Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đây là thứ hai Ôn Noãn Noãn cảm nhận cách nhận thức giữa nàng và giàu đối với cùng một mức giá —— đầu tiên là Hà Anh Tài, công t.ử nhà giàu đó, hở là trả tiền theo đơn vị “lạng".”
Nàng cho rằng cao đến mức thái quá, giá cả mà nghĩ cũng dám nghĩ tới, thì trong mắt những quyền quý thượng lưu hào hoa như Dao vương và Dao vương phi là:
“Thế thôi á?
Chỉ thế thôi á?”
Được , đành thừa nhận là nàng kiến thức ít, nông cạn .
“Con thực sự ít ạ, vả Vương phi chủ yếu là để giúp chăn nuôi bán hết thịt trâu bò dê ?
Lẩu ăn hàng ngày trong mùa đông lạnh giá dài đằng đẵng đều , nếu gây cơn sốt, những phu nhân tiểu thư đó cho dù đến tiệm ăn, cũng sẽ bảo đầu bếp nhà tại gia, đến lúc đó thúc đẩy tiêu thụ thịt trâu bò dê, cũng thể giúp đỡ chăn nuôi như thường."
Ngay từ đầu Ôn Noãn Noãn chuẩn sẵn một bộ lý lẽ về định vị hàng xa xỉ để thuyết phục nếu hai chê đắt.
Chỉ là kế hoạch theo kịp sự đổi, ngờ lúc nàng cũng đang thuyết phục Lăng Dao và Hoa Lưu Quang, chỉ là từ chê đắt chuyển thành chê rẻ!
Nói thế nào nhỉ?
Chính là bất ngờ.
Cuộc sống của giàu nàng những hiểu, mà điều bi t.h.ả.m là còn tư cách để trải nghiệm!
Hoa Lưu Quang động lòng với điểm , bán thịt trâu bò dê cho chăn nuôi ở phía bắc Dao Châu, thể biến những thứ cải thảo củ cải đáng tiền ở vùng phía nam Dao Châu thành bạc.
Hàng hóa nam bắc lưu thông, cuộc sống của đôi bên đều lên, trong tay còn tiền dư, đây là điều nàng mơ cũng dám nghĩ tới!
Nói thật lòng, nước dùng hầm từ mười mấy loại nguyên liệu quý giá phối với một b.úp cải thảo, tủy xương của hàng trăm con gà một món măng tủy gà, những quyền quý nắm giữ phần lớn bạc và ruộng đất ở Dao Châu là ăn nổi.
sinh trong nhà tướng, từ nhỏ thấy vật tư của tướng sĩ thủ vệ biên cương đủ đầy, khi gả cho Lăng Dao quản lý Dao Châu thấy những cho dù cần mẫn vẫn chỉ thể bữa nào cũng ăn cháo bột đen rau dại, nàng cảm thấy ăn no ăn ngon là , nhưng theo đuổi khẩu vị cực hạn cũng cần thiết.
Vả , thực sự là thích ăn ?
Nếu thực sự thích ăn thì cũng là chuyện thường tình, nhưng theo kiến thức tham gia yến tiệc bao nhiêu năm nay của nàng mà , chẳng qua cũng là do phong khí ganh đua so bì gây mà thôi.
Nàng thà về phủ ăn một bát sủi cảo canh chua còn hơn.
Lẩu , giống như Noãn Noãn , ăn như lãng phí!
Sau sẽ trở thành món ăn mùa đông cả Dao Châu yêu thích, mỗi một cách ăn riêng.
Nghĩ đến đây, Hoa Lưu Quang rạng rỡ:
“Tốt lắm, chỉ là như ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm lẩu ?"
“Không ảnh hưởng ạ, những ngoài tụ tập ăn uống và những ăn tại gia vốn dĩ cùng một nhóm ."
Ôn Noãn Noãn để tâm .
Tiền bạc thể kiếm hết sạch ?
“Điều nghĩ là chúng kiếm tiền của những công t.ử nhà giàu, mua bán hàng hóa cũng thể thúc đẩy thu nhập của dân chúng tầng lớp , đối với cả Dao Châu mà là điều , lợi ích.
Giống như những công việc sinh kế của tầng lớp chúng tham gia tranh giành, ví dụ như bày sạp nhỏ bên lề đường, trồng rau gánh rao bán dọc phố, bốc vác hàng hóa những thứ .
Chúng kiếm tiền thể kiếm, cũng ngăn cản khác kiếm tiền tiêu tiền."
Ôn Noãn Noãn định vị cho rõ ràng, công việc của tầng lớp nàng chạm , một là vì đó là kiếm tiền cực khổ, hai là đối với giàu chỉ là vấn đề tiền nhiều ít, nhưng đối với tầng lớp là sinh kế để duy trì cả nhà già trẻ.
Nàng là một hiện đại, dù thế nào cũng thể đến đây tranh bát cơm với tầng lớp , tranh thắng , , nàng vọt lên trở thành tầng lớp của nước Lăng.
Nghĩ thôi thấy còn bi t.h.ả.m hơn phận “kẻ thuê" (đả công nhân) đây !
Sau khi Ôn Noãn Noãn những lời , nàng thể hiểu ánh mắt tán thưởng lóe lên trong mắt Hoa Lưu Quang, nhưng tại ánh mắt Lãnh Tiêu nàng trở nên thâm trầm sâu sắc như ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-213.html.]
Nàng sai gì ?
Thành tựu của thì cái thể so sánh , bằng sức một giữ vững sự định của nước Lăng cả trăm năm, bây giờ những luận điệu nhỏ bé đáng kể của nàng thì gì để ý chứ!
Chẳng lẽ là đang nhạo nàng?
Chưa đợi Ôn Noãn Noãn nghĩ cái gì, thấy Lăng Dao hỏi vấn đề quan tâm nhất:
“Muội t.ử, nước chấm của chúng thu bao nhiêu tiền một phần?"
“Muội định thu phí ạ."
Đang nghĩ về Lãnh Tiêu nên Ôn Noãn Noãn tùy ý đáp.
Nước dùng và những thứ khác đều đắt , dù cũng một điểm khiến cảm thấy bọn họ là tiệm đen chứ!
Nước dùng canh thịt sẽ chiếm chút hời, nhưng nước chấm chỉ là một loại gia vị đáng tiền, ăn no bụng, còn khai vị càng ăn càng đói, cho dù là kẻ du côn cũng cần thiết mạo hiểm đ-ánh một trận để vặt chút gia vị mang về .
Thực sự như thì cứ cho một ít , dù nước chấm so với nước dùng thì lượng cũng là một chín một mười.
Lăng Dao lúc đôi mắt tròn xoe, kinh ngạc:
“Nước chấm ngon như mà thu bạc ?!"
“Điều nghĩ là thu ít quá thì cần thiết, thu nhiều quá thì khó coi, là thu luôn, những thứ khác kiếm tiền mà."
“A Dao, theo Noãn Noãn , đừng gây rối!"
Hoa Lưu Quang lên tiếng.
Lăng Dao tức khắc xì cộng thêm ủy khuất, gây rối chút nào !
nghĩ , và Lưu Quang quả thực kinh doanh, thể để t.ử theo ý nghĩ của bọn họ , nếu mà thành công thì bọn họ chẳng thành công từ lâu ?
Đã để t.ử thì nên giao cho nàng quyền phát ngôn và quyền quyết định tuyệt đối, một nhà hai chủ thì khó quản, một tiệm lẩu cũng nên ai cũng thể quyết định việc !
Lăng Dao tức khắc khôi phục dáng vẻ hì hì, chuyển chủ đề sang hỏi Lãnh Tiêu:
“Ngươi định ngày nào thì vùng chăn nuôi?"
Ánh mắt của thiếu niên trầm mặc từ đầu đến cuối chỉ đặt một .
Sự quan tâm như , nỡ buông tay ?
Chương 180 Tại cứ luôn trêu chọc Lãnh Tiêu một chút?
Thiếu niên một thanh lãnh đạm mạc, khuôn mặt tinh tế tì vết cực kỳ lạnh lùng, giống như tuyết đọng quanh năm đỉnh núi, khí lạnh bức .
Ánh mắt ngước lên khác hẳn với ánh mắt ẩn chứa ý khi Noãn Noãn lúc nãy, quá đỗi u ám thâm trầm.
Nụ hì hì của Lăng Dao sắp duy trì nổi nữa.
Hắn thực sự hợp để giao thiệp với Lãnh Tiêu, trầm mặc lạnh lẽo, ở lâu với ngột ngạt mà ch-ết thì cũng đóng băng mà ch-ết.
Cũng chỉ khuôn mặt đó quả thực sinh cực .
thì ích gì chứ, đàn ông thì nên giống như đây, bản lĩnh đặc biệt lợi hại mới .
Nghĩ nghĩ vẫn là nhạc phụ nhạc mẫu của con mắt tinh đời, chọn phu quân của Lưu Quang thật là đúng đắn quá mà.
Còn cha của Noãn Noãn trong việc chọn con rể thì cả, thể chỉ tướng mạo chứ?
Phải rằng tướng mạo của đàn ông những tính là ưu điểm mà đôi khi còn là khuyết điểm đấy.