi , tính cả xương là hai mươi văn một cân, một cân thịt dê thuần túy là ba mươi bảy ba mươi tám văn, xương cốt nội tạng lông da coi như mất tiền, quả thực là cực kỳ rẻ .
Giá thấp như mà còn khó bán, chăn nuôi thể khổ .
Vậy nàng định giá bao nhiêu thì hợp lý đây?
Chương 178 Định giá
Một con dê sữa, nặng ba mươi cân, sáu tiền, tương đương với 600 văn.
Bỏ xương thịt thuần túy mười sáu cân, tính bình quân ba mươi bảy ba mươi tám văn một cân, đắt hơn thịt lợn mỡ ba mươi lăm văn một cân, càng đừng đến thịt nạc hai mươi tám văn một cân, quan trọng nhất là mỡ của thịt dê nhiều bằng thịt lợn!
Nếu bổ sung nhiều dầu mỡ thì sẽ no lâu, điều khiến dân bình thường ưu tiên chọn thịt lợn.
nhược điểm đối với tiệm lẩu mà ngược biến thành ưu điểm.
Dù đối tượng phục vụ là nhóm thượng lưu, căn bản thiếu dầu mỡ, thích thịt mỡ ngấy, cho nên thịt dê thịt bò là thích hợp nhất.
Một điểm quan trọng hơn là họ thiếu tiền.
Giống như đơn vị đo lường của Hà Anh Tài là “lạng", quy đổi tiền đồng còn thấy phiền phức, đây mới chỉ là công t.ử nhà giàu nhất quận Nam Dương, mức tiêu dùng cao .
Huống chi là những quyền quý ở thành Dao Châu ?
chuẩn nhóm cao cấp sang trọng!
Làm họ thể quan tâm đến việc thịt dê đắt hơn thịt lợn vài văn, dầu mỡ , kinh tế chứ?
Thứ họ cân nhắc chẳng qua là năm nay trang trại thể gửi tới bao nhiêu sản vật, ruộng đất thể nộp bao nhiêu lương thực, cửa tiệm thể kiếm mấy ngàn lạng bạc thôi.
Ôn Noãn Noãn nghiến răng, hạ quyết tâm báo mức giá mà nàng cho là cao:
“Một đĩa thịt dê cuộn thuần túy lượng nửa cân, tám mươi văn, một cân là một trăm sáu mươi văn, phần thịt sườn dê chắc thể lọc ba cân, những phần nhiều mỡ thiên về phần b-éo dùng để thịt dê nướng xiên.
Nói cách khác, phần thể thịt dê cuộn mười ba cân, tổng cộng bán hai ngàn trăm tám mươi văn, lấy con tròn tính là hai lạng bạc."
Ôn Noãn Noãn xong thì dừng một chút, để đủ thời gian cho những mặt đặt câu hỏi, nhưng phát hiện sáu đều nghiêm túc nàng giảng, hề ý định ngắt lời góp ý chút nào.
Tức khắc nàng thấy tự tin hơn hẳn, tiếp tục :
“Sáu cân xương giá cừu hai phần nước dùng cay đỏ, ba cân một phần, một phần một lạng, chính là hai lạng bạc.
Tám cân sườn dê lọc bỏ thịt, tính là năm cân xương, cũng hai phần nước dùng thanh đạm, định giá giống như xương giá cừu.
Ba cân thịt sườn dê, một xiên thịt dê dùng hai lạng thịt, tiên ướp gia vị cho thấm, khi nướng rắc bột ớt và các gia vị khác, định giá năm mươi văn một xiên, mười lăm xiên tổng cộng bảy trăm năm mươi văn.
Như một con dê sữa ba mươi cân thể bán hơn sáu lạng bảy tiền."
Ôn Noãn Noãn xong gò má đỏ bừng, sắc hồng đó lan từ gò má tận tai, chân bất giác di di mặt đất, trong lòng thấp thỏm bất an cực kỳ.
Không dám bất kỳ một ai.
Chẳng còn cách nào khác, lợi nhuận quá cao, cao đến mức nàng dám báo .
Lăng Dao mà ngẩn , há hốc mồm, nửa ngày mới phát âm thanh, hỏi một cách thể tin nổi:
“Nói cách khác bữa ăn tối nay của chúng trong tiệm lẩu chỉ cần sáu bảy lạng bạc thôi ?"