Mang Theo Tủ Lạnh Xuyên Về Cổ Đại Gả Cho Thủ Phụ Bệnh Kiều - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-02-24 14:44:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hoa hoa cỏ cỏ thu hút hết đợt đến đợt khác.”

 

Xem chừng Noãn Noãn cũng giống kiểu thủ đoạn cao siêu tâm kế thâm trầm thể nắm c.h.ặ.t Lãnh Tiêu trong tay.

 

Đợi gặp cha Ôn gia, nhất định hỏi xem, chọn con rể kiểu gì thế, thể chỉ tướng mạo ?

 

Vô hình trung đề cao bản một chút, Lăng Dao cảm thấy thắt lưng thẳng hơn nhiều.

 

Đĩnh đạc về phía Lãnh Tiêu.

 

Lãnh Tiêu rũ mắt xuống, mím môi, trả lời ngắn gọn:

 

“Sáng mai mua đủ gạo mì muối đường, bữa trưa sẽ lập tức xuất phát phía Bắc."

 

“Nhanh ?"

 

Đây là điều Lăng Dao ngờ tới, tưởng sớm nhất cũng đến ngày , ngày hai mươi sáu khai trương, đối với việc vận chuyển trâu bò dê thì thời gian vẫn còn khá dư dả.

 

Khả năng hành động của Lãnh Tiêu cũng quá nhanh ch.óng .

 

“Đi sớm, lỡ gặp thời tiết mưa tuyết tình huống ngoài ý thì thời gian vẫn dư dả, ảnh hưởng đến chính sự."

 

Việc Noãn Noãn , cho phép sơ suất.

 

Những lời Lưu Quang cũng thường xuyên với , luôn chê lề mề, việc nghiêm túc.

 

Được , ưu điểm của Lãnh Tiêu cộng thêm một điều, tạm coi là năng lực .

 

Hoa Lưu Quang Lãnh Tiêu trưa mai xuất phát phía Bắc, nghĩ đến việc Noãn Noãn xa bốn năm ngày trời, chu đáo :

 

“Đêm khuya , đều nghỉ ngơi sớm , chuyện gì mai bàn tiếp."

 

Sáng nay lo lắng hãi hùng, chiều nay bàn bạc chốt xong bao nhiêu việc, thật lòng, Ôn Noãn Noãn đúng là chút mệt mỏi .

 

Đêm qua dù nàng cũng ngủ, nhưng ba đứa nhỏ thì cơ bản là ngủ, ăn xong cơm tối bây giờ cũng hơn bảy giờ nhỉ?

 

Có thể tắm rửa ngủ .

 

Hoa Lưu Quang :

 

“Phía góc đông nam viện Mai Hương, mười mấy gian phòng nhỏ nhắn xinh xắn, cứ để trống cũng phí, lúc nãy về sai dọn dẹp sạch sẽ , để các ở lâu dài !"

 

Ôn Noãn Noãn nhất thời thấy sủng ái mà lo sợ, nhưng nỡ ở vương phủ lâu dài ?

 

Vội vàng tìm một cái cớ từ chối:

 

“Không ở lâu dài ạ, đợi tiệm lẩu định , chúng vẫn kinh thành, tháng hai Lãnh Tiêu tham gia hội thi, thời gian cần cho một môi trường và yên tĩnh."

 

“Vương phủ rộng lớn, thời gian cứ yên tâm mà ở, các đến Dao Châu cũng ở viện Mai Hương!

 

Cho dù kiếm bạc mua trang trại ruộng vườn cửa tiệm, thì cũng đến chỗ ở, thích tán gẫu chuyện với ."

 

Hoa Lưu Quang đường đường chính chính thẳng thắn bày tỏ , Ôn Noãn Noãn trái nỡ từ chối nữa, đối đãi với nàng bằng một tấm chân tình, cho dù nàng chẳng báo đáp gì, nhưng phụ tấm chân tình nàng vẫn thể .

 

Lúc còn đùn đẩy nữa mà đồng ý luôn.

 

Ôn Noãn Noãn và ba đứa nhỏ mười mấy gian phòng rộng rãi, sân viện lát gạch sạch sẽ sáng sủa, đây là “phòng nhỏ nhắn xinh xắn" trong miệng Hoa Lưu Quang ?

 

Lại còn “để trống " nữa chứ?

 

Vạch xuất phát của khác quả nhiên là đích đến phấn đấu của nàng!

 

bây giờ dù cũng thấy hy vọng về đích !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mang-theo-tu-lanh-xuyen-ve-co-dai-ga-cho-thu-phu-benh-kieu/chuong-214.html.]

Nha chờ sẵn dẫn ba đứa nhỏ đến sương phòng, bàn bày sẵn bánh trái cây, giường sưởi (kháng) vỏ chăn thêu hoa cỏ côn trùng, bố trí chu đáo tỉ mỉ.

 

Sắp xếp cho gian chính là một dãy ba gian thông , trong phòng đặt một cái án lớn bằng gỗ hoa lê vân đ-á cẩm thạch, án chất đầy sách vở, bày sẵn giấy mực b.út nghiên, cái chuẩn cho Lãnh Tiêu tham gia hội thi .

 

Trên giường sưởi trải nệm chăn bông tơi xốp, vỏ chăn thêu chữ họa thủy mặc, thanh nhã.

 

Gian phòng phía tây nhất ở phía dùng nơi tắm rửa, bên trong thùng gỗ đổ đầy nước nóng bốc nghi ngút, chỉ đợi Ôn Noãn Noãn thêm lượng nước lạnh thích hợp là thể ngâm bồn .

 

Còn gì thoải mái hơn việc ngâm trong nước nóng khi thời tiết lạnh giá mệt buồn ngủ chứ?

 

Nếu , thì chính là ngủ trong chăn bông ấm áp nóng hổi.

 

Thứ thoải mái hơn cả hai loại chính là khi tắm sạch sẽ thì chui chăn ngủ một giấc!

 

khi tắm xong nàng vẫn thể ngủ, thu-ốc cho Lãnh Tiêu, chân còn một vết thương dài đáng sợ.

 

Vết thương dữ tợn, Ôn Noãn Noãn chỉ thôi thấy đau:

 

“Ngày mai mang theo vết thương chẳng nghỉ ngơi ?

 

Hay là để đại ?"

 

Lãnh Tiêu kiềm chế bàn tay đưa chạm gò má mềm mại của nàng, giọng ôn hòa:

 

“Đại vẫn ."

 

Để tìm cách vận chuyển trâu bò dê , nhất định một chuyến mới .

 

Ôn Noãn Noãn thôi.

 

“Không , mang theo thu-ốc cao, sẽ chú ý bôi thu-ốc cẩn thận."

 

Khóe môi Lãnh Tiêu khẽ nhếch lên, ánh mắt nhu hòa, hề nửa điểm âm trầm lạnh lẽo khi đối mặt với Lăng Dao lúc nãy.

 

Thấy Lãnh Tiêu chút ý định đổi nào, Ôn Noãn Noãn khi bất lực thì bóp bóp lòng bàn tay rộng lớn khô ráo của Lãnh Tiêu.

 

Thiếu niên vẫn như khi, cứng đờ, dám nhúc nhích.

 

Mỗi như Ôn Noãn Noãn thấy buồn ch-ết , nàng giống như một kẻ trêu ghẹo cô nương nhà lành, còn Lãnh Tiêu giống như một cô vợ nhỏ thẹn thùng e lệ thế ?

 

nàng thực sự thích dáng vẻ của Lãnh Tiêu nha.

 

Rũ mắt mím môi, khóe mắt đỏ, giống như nàng bắt nạt bằng.

 

Trời ạ, đây nàng cũng sở thích gì đặc biệt mà, thấy Lãnh Tiêu thế cứ luôn trêu chọc một chút nhỉ?!

 

Không , vẫn là nên ngủ sớm , trong mơ cái gì cũng .

 

~

 

Sáng sớm hôm , bao gồm cả Lăng Dao, Hoa Lưu Quang, tất cả đều dậy sớm rửa mặt.

 

Dùng xong bữa sáng, bắt đầu phân công việc.

 

Lăng Dao dẫn theo hộ vệ cùng Lãnh Tiêu, Lãnh Thiên đến các cửa tiệm danh nghĩa vương phủ để mua sắm vật tư vận chuyển đến vùng phía Bắc, các loại mang là những thứ tối qua bàn bạc kỹ, nhiều nhất là bột mì đen, kế đến là gạo, bột mì trắng, đó lượt là muối đường và vải thô v.v., đây đều là những thứ chăn nuôi đang cần nhất hiện nay.

 

Trước đó Hoa Lưu Quang từng sai của vương phủ mua trâu bò dê một , nhưng đó là từ nửa tháng , vận chuyển về hơn một trăm con dê, mười lăm con bò, đến nay vẫn còn thừa mười mấy con dê nuôi ở trang trại ngoài thành.

 

Đây còn là nhờ thể diện của vương phủ, các nhà quyền quý trong thành Dao Châu mỗi nhà đặt mua một con, lượng bò ít nên đặt hết ngay tại chỗ, lượng dê nhiều nên còn thừa hơn ba mươi con, vương phủ ăn hàng ngày, ăn đến hôm nay vẫn còn thừa mười mấy con.

 

Hơn nữa theo thói quen hàng năm, những đợt càng khó bán hơn.

 

chăn nuôi ở phía Bắc nhà nào cũng nuôi trâu bò dê, nhà giàu đông thể tới mấy trăm con, nhà chăn nuôi ít hơn nếu cần cù cũng thể nuôi vài chục đến một trăm con, dựa lượng mua tới ba một năm, mỗi chỉ hơn một trăm con của vương phủ thì căn bản chỉ là muối bỏ bể, tác dụng gì lớn.

 

 

Loading...